XtGem Forum catalog
Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma

Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma

Tác giả: Tịch Mộng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210340

Bình chọn: 8.5.00/10/1034 lượt.

ng dám ở lại.

Xem ra Phong Gia Vinh quả thật muốn khỉ con cưới Hồng Thi Na, chẳng lẽ chỉ vì huyết thống nối dõi mà bỏ mặc tình cảm cha con sao?

Người cha như vậy, thật sự làm cho người ta cảm thấy lạnh tim.

Phong Gia Vinh không muốn mọi chuyện dừng lại như thế, sai người ngăn đường đi của họ: “Chặn chúng lại.”

Ngoài cửa, đột nhiên xuất hiện vài tên vệ sĩ lực lưỡng, dáng vẻ trang nghiêm đứng ở cửa, khiến họ không thể đi ra ngoài được.

Phong Khải Trạch dừng bước lại, đưa lưng về phía ông, lạnh lùng hỏi: “Ông muốn tôi dùng thủ đoạn cứng rắn với ông sao?”

“Tao thật sự đã khoan nhượng cho mày, mà mày cứ không chịu hiểu, cứ phải chọc cho tao nổi điên hoài vậy. Giờ tao đã đồng ý cho mày quen Tạ Thiên Ngưng rồi, mày còn có gì không vừa lòng hả?”

“Mặc kệ ông có đồng ý hay không, tôi vẫn sẽ ở cùng cô ấy, ông muốn làm gì thì đó là chuyện của ông, chẳng quan hệ tới tôi. Muốn tôi cưới Hồng Thi Na à, cả đời này hay kiếp sau của kiếp sau nữa, đều không thể xảy ra.”

“Mày tin không, tao sẽ khiến hai đứa mày không thể bước ra khỏi cánh cửa này.”

Chương 195: Ông không thể thua.

Tạ Thiên Ngưng nhìn thấy tên vệ sĩ cao to lực lưỡng đứng trước mặt, lại nhìn ra bên ngoài thấy còn có người, đại khái người cũng không phải ít, trong lòng càng sợ hãi lo lắng.

Nếu thật sự đánh nhau, người chịu thiệt nhất định là cả hai người. Nhưng chuyện đã thế này, không đánh thì lại phải thỏa hiệp.

Cô không hy vọng thỏa hiệp, càng không muốn phải đánh nhau.

Phong Khải Trạch nhận thấy cô đang sợ, vì thế liền dịu dàng trấn an cô: “Đừng lo lắng, anh có cách giải quyết, hãy tin anh.”

“Ừ.” Cô gật gật đầu, nỗ lực đè nén cảm giác sợ hãi ở trong lòng, đặt hết lòng tin vào anh.

Phong Gia Vinh nghe xong những lời này, chế giễu hỏi: “Trái lại tao cũng muốn xem mày giải quyết thế nào ? Giờ cánh tay mày đã bị thương, muốn đánh nhau, chỉ sợ không dễ đâu. Vả lại bên cạnh mày còn có một đứa con gái, mày định đánh, hay để con bé kia ra đánh hả?”

Phong Khải Trạch cười khinh miệt, xoay người lại, lộ ra vẻ mặt nham hiểm độc ác: “Muốn đi ra cánh cửa này, không cần phải đánh nhau, muốn giải quyết vấn đề cũng có rất nhiều cách, chỉ có kẻ ngu mới sử dụng đến bạo lực.”

“Khẩu khí thật lớn, để tao xem mày có bao nhiêu bản lĩnh?”

“Bản lĩnh của rốt cuộc như thế nào, ông không cần biết, nhưng bản lĩnh của ông, tôi đây quá rõ. Ông sợ Hắc Phong Liên Minh, cũng sợ tập đoàn Hồng Thị thu tóm đi Phong Thị đế quốc, càng sợ có người trên đầu ông ngồi.”

“Thì đã sao?”

“Không sao, tôi chỉ muốn nói cho ông biết, nếu ông đụng đến một sợi lông của tôi, tôi sẽ hợp tác với Hắc Phong Liên Minh, phá nát Phong Thị đế quốc của ông, chắc hẳn ông biết tôi có bản lĩnh này, có đúng không?”

“Mày–”

Phong Gia Vinh thật sự sợ, dù rất giận nhưng lại không dám động thủ.

Ông thật sự sợ Hắc Phong Liên Minh, cũng sợ tập đoàn Hồng Thị thu tóm Phong Thị đế quốc, lỡ như Phong Khải Trạch thật sự đi theo hợp tác với Hắc Phong Liên Minh để đối phó ông, thì ông chỉ còn nước chịu thua.

Ông không thể thua.

Phong Khải Trạch biết lúc này Phong Gia Vinh đang nghĩ cái gì, cười quỷ quyệt hơn, khiêu khích nói: “Lần trước ở trong hôn lễ, tôi đem cổ phần của Phong Thị đế quốc ra công bố nên mấy ngày nay ông đã ngủ không ngon giấc rồi. Nếu tôi cùng Hắc Phong Liên Minh hợp tác, chẳng phải làm ông tức chết rồi sao?”

“Phong Khải Trạch –”

“Phong Gia Vinh, ông nghe kỹ cho tôi, đừng mơ khống chế được tôi, có cưới Hồng thi Na hay không, là do tôi định đoạt, chứ không do ông quyết định đâu. Bây giờ tôi còn nghĩ đến chút tình cha con, thì ông biết điều đừng có xía vào, nếu để tôi xem ông là kẻ thù. Phong Khải Trạch này sẽ không nể chút tình cũng đừng mong khuyên giải, tôi sẽ bắt đối phương trở về với hai bàn tay trắng, thân bại danh liệt, sau đó tôi mới cam tâm. Đừng nghĩ đụng vào người phụ nữ của tôi, nếu cô ta bị mất một sợi lông nào, tôi sẽ đòi lại trên người ông gấp trăm vạn lần đó, hừ.”

“Mày –”

“Hôm nay tôi nói lại lần cuối cùng với ông là tôi không cưới Hồng Thi Na, sau này nếu ông còn vọng tưởng đến chuyện làm thông gia Phong Hồng thì đừng có trách tôi sao không nể mặt.”

“. . . . . .”

Phong Gia Vinh quả thực đã bị chọc tức đến phát điên, lại không thể phản bác, chỉ có thể tức giận nhìn lom lom đứa con của mình. Sau đó tầm mắt lại chậm rãi chuyển dời đến lên trên người Tạ Thiên Ngưng, càng nhìn càng thấy hận.

Lúc trước cô gái này còn không xuất hiện, tuy quan hệ cha con bọn họ không được tốt lắm nhưng cũng không đến mức căng thẳng giống như bây giờ, cũng chỉ vì cô ta, đã khiến mới cho bọn họ giống như kẻ thù, thật đáng giận.

Tạ Thiên Ngưng nhìn thấy ánh mắt Phong Gia Vinh ngập tràn oán giận, lòng ngực thở ra một hơi, rồi hít sâu để gắng giữ bình tĩnh, nhịn không được khẽ hỏi: “Phong tiên sinh, sở dĩ ông không chấp nhận tôi cùng Khải Trạch ở bên nhau, chẳng lẽ chỉ vì tôi không có gia thế thôi sao? Nếu thật là nguyên nhân này, vây tôi xin hỏi ngài một câu, ở trong lòng ngài gia thế thật sự còn quý hơn đứa con ruột sao, vì nó mà ông không tiếc hy sinh cả tình cảm cha con sao?”

“Ở đây không tới lượt cô