Disneyland 1972 Love the old s
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329624

Bình chọn: 8.00/10/962 lượt.

ũng biết quan tâm đến tôi. Giá mà nó để ý đến tôi ngay từ đầu thì hay biết mấy. Nếu thằng bé làm thế, tôi đã không gây ra những chuyện dở khóc dở cười, và biết đâu tôi đã không dọa ma thằng bé, và không dẫn đến việc thằng bé vì quá tức giận mà cắn tôi đến chảy máu.

Tôi thở hắt ra một hơi dài. Người ta thường nói, nếu không đánh nhau sứt đầu mẻ trán, thì không phải là anh em, cũng không thể quen biết và hiểu nhau. Thôi thì hãy coi những tai nạn mà tôi phải chịu đựng chỉ là một cái giá nhỏ cho mối quan hệ giữa tôi và thằng bé. Chẳng phải giờ đây thằng bé đã chịu nói chuyện, và không còn coi tôi là kẻ thù rồi sao ?

Tôi ngồi xuống giường của thằng bé. Tôi gượng cười hỏi nó.

_Em đang đọc truyện tranh gì thế ?

Thằng bé dơ bìa sách truyện cho tôi xem.

Mắt tôi bị quáng gà, do đứng lâu dưới nắng nên không nhìn rành. Tôi lấy tay dụi mắt hai ba lần, tôi mới nhìn rõ được tên của cuốn truyện tranh.

_Hóa ra em đang đọc “Phong Vân”.

Thằng bé tò mò nhìn tôi.

_Chị có từng đọc “Phong Vân” chưa ?

Tôi vừa gật đầu lại vừa lắc đầu.

Thằng bé bị hành động buồn cười của tôi làm cho khó hiểu và cau mày.

_Rút cuộc chị đã đọc chưa, mà lúc trước chị gật đầu, lúc sau chị lại lắc đầu ?

Tôi mỉm cười giải thích.

_Chị chỉ đọc sơ qua nội dung của cuốn truyện tranh “Phong Vân”thôi, còn đọc một cách chi tiết và chăm chú như em thì chưa từng.

_Chị không thích truyện tranh “Phong Vân” ?

_Chị không phải là không thích, mà là không muốn đọc.

_Tại sao ?

Tôi ngượng nghịu vuốt tóc, tôi nheo mắt nhìn thằng bé, môi tôi vừa cười vừa le lưỡi bảo nó.

_Bởi vì chị chỉ thích đọc truyện nào đó ngắn và hài thôi. Đọc “Phong Vân” có quá nhiều nhân vật, và có quá nhiều khúc mắc nên rất khó nhớ.

Thằng bé khinh thường nhìn tôi.

_Đầu óc chị làm bằng bã đậu hay sao thế, mà đọc cuốn sách nào cũng kêu chán và khó nhớ ?

Tôi phồng mồm lên cãi lý với thằng bé.

_Em bảo ai là người có óc bã đậu thế hả ? Em có tin là chị đánh vào mông em bây giờ không ?

Thằng bé vênh mặt lên thách thức tôi.

_Có giỏi thì chị đánh em đi. Đừng tưởng bây giờ chị bắt nạt được em thì hay lắm, mai sau khi em lớn lên, em nhất định sẽ trả đũa lại chị.

Nghe thằng bé nói, tôi sững sờ nhìn nó. Nếu nói theo cách của nó, hóa ra tôi sẽ sống ở đây rất lâu và có cơ hội được nhìn nó lớn lên. Nhưng tôi chỉ là người trông trẻ, tôi chỉ trông nom thằng bé trong thời gian ba tháng hè, sau đó nó sẽ đi học, còn tôi trở về Việt nam. Có lẽ sau ba tháng, tôi và thằng bé không bao giờ còn có cơ hội được gặp lại nhau nữa.

Nghĩ đến đây, tôi lại muốn khóc. Mặc dù chỉ vừa mới gặp thằng bé, nhưng tôi thực sự yêu và thương nó. Tôi đã coi nó như một người em trai của mình. Nếu phải xa thằng bé, chắc tôi sẽ nhớ nó lắm. Tôi hy vọng nó cũng sẽ nhớ và thương tôi.

Đang tranh cãi hùng hồn với tôi, tự dưng thằng bé thấy tôi ngồi bất động trên giường, mặt trầm buồn; thằng bé nghiêng đầu nhìn tôi.

_Chị bị làm sao thế ? Sao mặt chị lại buồn thế kia ? Chị đang nhớ nhà à ?

Tôi quẹt nước mắt trên má, giọng tôi buồn buồn.

_Chị đang nghĩ không biết khi lớn lên trông em sẽ như thế nào ? Chị đoán lúc đó em trông sẽ rất đẹp trai và phong độ. Chị mong em có thể sống khỏe mạnh và mau lớn, mong em có thể làm được những gì mà em thích.

Thằng bé buồn cười nhìn tôi.

_Sao nghe chị nói như một người sắp sửa chuẩn bị đi xa thế ? Em tưởng chị sẽ sống ở đây với em ?

_Chị biết, nhưng mà thời gian ba tháng hè trôi qua nhanh lắm. Khi nào em đi học lại, chị sẽ quay về Việt nam.

_Em tưởng bố em sẽ mang em sang Việt nam và sống bên ấy luôn ?

Hình như thằng bé cũng hơi buồn khi nghe tôi nói rằng tôi sẽ sớm phải rời xa nó.

_Chị cũng không biết nữa, điều này còn phụ thuộc vào quyết định của bố em.

_Việt nam rất đẹp và thơ mộng đúng không chị ?

Thằng bé chuyển chủ đề, cu cậu chắc không muốn nhắc đến cảnh chia ly và mất mát kia.

Thấy thằng bé bắt đầu có tình cảm với mình, tôi rất vui và hạnh phúc. Tôi là người yêu trẻ, tôi luôn mong mọi đứa trẻ mà tôi gặp đều có thể nở một nụ cười, có thể sống thật sung sướng và đầm ấm bên gia đình và người thân.

Tôi vẫy tay gọi thằng bé.

_Lại đây ! Chị sẽ kể về Việt nam cho em nghe.

Thằng bé cầm cuốn truyện tranh trên tay, đứng lên khỏi ghế sô pha, nó lững thững đi lại gần giường.

Kéo nó ngồi xuống bên cạnh, tôi xoa đầu nó.

_Nếu bố em cho phép em sang Việt nam chơi, chị nhất định sẽ dẫn em đi khắp nơi, và làm những món ăn đặc sản của Việt nam cho em ăn.

Véo mũi nó, tôi hào hứng nói tiếp.

_Em có muốn cùng chị đi thăm cô nhi viện nơi mà chị từng sống ở đó suốt thời thơ ấu không ?

Mắt thằng bé sáng lên, nó nhìn tôi đầy háo hức và chờ mong.

_Chị có hứa là chị sẽ đưa em đến cô nhi viện đó thật không, hay là khi sang đến Việt nam, chị lại lừa em ?

Tôi gõ nhẹ lên đầu nó, tôi giận dỗi bảo nó.

_Sao em dám nghi ngờ lòng tốt của chị ? Chị là người từ xưa đến nay khi đã hứa điều gì nhất định sẽ làm được.

_Em không tin.

Thằng bé dùng ánh mắt nghi ngờ để nhìn tôi. Tôi nghĩ chắc thằng bé luôn bị người lớn trong nhà họ Trương hứa là sẽ dẫn nó đi chơi, nhưng vì quá bận, họ không thể đưa thằng