àm gì phải tắt TV?”
Phong Khải Trạch cầm điều khiển từ xa, đem tắt TV, vẻ mặt không vui: “Em đã nói không sẽ không dính dáng đến chuyện của Ôn Gia, bậy sao còn xem hả?”
“Em chỉ là vô tình, cũng không có ý đi tìm hiều. Không thể ngờ tập đoàn Ôn Thị lại phá sản, bác Ôn giờ hẳn rất khổ sở.”
“Vô tình cũng không được, dù sao anh không muốn em nghĩ đến chuyện của Ôn Gia, không muốn em lo cho đám người Ôn Gia.” Anh ném điều khiển từ xa sang một bên, ngồi bên người cô, ôm cô dịu dàng khuyên: “Thiên Ngưng, hiện tại em không được đi tìm người Ôn Gia, càng không được cảm thông cho bọn họ, giúp đỡ cho họ, có biết không?”
“Ôn Thiếu Hoa và Lâm Thục Phân thì được, em có thể mặc kệ họ, nhưng bác Ôn lại khác. Những năm gần đây bác Ôn đối đãi với em rất tốt, tuy không chịu tin em nhưng cũng chưa từng tổn thương em câu nào cả, không giống Ôn Thiếu Hoa và Lâm Thục Phân. Hiện giờ thấy ông trở nên như vậy, trong lòng em cảm thấy không được thoải mái lắm.” Cô không che giấu những suy nghĩ trong lòng mình, trực tiếp nói ra, hi vọng anh có thể hiểu.
“Ôn Minh không giống Tạ Chính Phong, có thể đoạn tuyệt tình cha con. Nếu chúng ta giúp Ôn Minh, chẳng khác nào giúp Ôn Thiếu Hoa và Lâm Thục Phân, hai người kia anh thật sự rất ghét, cho nên anh tuyệt đối sẽ không giúp ông ấy. Ôn Minh có thực sự đối xử tốt với em không, điều này anh là đã biết rõ, ông ta chiếm đoạt tài sản ba em, làm sao dám đối xử tệ với em được? Ông ta làm thế chỉ là vì tiền, vì danh lợi, không phải thực tâm với em đâu.”
“Em –”
“Được rồi, không nhắc chuyện này nữa, anh không muốn nghe.”
“. . . . . .”
Thái độ Phong Khải Trạch cực kỳ dứt khoát, quyết không muốn thỏa luận về người Ôn Gia.
Tạ Thiên Ngưng biết trong lòng anh rất tức giận, cho nên không có muốn ép buộc anh, tránh để anh khó chịu, vì thế nói sang chuyện khác: “Được được được, không nhắc nữa. Hôm nay anh ra ngoài sớm thế, là để làm gì vậy? Chẳng lẽ là –”
Cô muốn nói đến chuyện Hắc Phong Liên Minh nhưng không nói, mà dùng ngụ ý một chút.
“Không phải.” Hắn biết cô muốn nói gì, nên đưa ra đáp án, tiếp tục nói: “Gần đây ngoài cửa thường xuất hiện người lạ mặt, anh lo ngày nào đó bọn họ sẽ xông vào làm bậy, nên đi thuê một vài vệ sĩ.”
“Hả, mời vệ sĩ, không cần phải khoa trương như vậy chứ?”
Đầu tiên là bác sĩ riêng, giờ là vệ sĩ, việc này càng ngày quá khoa trương rồi.
“Này không phải khoa trương, đây là điều cần phải làm. Nếu Hồng Thừa Chí phái người đến đây làm loạn, không may gây thương tổn đến cho em thì không tốt. Giờ em chính là bảo bối là tâm can của anh, anh phải che chở cho em thật tốt mới được.”
“Nói chuyện với anh đúng là buồn nôn quá!”
“Còn buồn nôn à.” Anh đè cô ngã xuống trên sofa, hướng lên trên môi cô hôn một cái, giả ra bộ dáng tà ác: “Cô bé quàng khăn đỏ, ngoan ngoãn để sói xám này ăn đi.”
“Anh, anh sẽ không đúng vào lúc này muốn–”
Anh sẽ không làm chuyện kia vào lúc này chứ?
Buổi tối làm chưa đủ, ban ngày muốn làm sao?
“Em nói anh muốn làm gì a?” Anh tiếp tục lộ vẻ gian ác cứ trêu chọc cô, kỳ thực chỉ muốn ghẹo cô thôi, nhìn thấy vẻ mặt đỏ ửng đáng yêu, thật sự rất thú vị.
Đều đã biết rõ thân thể lẫn nhau, cô lại còn thường xuyên thẹn thùng đỏ mặt, thật sự quá đáng yêu.
“Không có, anh mau đứng lên đi, hôm nay em thấy trong người không được khỏe, anh mà tới gần coi chừng em truyền bệnh cho anh đó.”
Vừa nghe ba chữ ‘không được khỏe’, nét mặt Phong Khải Trạch lập tức trở nên nghiêm nghị, ngồi dậy đỡ cô lên, lo lắng hỏi: “Em làm sao vậy, chỗ nào không khỏe, muốn đi bệnh viện không?”
Sau khi Tạ Thiên Ngưng ngồi nghiêm chỉnh, lấy lại tinh thần, cười trả lời: “Không có việc gì, chỉ là chút cảm vặt, nghỉ ngơi một hai ngày là khỏe thôi, không cần đi gặp bác sĩ đâu. Động một chút là đi gặp bác sĩ, thật không tốt, sức khỏe của em rất tốt, nếu cứ đi gặp bác sĩ hoài, không có cũng bị họ nói cho thành có.”
“Nhất định do đêm qua bị gió lạnh xâm nhập, nên mới cảm mạo. Không được, nhất định phải đi gặp bác sĩ, anh sẽ mời bác sĩ riêng đến khám cho em, có chuyện gì cứ gọi họ là được. Giờ anh sẽ đi gọi điện cho ông ta đến.” Anh thật sự rất lo, sốt ruột móc ra điện thoại, bấm xuống nút gọi.
Bất quá lại bị cô ngăn cản: “Khỉ con, chỉ là bệnh vặt không cần phải đi mời bác sĩ, em thật sự không sao, uống nước nóng nhiều rồi nghỉ ngơi là khỏe ngay thôi, đừng làm chuyện bé xé ra to chứ.”
Vừa mới nói xong, nhịn không được ho khan vài tiếng: “Khụ khụ –”
Chỉ một tiếng khụ đã làm cho anh lo lắng, bỏ mặc cô ngăn cản, kiên trì gọi bác sĩ riêng đến: “Không được, cần phải đi gọi bác sĩ đến.”
Cô không thể ngăn anh nên đành chấp nhận hiện thực. Dù có nói thế nào, đây là lần đầu cô bị cảm vặt phải đi gặp bác sĩ, hơn nữa còn là đi gặp bác sĩ riêng, thật quá khoa trương rồi.
“Thiên Ngưng, anh đưa em trở về phòng nghỉ ngơi, một hồi bác sĩ sẽ đến.” Phong Khải Trạch nói chuyện điện thoại xong, sau đó vội vàng bế cô lên, đi thẳng lên lầu, căn bản không để cô có cơ hội cự tuyệt.
Tạ Thiên Ngưng lại thở dài, bất đắc dĩ nói: “Khỉ con, không cần phải khoa trương vậy, em có thể tự mình đi. Hơn nữa bây giờ em đã th