Polly po-cket
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325290

Bình chọn: 8.00/10/529 lượt.

rằng việc này sẽ khó thực hiện được.

Thôi thì tôi sẽ chọn lựa giữa các quyết định, sau đó tôi sẽ cân nhắc nên làm việc nào trước.

Việc thứ ba, tôi sẽ dành ra một ít tiền để gửi cho bọn trẻ ở cô nhi viện. Mặc dù dịp lễ tết và giáng sinh nào tôi cũng mua quà cho bọn chúng, nhưng tôi vẫn muốn làm được một thứ gì đó cho bọn chúng trước khi chết.

Ngoài mấy việc trên, tôi còn liệt kê thêm được mấy điều khác nữa. Sau khi ghi hết ra giấy, tôi quyết định sẽ hành động ngay từ lúc này, và ngay từ hôm nay.

Đầu tiên tôi viết giấy phép xin nghỉ nửa tháng. Tôi biết lẽ ra tôi nên viết đơn xin nghỉ một tháng, hay xin nghỉ việc luôn nhưng không có công việc tôi sẽ nhanh chết hơn. Làm việc chính là động lực giúp tôi quên đi căn bệnh không có thuốc chữa của mình.

Viết xong, tôi thay quần áo đến công ty.

Nhìn tờ giấy xin nghỉ việc ở nhà dưỡng bệnh nửa tháng của tôi, giám đốc phòng nhân sự kinh ngạc nhìn tôi. Có lẽ anh không dám tin là một nhân viên chăm chỉ và luôn ganh đua tiền thưởng như tôi lại chịu nghỉ việc ở nhà.

Hơn ba năm đi làm tôi chưa xin nghỉ phép một ngày nào nên giám đốc đồng ý kí vào giấp phép cho tôi nghỉ.

Giám đốc phòng nhân sự của chúng tôi còn khá trẻ, năm nay anh chỉ mới có hơn 30 tuổi. Dáng người cao gầy, đĩnh đạc, mặc dù không phải là một tài tử, hay có một vẻ đẹp liêu nhân. Nhưng bộ vét mà anh mặc trên người, vị trí mà anh đang ngồi và khuôn mặt tuấn tú của mình cũng đủ để làm liêu xiêu trái tim của phụ nữ.

Đáng tiếc, một người như anh tôi lại không để lọt vào mắt, cũng chưa từng có ý nghĩ là thích anh. Trong lòng tôi, anh chỉ đơn giản là một giám đốc mà thôi. Tôi quý anh vì anh luôn đối xử công bằng, và ít khi nào mắng cấp dưới chúng tôi.

Trở về phòng làm việc, tôi thu dọn một số đồ cá nhân. Thấy tôi đột nhiên xin nghỉ việc trong nửa tháng, tất cả nhân viên nam nữ trong phòng đều dừng công việc để nhìn tôi.

Hành động đồng loạt của họ khiến tôi vừa buồn cười vừa cảm động. Dù có đôi khi tôi hay tranh cãi với họ, nhưng họ là người ở bên cạnh tôi nhiều hơn bất cứ một ai.

Tuyết Ngân – cô bạn nhiệt tình là người đầu tiên bước lại gần tôi, và đặt cho tôi vô số câu hỏi.

_Bà không bị làm sao chứ ? Sao đột nhiên lại xin nghỉ việc ?

Mắt tôi đỏ hoe, ngày trước tôi ít khi nào để ý đến câu hỏi đầy quan tâm của người khác, nhưng hiện giờ tôi cảm thấy ấm áp và dễ chịu khi có ai đó còn để ý đến sự vắng mặt và hành động kì lạ của mình. Hóa ra trong lòng họ, tôi cũng chiếm được một vị trí nào đó.

_Tôi đã làm việc hơn ba năm không nghỉ ngơi rồi, nên lần này tôi muốn về thăm lại trại trẻ mồ côi.

_Ra thế. Bà nghỉ ngơi được là tốt. Nhìn bà ngày nào cũng làm việc đến đêm mới về, có khi ốm yếu cũng cố để đi làm thật là không nên một chút nào.

_Cảm ơn bà, có gì tôi sẽ gọi điện cho bà.

Trước khi đi, tôi pha cà phê cho cả phòng. Mỉm cười chào họ, tôi ôm đồ đi vào thang máy, bấm nút xuống tầng trệt, lòng tôi có một cảm giác buồn khó tả.

Thế giới của tôi hiện giờ đã hoàn toàn thay đổi. Chỉ một tấm phim, một kết quả xét nghiệm, đã biến tôi từ một con bé suốt ngày chỉ biết đến tiền thành một kẻ u sầu và buồn chán.

Bắt tắc xi về nhà. Tôi dọn dẹp lại căn phòng. Ngày trước, tôi không quan tâm mình sống như thế nào, nhưng giờ tôi quan tâm. Tôi muốn mua quần áo mới, muốn đi ăn ở nhà hàng, muốn nhảy nhót, và muốn quậy phá. Tôi không còn muốn tiết kiệm nữa.

Dẹp dọn nhà xong, tôi tắm rửa sạch sẽ. Mở máy tính Laptop, tôi lên google search mấy quán bar nổi tiếng của thành phố. Tôi muốn tìm bạn trai, muốn tìm cho mình cảm giác được yêu, được quan tâm và được nghe những lời dịu dàng đầy mật ngọt, mặc dù tôi biết những lời đó chỉ là giả dối. Tôi không còn nhiều thời gian, nên không muốn bắt đầu một mối quan hệ hẹn hò rắc rối như những cặp tình nhân bình thường khác, tôi sẽ dùng tiền của mình để mua một đêm của trai bao.

“Ha ha ha !”

Tôi muốn cười to lắm nhưng cười không nổi. Nước mắt làm bờ môi tôi mặn chát. Có thể tôi đã đi đến đường cùng rồi.

Tám giờ tối, tôi mặc một bộ đầm đẹp nhất, đi một đôi guốc màu đỏ. Tay cầm ví tiền, tôi khóa cửa phòng.

Tối nay tôi muốn đi bar, muốn mua một chiếc váy lụa màu đỏ. Tôi không có thời gian để làm tóc nên đành để buông xõa tự nhiên.

Dáng tôi thanh mảnh, tuy không được gọi là quốc sắc thiên hương nhưng tôi vẫn thuộc diện xinh đẹp và dễ nhìn. Khuôn mặt tôi giống như búp bê, nếu tôi thường xuyên cười, và bớt nói mấy lời chanh chua, có lẽ tôi sẽ là một thiên kim tiểu thư khả ái động lòng người.

Bây giờ nói gì e rằng cũng đã muộn, ấn tượng mà tôi tạo ra cho mọi người quá sâu, tôi không thể thay đổi được nữa.

Trên đường đi, tôi bảo tắc xi dừng lại trước cửa hàng thời trang Queen. Tôi chưa bao giờ dám đặt chân vào đây, tôi chỉ dám đứng nhìn từ xa, và ước ao trong thầm lặng. Nay tôi mới có dũng khí chi ra một số tiền lớn để mua cho mình một chiếc váy lụa màu hồng nhạt mà tôi thích.

Mở cánh cửa làm bằng kính trong suốt tôi, bước vào trong. Cửa hàng gồm hai tầng. Ở đây đa số toàn bán hàng hiệu có giá cả trên trời. Nhân viên bán hàng rất lịch sự và nhã nhặn, họ nhiệt tình tìm giúp tôi những bộ