huyện xảy ra. Anh đã sống, có thể nói thế, ở giữa hành động. Anh đã sống qua từng sự kiện nhỏ nhất của chính trị. Anh đã hoà mình vào chính trị, anh đã suýt mất mạng vì đó, và thậm chí khi anh đã bị bỏ tù thì chính trị vẫn làm mối quan tâm hàng đầu của anh. Anh luôn tin là mình nghe thấy ting tim đập trong ngực đất nước. Nhưng ai mới biết nghe nó thực sự đây? Đó có phải là một trái tim không? Hay chỉ là một chiếc đồng hồ báo thức già nua? Một chiếc đồng hồ báo thức rác rưởi, do một thứ thời gian giả tạo? tất cả những trận chiến chính trị của anh có khác gì với những ngọn lửa ma trơi lái anh khỏi những gì đáng kể không?
Cô giáo dẫn lũ trẻ vào lối đi lớn trong vườn, và Jakub cảm thấy trong mình vẫn luôn tràn ngập hình ảnh người đàn bà đẹp. Ký ức về vẻ đẹp đó không ngừng mang đến cho anh câu hỏi, thế nếu anh sống trong một thế giới hoàn toàn khác với những gì anh tưởng tượng ra? Và nếu anh nhìn mọi vật từ chiều ngược lại? Và nếu cái đẹp có nghĩa hơn sự thật, và nếu thực sự đó là một thiên thần, hôm trước đó, đã mang bông hoa thược dược lại cho Bertlef?
Anh nghe thấy cô giáo đang hỏi:
– Thế cây này tên là gì nào?
Tiểu Skreta đeo kính trả lời:
– Đó là một cây thích.
14.
Ruzena trèo bốn bậc thang một và cố sức không quay đầu lại. Cô sập cánh cửa phòng phục vụ và đi thật nhanh về phòng thay quần áo. Cô mặc thẳng chiếc blu trắng của y tá lên người và thở phào nhẹ nhõm. Cảnh vừa xảy ra với Frantisek làm cô bối rối, nhưng cùng lúc làm cô nhẹ nhõm một cách kỳ lạ. Cô cảm thấy giờ đây cả hai, Klima và Frantisek, đều xa lạ và xa xôi.
Cô đi ra khỏi phòng thay quần áo và đi vào căn phòng có những người phụ nữ đang nằm trên giường sau khi tắm xong.
Người đàn bà tứ tuần đang ngồi ở chiếc bàn nhỏ gần cửa.
– Cô được quyền chưa? – bà hỏi giọng lạnh lẽo.
– Rồi. cám ơn chị – Ruzena nói và tự tay chìa một chiếc chìa khoá và một chiếc khăn tắm lớn cho một bệnh nhân mới.
Ngay khi người đàn bà tứ tuần đi ra, cánh cửa hé mở và cái đầu của Frantisek hiện ra.
– Em nói việc đó chỉ liên quan đến mình em là không đúng đâu. Nó liên quan đến cả hai chúng ta. Cả anh nữa, anh cũng cần phải nói!
– Tôi xin anh, đi ngay đi! – cô trả lời – Đây là khu phụ nữ, đàn ông không có việc gì làm ở đây hết! Đi ngay lập tức đi, nếu không tôi sẽ cho người bắt anh ra đấy!
Frantisek mặt dại ra, và những lời đe doạ của Ruzena khiến gã điên cuồng, đến mức gã tiến vào phòng và đóng sập cửa lại sau lưng.
– Em bảo người bắt tôi ra thì cũng thế thôi! Cũng thế thôi! – Gã gào lên.
– Tôi đã nói anh đi ngay cơ mà! – Ruzena nói.
– Anh đã khám phá, cả hai người! Chính thằng cha đó! Tất cả những cái đó, toàn là dối trá và cậy thần thế. Hắn đã dàn xếp tất cả với em và với tay bác sĩ đó bởi vì hắn đã biểu diễn cùng tay kia tối hôm qua! Nhưng anh, anh biết hết và anh sẽ ngăn cản người ta giết đứa con của anh! Anh là bố đứa bé và anh có quyền được nói! Anh cấm em giết con của anh!
Frantisek gào lên và những người đàn bà đang nằm trên giường, quấn người trong chăn, tò mò nhổm đầu dậy.
Lần này, đến lượt Ruzeana bị đảo lộn hoàn toàn bởi vì Frantisek gào lên và cô không biết làm thế nào để giảm bớt mức độ cuộc cãi cọ của họ.
– Đó không phải là con anh – cô nói – Anh chỉ bịa ra thôi. Đứa bé không phải là con anh!
– Gì cơ? – Frantisek gào lên và tiến vào trong căn phòng để đi qua cái bàn và lại gần Ruzena – Thế nào cơ? Đó không phải là con anh? Anh biết rõ quá đi chứ! Anh biết mà!
Vào lúc đó, một người đàn bà trần truồng và ướt lướt thướt từ bể bơi đi lên, tiến về phía Ruzena để cô quấn bà vào khăn tắm và dẫn đến một cái giường. Bà ta nhảy dựng lên khi nhìn thấy cách mình vài mét Frantisek đang đứng nhìn thẳng vào mặt bà với đôi mắt không thấy gì hết.
Với Ruzena, đây là khoảng nghỉ, cô lại gần người đàn bà, quấn khăn cho bà và dẫn bà đến một cái giường.
– Người kia làm gì ở đây thế? – người đàn bà quay đầu về phía Frantisek hỏi.
– Một thằng điên ấy mà! Gã đó không bình thường đâu và tôi không biết làm thế nào để tống được hắn ra khỏi đây. Tôi không biết phải làm gì với thằng cha đó nữa! – Cô vừa nói vừa quấn người đàn bà vào một cái chăn ấm áp.
Một người đàn bà đang nằm hét lên với Frantisek:
– Ông kia! Ông không có việc gì để làm ở đây hết! Ông đi đi!
– Tôi tin là tôi có việc để làm ở đây! – Frantisek đáp lời, bướng bỉnh, không nhúc nhích mảy may. Khi Ruzena quay lại gần gã, gã không còn tái mét nữa, mà là xanh nhợt, gã không còn hét lên nhưng nói rất nhỏ, giọng kiên quyết.
– Anh sẽ nói với em điều này. Nếu em bỏ đứa bé, anh cũng sẽ không còn nữa đâu. Nếu em giết đứa bé, thì em sẽ có hai cái chết gánh trong lòng đấy.
Ruzena thở dài một tiếng và nhìn cái bàn. Ở đó, đặt cái túi của cô, với một tuýp đựng thuốc viên màu xanh nhạt. Cô cầm lên một viên và uống.
Và Frantisek nói giọng không còn gào lên nhưng chỉ còn rên rỉ:
– Anh xin em đấy. Ruzena. Anh xin em. Anh không thể sống thiếu em. Anh sẽ tự tử.
Lúc đó, Ruzena cảm thấy đau quặn trong bụng và Frantisek thấy khuôn mặt cô trở nên không thể nhận ra, quặn lên vì đau đớn, mắt mở to hết cỡ nhưng không nhì