ến nó, nhớ đến việc cô gái tên Chi là mối tình đầu của hắn, mắt nó lại cay xè, sống mũi dợn lên từng đợt thổn thức, cổ nó cố nghẹn lại để ngăn những tiếng nấc, nó lại khóc, cứ khóc… nó cảm thấy rất đau, hoá ra cảm giác nhói đau ở tim là có thật, vậy mà trước giờ nó cứ nghĩ đó chỉ là sự cường điệu hoá của thơ văn và âm nhạc… Tay nó nhẹ nắm lấy mặt dây chuyền hình khoá son đó khóc nấc lên từng đợt, nó tháo sợi dây chuyền ra trong sự cay đắng tột độ, nó cảm thấy mình thật quá ngây thơ, chỉ được hắn tặng cho một sợi dây chuyền mà đã vội tin hắn yêu nó, yêu chính bản thân nó! để rồi được một người con gái cho biết nó đã lầm tưởng, nó thật quá ngu ngốc!
” I am run run run to you… and i keep you safe forever…” (Run to you-Angel Eyes Ost) – Tiếng chuông điện thoại nó vang lên.
” ông chủ đang gọi ” – dòng hiển thị trên điện thoại làm nó chợt nhói, phải! ngay từ lần gặp đầu tiên hắn đã coi nó là ôsin cho hắn chứ đâu có ngọt ngào gì, nó nắm chặt lấy điện thoại nhưng không bắt máy, nước mắt nó rơi lã chã, cuộc gọi vừa tắt cũng là lúc nó nhanh chóng tắt nguồn điện thoại, nó sợ nếu hắn cứ tiếp tục gọi thì nó sẽ không cầm lòng mà bắt máy mất… nó không muốn như vậy, nếu tiếp tục chấp nhận bên hắn cũng chính là chấp nhận sống trong lớp vỏ bọc của em gái hắn chứ không phải là chính nó, như vậy nó sẽ chẳng thể chịu được dù là một phút, đau lắm, nhỡ đâu nó sẽ không chịu được mà trở nên xấu sa? Nó thực sự không muốn xuôi theo chiều hướng đó, nó sẽ rời xa hắn, nó sẽ đau nhưng chắc hắn sẽ không sao! hắn đã có mối tình đầu bên cạnh mà…
*******
Lại một ngày mới bắt đầu…..
“Hôm nay có nên đi học không? mình thật sự không muốn giáp mặt anh ta! đi, không đi, đi ,không đi….” – nó ngồi đếm từng hạt trên xâu chuỗi một cách thẫn thờ…
– Đi! – nó chợt thốt lên đầy hy vọng rồi nhanh chóng tắt ngấm… Nó đang mong chờ cái gì thế này? chẳng lẽ nó đã thích hắn thật? tình cảm thật khó chịu nó làm con người ta đau đớn như một cơn cảm cúm ,dù họ có cố gắng quên đi nhưng cơn cảm cúm vẫn còn đó! liều thuốc tốt nhất có lẽ là lãng quên! nhưng ngay cả thuốc cũng cần có thời gian để phát huy tác dụng, vậy nên nó sẽ cố mà quên đi, như vậy sẽ hay hơn vì nó đâu thể lảng tránh hắn cả đời….
Gió nhẹ và nắng sớm khẽ luồn qua làn tóc mai mềm mại của nó, có lẽ gió và nắng cũng đang an ủi nó, phải! nó còn My, còn anh nó, còn Nam, như vậy là đủ, nó sẽ cố gắng không cần hắn…
– hey! – Nam đã đứng dựa vào cổng trường từ bao giờ, vừa thấy nó cậu chàng đã chợt vui mừng.
– hôm qua đánh lẻ vui quá ha?- Nam giận dỗi nhìn nó.
– đâu có! tại xe anh tui đỡ ngộp hơn nên tui xin qua đó. – Nó mỉm cười.
– ừa! – không để nó nói thêm gì Nam khoác tay lên vai nó lôi đi.
Được chào đón nồng nhiệt cùng nắng và gió, sự quan tâm nhẹ nhành ấm áp của Nam làm nó vững dạ hơn rất nhiều!
– ê nhóc! lại đây lại đây!- My dí nấm đấm “chào đón” nó khi nó vừa bước vào lớp, không hiểu sao nó lại thấy vui, thấy bớt lạc lõng giữa dòng chảy vô tình của thời gian, thời gian nó còn được bên hắn đã chấm dứt!
Hai tiết học trôi qua, trái hẳn với dự tính của nó, nó không hề thẫn thờ mà ngược lại rất hăng hái, nó muốn tập trung vào việc học để không phải nhớ đến hắn và tập quên đi hắn để không còn phải đau, phải nhớ…
– hôm nay để tao đi mua đồ ăn cho, căn tin có loại bánh mới ngon lắm!- nó hăm hở đề nghị, nó tự muốn bản thân trở nên thật bận rộn.
– ok!ok!- My đồng ý hai tay.
– để Nam đi chung!- Nam nháy mắt.
– ừa! đi!- nó tươi cười.
Tại căn tin…
– cái này.. cái này…- nó nhón lên cố với đến trai nước ép dâu ở ngắn trên cùng của tủ lạnh.
– sh…. – Nam chỉ cành giơ tay lên là đã lấy xuốg ngon ơ.
– cảm ơn hí hí quên mất có siêu mẫu đi cùng!- nó tít mắt, xung quanh nó là hàng loạt ánh mắt ghen tị dán chằm chặp vào, họ ghen tị khi nó được đi với anh chàng đẹp như hoa với chiều cao 1m80 đáng ngưỡng mộ, nó không hề để ý tới sự may mắn của nó, nó vốn không phải đứa vô tâm nhưng có lẽ trái tim của nó dặn dò nó đừng quá quan tâm điều gì, cẩn thận sẽ đau…
Những lời xì xào bàn tán về nó và Nam tự nhiên ngớt đi và chuyển hướng.
– bộ ba kìa!!- tiếng cô gái nào đó hét lên, lập tức hàng chục con mắt chuyển hướng về phía cửa căn tin.
* cộp cộp cộp* – tiếng những chiếc giày nện vào sàn nhà nhanh chóng về phía ba con người ưu tú mang tên “bộ ba” kia,
*lách tách tách* – tiếng những chiếc điện thoại và máy ảnh vang lên đều đều biến những cô cậu học sinh thành tay săn ảnh thứ thiệt.
– woaa chị Chi về nước rồi!
– nghe nói chị Chi và anh Tuấn Anh là một cặp từ năm lớp 10 đó!
– anh chị ấy đẹp đôi thật, vẫn luôn là couple đẹp nhất trường mình.
Những lời tán thưởng rầm rộ khiến nó dù muốn giả điếc cũng không thể chối, nó khẽ nhói, mắt lại cay, tay chân tự nhiên run lên từng đợt.
– đi thôi!- Nam đã sớm nhận ra ánh mắt tổn thương của nó. Nam kéo nó chạy về phía cửa sau, nó chạy theo trong vô thức, nó không thể khóc, nó chỉ thấy nghẹn, nghẹn ứ ở cổ, mắt dù cay nhưng lại không thể rơi được nước mắt, tay dù run nhưng cứ cứng đờ ra thụ động để Nam kéo đi.
Đằng sau nó, hắn vẫn giữ khuôn mặt lạnh nhưng rõ ràng là ánh