ng người, hàng lông mày cau lại, thực lòng không muốn đi vào.
Anh không thích đến nơi quá đông người.
Nhưng Tạ Thiên Ngưng có vẻ rất vui, luôn luôn bám sát Tạ Chính Phong. Tuy ngoài mặt rất vui nhưng trong lòng lại chẳng để ý đến nhưng vì chú nên cô cũng chẳng quan tâm có nhiều người hay không.
“Thiên Ngưng, ở đây quá đông người, cẩn thận một chút.” Phong Khải Trạch theo sát phía sau, lo lắng cô xảy ra chuyện ngoài ý muốn, dù sao người của Hồng Thừa Chí cũng đã đi tới hội hoa, rất có khả năng sẽ xảy ra chuyện.
“Yên tâm, người ở đây rất đông, không thể nào bắt người đem đi, huống chi còn có anh đứng ở bên cạnh em, có gì phải sợ chứ? Đi, chúng ta đến chỗ của chú, chờ kết quả bình phẩm.” Cô nhanh tay lôi kéo anh, xuyên thẳng vào trong đám đông, tiến thẳng về phía trước.
Anh bất đắc dĩ lắc đầu, không còn cách nào khác, đành phải đi theo cô.
Lúc này, một tên đàn ông mặc áo bành tô, đeo mắt kính, vẻ mặt đầy râu ria, tóc hơi rối tung, lẫn vào trong đám đông, đi tới chỗ Phong Khải Trạch, một bàn tay luôn luôn đặt ở trong túi áo, tựa như đang giấu cái gì đó.
Mọi người chỉ triển lãm đến các loại kỳ hoa dị thảo, các phóng viên cũng đều chỉ lo chụp ảnh, hỏi vài câu với nghệ nhân trồng hoa, căn bản không chú ý đến chuyện khác, hơn nữa trong hội trường có hơi ồn ào, ầm ỹ, tình hình có hơi hỗn loạn.
Lúc này có người đàn ông mặc đồ đen chạy tới bên cạnh Phong Khải Trạch, rút một con dao từ trong túi áo ra, đâm mạnh vào người anh.
Phong Khải Trạch luôn luôn duy trì cảnh giác cao, sau lưng có một hơi thở không bình thường, anh lập tức cảnh giác, nên đã xoay người lại, vừa lúc thấy một người cầm dao đâm anh, tình thế cấp bách, lo Tạ Thiên Ngưng sẽ bị thương tổn, lập tức đẩy cô ra, bản thân lại không kịp né tránh, chỉ có thể nghiêng người.
Do nghiêng người đi, khiến con dao không đâm được lên trên người, mà đâm thẳng lên cánh tay.
“Á–” Tạ Thiên Ngưng đột nhiên bị đẩy ra, hét lên một tiếng, sau khi đứng vững liền nhìn lại, thấy Phong KHải Trạch bị trúng một dao, sợ tới mức hét lớn: “Khỉ con, khỉ con –”
Sau tiếng thét đó, toàn người trong hội trường bắt đầu hỗn loạn, người chung quanh nhanh chóng né ra, có một số người hoảng sợ thét lên: “Giết người, giết người.”
Vừa mới hô xong, chỉ thấy tên cầm dao đâm bị đạp mạnh một cước, ngã thẳng lên trên mặt đất.
Phong Khải Trạch bị đâm một dao, không có thét lên nhưng mày kiếm liền cau lại, cố gắng kiềm chế cơn đau, đá hắn một cước.
Bảo vệ đã đến, lập tức bắt người đàn ông lại, chế ngự lấy anh.
Phóng viên ở hiện trường nhận ra thân phận của Phong Khải Trạch, căn bản không dám chụp bậy, lại cũng không dám viết bậy, chỉ có thể đứng xem.
Tạ Thiên Ngưng không có tâm tư đi quản những người khác, vội vàng chạy tới, thấy cánh tay Phong Khải Trạch dính đầy máu tươi, kinh hồn kiếp sợ, rất lo lắng: “Trời ạ, chảy nhiều máu như thế, không biết có tổn thương đến xương cốt hay không? Giờ em mang anh đến bệnh viện, đi.”
So ra, Phong Khải Trạch vẫn bình tĩnh hơn, không để ý nhiều đến vết thương trên cánh tay, lạnh nhạt nói: “Chỉ là một vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại, băng bó một chút là được.”
“Bị đâm một dao mà còn nói là vết thương nhỏ? Không được, phải đi ngay bệnh viện, mau mau đi.”
“Em không đợi kết quả bình phẩm của chú sao?” Anh mỉm cười, chỉ muốn để cô làm chuyện cô thấy thích.
“Kết quả có thể về sau sẽ biết nhưng vết thương của anh không thể để chậm trễ.”
Tạ Chính Phong đi tới, thực sự rất vội: “Thiên Ngưng, nhanh đưa Khải Trạch đi đến bệnh viện, nơi này cứ để cho chú lo, mau đi đi.”
“Dạ.”
Tạ Thiên Ngưng không chút do dự, đỡ Phong Khải Trạch đi ra ngoài, đám người chung quanh liền nhường đường, không có ngăn cản.
Nhưng vừa mới đi ra khỏi cửa, đám người do Phong Gia Vinh phái tới giám sát lập tức chạy tới, nhìn cánh tay Phong Khải Trạch dính đầy máu, kích động hỏi: “Thiếu gia, cậu bị thương sao?”
Phong Khải Trạch là người rất ngang ngược, không thèm ngó đến những người này.
Bất quá Tạ Thiên Ngưng không có để tâm đến, vội vàng nói: “Các anh mau lái xe đưa chúng ta đến bệnh viện, mau đi.”
“Vâng”
“Anh không muốn đi xe của bọn họ.” Lúc này Phong Khải Trạch còn cáu kỉnh, thà chết chứ không chịu đi.
“Cánh tay của anh đã bị thương, căn bản không thể lái xe được, anh đừng có trẻ con nữa có được không, đi, lên xe mau.” Tạ Thiên Ngưng ra lệnh cho anh lên xe, không muốn anh lấy sức khỏe của mình ra đùa bỡn.
“. . . . . .” Anh đành phải nghe lời lên xe, nhưng biểu cảm rất lạnh lùng, cả nửa đoạn đường chẳng thèm nói nửa câu.
Ở bãi đỗ xe hội hoa, Hồng Thừa Chí ngồi trên chiếc xe của mình, thấy Phong Khải Trạch bị thương rời đi, trong lòng rất tức giận.
Vì sao không đâm nó chết đi?
Một người đàn ông đội mũ lưỡi trai rời khỏi hội triển lãm hoa, sau đó bước lên xe, ngồi ở ghế phó lái, hổ thẹn nói: “Thiếu gia, thật xin lỗi, Phong Khải Trạch chỉ bị thương ở cánh tay, hơn nữa anh tôi đã bị bắt, chỉ sợ không dễ dàng thoát thân, e là phải ngồi tù.”
Hồng Thừa Chí cười miệt thị, lạnh lùng nói: “Theo quy cũ, nếu thất bại, các ngươi tự mình gánh lấy trách nhiệm, còn tiền, tôi sẽ k