Duck hunt
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329315

Bình chọn: 9.5.00/10/931 lượt.

tấn tinh thần này của Tên kia.

Đang ngồi, hắn đứng lên.

_Chúng ta đi ăn cơm sáng thôi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Mỉm cười nhìn hắn, tôi gật đầu.

_Vâng.

Khi bắt gặp nụ cười vô ưu và dịu dàng của tôi, hắn ngơ ngẩn nhìn tôi một chút, sau đó vội vã quay mặt bước đi.

Đứng lên, tôi ngơ ngác nhìn hắn. Bắt gặp những cử chỉ và hành động bối rối dễ thương của hắn, tôi rất muốn che miệng cười thầm, đồng thời tôi thấy rất vui. Cuối cùng, hắn cũng để ý đến tôi.

Lúc này, tôi đang vui sướng và hạnh phúc tràn đầy. Tôi muốn hát ca, muốn nhảy nhót, và muốn xoay một vòng, muốn chạy thật nhanh lên đỉnh núi nào đó, bắc loa lên miệng, sau đó hét thật to cho mọi người và nhân gian biết rằng, tôi đang yêu, đang có cảm giác muốn say, muốn tan chảy.

Khi hình bóng của hắn và thằng bé khuất sau cánh cửa nhà bếp, tôi vẫn còn đứng im một chỗ.

Tên kia một tay đút túi quần, một tay buông thõng. Tên kia bước lại gần tôi.

Đứng chắn trước mặt tôi, Tên kia phả hơi nóng vào tai tôi.

_Đừng mơ mộng cao quá, kẻo té đau thì khổ.

Sau khi nói những lời châm chọc và độc địa dành cho tôi, Tên kia mới ung dung bỏ đi.

Tôi căm tức nhìn Tên kia. Tôi gãi đầu, tôi không muốn mối quan hệ giữa tôi và Tên kia trở nên tồi tệ, hay biến thành kẻ thù của nhau. Tôi là một kẻ nhát gan, tôi thà chịu để cho người ta ghét mình một chút, chứ nhất quyết không muốn nghĩ đến trường hợp có một kẻ nào đó đang hận mình thấu xương và đang muốn lấy mạng mình.

Đi đến cửa bếp, Tên kia quay lại nhìn tôi.

_Cô không định ăn cơm sáng sao ? Cô có muốn tôi bế cô vào bếp không ?

Tên kia cợt nhả hỏi tôi, giọng Tên kia chưa có lúc nào là tử tế cả.

Tôi hung hăng trừng mắt với Tên kia, tay tôi siết chặt. Tôi mà không sợ tính cách hung dữ, lúc bộc phát có thể đánh người bất kể có là phụ nữ không của Tên kia, tôi đã xông lên tát cho Tên kia mấy cái rồi.

Tôi tự an ủi bản thân mình rằng: “Quân tử không chấp kẻ tiểu nhân”. Tuy tôi không phải là quân tử, nhưng tôi không đê tiện và xấu xa như Tên kia, tôi chỉ trẻ con và hay nghịch ngợm thôi.

Sợ hai bố con phải chờ mình, và không muốn nghe thêm bất cứ lời chọc ngoáy nào của Tên kia nữa, tôi đành cắn răng nhẫn nhịn bước vào nhà bếp.

Không giống như chiều tối hôm qua, hay lúc nãy, Tên kia không cho phép tôi tự chọn chỗ ngồi cho mình.

Tên kia cố tình chờ tôi đi cùng, Tên kia đi sánh đôi cùng tôi. Tôi sợ hãi cố tình đi nhanh lên một chút. Chỉ bằng hai sải chân, Tên kia đi ngang bằng tôi.

Tôi ớn lạnh khi cảm nhận được thái độ thù nghịch trong hơi thở và ánh mắt của Tên kia khi nhìn tôi.

Gần đến bàn ăn, tôi chuẩn bị đi về hướng ngồi của bố con hắn, Tên kia nhanh tay kéo tôi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh mình.

Chiếc mông thân yêu của tôi bị đập đau điếng, ba cái phát mà chiều hôm qua hắn đánh tôi vẫn còn khiến tôi ê ẩm đến sáng nay. Giờ tên kia lại thô lỗ lôi kéo tôi giống như một tội phạm, khiến tôi khóc không ra nước mắt.

Hắn và thằng bé, nhìn tôi và Tên kia. Đôi mắt hắn phẳng lặng giống như mặt biển không có gió, cũng không có sóng, nhưng bên trong là dòng dung nham đang phun trào, đang muốn nhấn chìm tất cả.

Thằng bé dù nó có tinh khôn, và trưởng thành hơn so với các bạn cùng trang lứa, nhưng dù sao nó vẫn còn là một đứa trẻ con. Nó đã quá quen thuộc với đôi mắt và khuôn mặt quanh năm không có tình cảm của bố nó, nên nó không chú ý nhiều. Giờ nó chỉ chú ý đến tôi và chú nó.

Thằng bé tưởng tôi và chú nó đang cãi nhau và đùa nghịch nhau, nên nó nhìn tôi bằng ánh mắt cười chê, nó coi tôi còn trẻ con và nghịch ngợm hơn cả nó.

Nó đâu có biết rằng, tôi đang khổ sở như thế nào. Lúc này, tôi chỉ muốn đấm thẳng vào mặt Tên kia và sút Tên kia ra khỏi nhà. Tôi rất muốn hắn bênh tôi và nói một câu công đạo. Nhưng tôi lại nghĩ, liệu hắn có vì tôi, vì một con bé xa lạ, vì một kẻ không có ý nghĩa gì trong cuộc đời mình, hắn sẽ trách mắng em trai hắn, và bảo vệ tôi không, hay là hắn chỉ im lặng và mặc kệ Tên kia đè đầu cưỡi cổ tôi ?

Tôi định đứng lên, tôi muốn sang ngồi bên cạnh thằng bé. Tên kia dường như đoán được ý định của tôi, Tên kia vô tư bóp chặt lấy tay tôi ở dưới gầm bàn, đôi chân đi dép lê trong nhà của tên kia chẹn lên chân tôi.

Tôi vừa tức giận vừa bối rối, tôi không đoán được mục đích của Tên kia. Tại sao Tên kia luôn chống đối, và tìm cách đùa nghịch tôi. Nếu tôi là một người có tính đùa dai với một người đáng sợ và hung dữ như Tên kia, tôi sẽ chơi đến cùng. Nhưng rất tiếc, tôi không có lá gan lớn đến thế. Tôi là người sẽ chọn cách bỏ trốn và bỏ đi biệt, nếu tôi biết được tôi đang gặp nguy hiểm, và gặp phải những vấn đề gian nan khó giải quyết.

Cầm ly rượu, hắn uống từng ngụm nhỏ. Ánh mắt vô cảm của hắn vẫn nhìn tôi.

Tôi cúi đầu không dám đón nhận ánh mắt hờn giận của hắn.

Hắn chỉ đang cố giả vờ bình thản, nhưng thực ra hắn đang bị ý nghĩa ghen tuông và lo sợ mất tôi điều khiển. Hắn rất muốn đứng bật dậy, rồi lôi tôi sang ngồi cạnh hắn. Nhưng hắn không thể, hắn không muốn hành động một cách lỗ mãng và thiếu suy nghĩ. Có lẽ hắn vẫn cho rằng, thằng em trai ngông cuồng của hắn, chỉ là đang cố tình trả đũa tôi mà thôi, ch