hương, ông nên nhường nhịn nó một chút, chẳng lẽ vậy không được sao?”
“Tôi chỉ muốn giúp nó nhưng bà nhìn nó xem, là do nó muốn chọc tức tôi mà, làm sao tôi lại sinh ra thằng con như vậy, có đôi khi ta còn hoài nghi, rốt cuộc nó có phải con của tôi không nữa?” Phong Gia Vinh vốn dĩ chẳng muốn tranh cãi nhưng bị bộ dáng kia của Phong Khải Trạch chọc giận, trong lòng liền bốc hỏa.
Nếu thái độ của thằng con này có thể uyển chuyển thêm một chút, có lẽ vấn đề giữa bọn họ sẽ không trở nên thế này rồi.
Phong Khải Trạch nghe xong lời này, cơn tức càng lớn hơn, đứng dậy phẫn nộ nói: “Nơi này là bệnh viện, chi bằng chúng ta đi giám định DNA đi, tôi cũng đang hoài nghi ông có phải ba tôi không. Đi kiểm tra cũng tốt, vạn nhất chúng ta thật sự không phải cha con, thì mọi chuyện có thể giải quyết êm đẹp rồi.”
“Mày –” Phong Gia Vinh tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng không muốn phản kháng lại. Ông có thể khả định, Phong Khải Trạch chính là con ông, những lời nói vừa rồi chỉ là do trong lúc tức giận mới nói ra.
Nếu như đi làm giám định DNA, chỉ sợ tình cảm cha con họ càng thêm tồi tệ hơn.
“Phong Gia Vinh, ông đừng nghĩ mình là cha tôi mà có thể quyết định mọi chuyện của tôi, tôi nói cho ông biết, đừng có mơ tưởng. Tôi sẽ không biến thành con rối, để cho ông đùa giỡn, ông có quyền đóng băng tài khoản của tôi, trút quyền kế thừa của tôi, tôi cũng không để ý đến.”
“Tao có thể làm được điều này, vì còn có rất nhiều người điều mơ đến nó, chỉ cần mày đồng ý theo điều tao nói, tao có thể cho mày mọi thứ, chẳng lẽ yêu cầu này là quá đáng sao? Chi bằng chúng ta cứ lùi một bước, chỉ cần mày chịu cưới Hồng thi Na, dù chỉ trên danh nghĩa vợ chồng, tao sẽ không phản đối mày qua lại với cô gái khác, các người yêu thế nào thì cứ yêu thế đó. Xem như là tao đã nhượng bộ cho mày rồi, mày đừng được nước mà lấn tới.” Phong Gia Vinh xem Tạ Thiên Ngưng như không có mặt, nói ra lời trong lòng mình xong liền dùng loại ánh mắt khinh miệt hướng về Tạ Thiên Ngưng, tựa hồ là muốn nói cho cô biết, cô đã được một món hời lớn rồi.
Tạ Thiên Ngưng nghe đến những lời này, lại chạm vào ánh mắt khinh miệt của Phong Gia Vinh, lòng ngực co rút lại, thật đáng sợ.
Cô sợ khỉ con sẽ đồng ý, bởi cô không muốn làm nhân tình bí mật.
Nhưng trong lúc cô đang sợ hãi, đột nhiên bị người ta lôi kéo, kết quả ngã vào trong một lồng ngực rắn chắc.
Phong Khải Trạch không nóng nảy trả lời ngay vấn đề của Phong Gia Vinh mà dùng cánh tay không bị thương, đem Tạ Thiên Ngưng ôm vào trong ngực, ôm thật chặt lấy cô, kiên định nói: “Khi Phong Khải Trạch này muốn kết hôn chỉ có thể là duy nhất một người, lấy tư cách ra nói, tôi sẽ không để ai cướp mất vị trí của cô ấy.”
Cô muốn thoát khỏi lồng ngực của anh, giờ phút này không muốn bị anh ôm.
Nhưng anh lại không chấp nhận, càng ôm chặt hơn, không muốn để cô rời khỏi.
Cô không còn cách nào khác, đành phải thỏa hiệp, không giãy dụa nữa, tránh động vào vết thương của anh.
Lửa giận trong lòng Phong Gia Vinh vốn đã nguội dần nhưng giờ lại càng bốc hỏa cao, nghiêm khắc nói: “Chuyện tao đã quyết, không có người có thể thay đổi. Tao đã nhượng bộ nhiều rồi, nếu mày cứ khăng khăng một mực, vậy thì đừng trách tao không khách khí.”
“Người khăng khăng một mực là ông, ông cứ mơ lấy hạnh phúc của tôi để đổi lấy lợi ích cho ông đi.” Phong Khải Trạch cười lạnh, căn bản không thèm để ý.
Cái gì nhượng bộ lớn nhất, nói đi nói lại không phải chỉ vì bản thân mình. Anh quá con người của Phong Gia Vinh, vì đạt được mục đích, cái gì cũng đều có thể hy sinh.
“Hạnh phúc, mày biết cái gì là hạnh phúc sao? Mày cho rằng sống cùng người phụ nữ mình yêu là hạnh phúc sao? Đợi đến lúc mày không có gạo ăn, phải chịu đói chịu lạnh thì sẽ biết cái gì là hạnh phúc. Thiên đường cùng địa ngục đã bày ra ở trước mặt mày, mà mày lại không cần đến Thiên đường, lại muốn xuống địa ngục, mày chính là kẻ ngốc nhất thế giới. Phong Gia chúng ta là bậc thế gia giàu có, tao tuyệt đối không cho phép loại con gái không có gia thế bước vào cửa Phong Gia, mày có nghe rõ chưa, tao nói là không cho phép.”
“Cái ông gọi Thiên đường, chính là sống không có tự do, không có tôn nghiêm, cả đời đều bị người khác khống chế sao? Đúng vậy, ông thì sống thật hạnh phúc nhưng người bị ông khống chế, họ có hạnh phúc không? Phong Gia Vinh, ông hãy chờ đi có một ngày ông sẽ bị người ta khống chế, không có tự do,đến lúc đó ông sẽ biết cái gì là hạnh phúc. Về phần ông nói cửa lớn gì đó của Phong Gia, tôi đây chẳng thấy lạ, cùng lắm vĩnh viễn không bước vào Phong Gia thôi.”
“Đừng có ra oai với tao, lần cuối cùng tao hỏi mày thêm lần nữa, mày vẫn cứ muốn kết hôn với con bé này sao?”
“Cho đến bây giờ người tôi muốn cưới chính là cô ấy, chỉ có cô ấy mà thôi, lúc trước đã quyết định rồi. Tôi ghét nói lời vô ích lắm, Thiên Ngưng, chúng ta đi.”
Phong Khải Trạch không muốn lãng phí thêm nước bọc, ôm lấy người ở đi ra ngoài.
Tạ Thiên Ngưng hơi hơi ngẩng đầu, thoáng nhìn qua Phong Gia Vinh, nhìn thấy ông rất đáng sợ, làm cho cô sợ đến mức chỉ muốn bỏ chạy thật nhanh, khúm núm rời khỏi, khô