rong công viên màu vàng và đỏ và Jakub tự nhắc đi nhắc lại rằng tán cây là hình ảnh của ngọn lửa đốt cháy toàn bộ những cuộc phiêu lưu, tất cả những kỷ niệm, tất cả những cơ hội của quá khứ anh.
– Không có gì để ghen tị với tôi đâu. Tôi có cảm giác, lúc này, là nhẽ ra tôi không nên đi.
– Tại sao? Ông bắt đầu thích ở đây, vào đúng lúc cuối cùng ư?
– Tôi thích bà. Tôi thích bà khủng khiếp. Bà đẹp vô cùng.
Anh nói như vậy mà không biết tại sao, rồi anh nghĩ mình có quyền nói tất cả với cô vì anh sắp đi, trong vài giờ nữa, và những lời của anh sẽ không có hậu quảgì cho anh cũng như cho cô. Sự tự do đột ngột khải lộ làm anh chao đảo.
– Tôi đã sống mù quáng. Mù qúang. Hôm nay là lần đầu tiên tôi hiểu ra là cái đẹp có tồn tại. Và tôi đã đi qua bên cạnh.
Với anh cô hoà trộn với âm nhạc và những bức tranh, với cái vương quốc mà anh chưa từng đặt chân đến ,cô hoà trộn với những cây cối nhiều màu sắc xung quanh anh, và đột nhiên anh không thấy ở chúng những thông điệp hay ý nghĩa gì nữa (hình ảnh của một đám cháy hay một lễ hoả táng) mà chỉ còn là sự phấn khích của cái đẹp được đánh thức một cách huyền bí trong tiếp xúc với những bước chân của người phụ nữ này, trong sự tiếp xúc với giọng nói của cô.
– Tôi những muốn làm tất cả để gắn chặt bà với tôi. Tôi những muốn từ bỏ tất cả để sống khác đi toàn bộ cuộc đời tôi, chỉ để cho bà và vì bà. Nhưng tôi không làm thế được, bởi vì vào lúc này tôi không thật sự ở đây. Hôm qua nhẽ ra tôi đã phải đi và hôm nay ở đây chỉ còn cái bóng chậm trễ của tôi thôi.
À phải! anh vừa hiểu tại sao anh lại gặp được cô. Cuộc gặp gỡ này nằm ngoài cuộc đời anh, ở nơi nào đó trên khuôn mặt bị che giấu của số phận anh, ở chiều ngược của tiểu sử anh. Nhưng vì thế anh lại càng nói với cô tự do hơn, cho đến lúc đột nhiên anh cảm thấy dù thế nào đi nữa anh cũng không có khả năng nói tất cả những gì mà anh muốn.
Anh chạm vào tay cô:
– Phòng khám của bác sĩ Skreta ở đây. Tầng một.
Bà Klima nhìn anh rất lâu và Jakub đắm chìm đôi mắt của mình vào cái nhìn ẩm ướt và dịu dàng của cô như thể nó ở xa xôi lắm. Anh lại chạm vào tay cô, quay người và đi xa dần.
Một lúc sau, anh quay lại và thấy cô vẫn đứng nguyên chỗ đó, dõi theo anh bằng ánh mắt. Anh quay lại nhiều lần, cô vẫn nhìn anh.
7.
Khoảng hai chục phụ nữ dáng điệu hoảng hốt đang ngồi ở phòng chờ. Ruzena và Klima không tìm được chỗ ngồi. Đối diện với họ, trên tường, treo những tấm áp phích lớn với những hình ảnh và khẩu hiệu ngăn cản phụ nữ phá thai.
Mẹ ơi, tại sao mẹ không muốn có con? Người ta có thể đọc những dòng chữ viết rất lớn trên một tấm áp phích có hình một đứa bé đang tươi cười trên một tấm chăn bông, phía bên dưới đứa bé in chữ lớn một bài thơ miêu tả bào thai van nài người mẹ đừng nạo thai và hứa để đổi lại sẽ mang đến cho cô hàng nghìn niềm vui: mẹ muốn chết trong vòng tay ai nếu mẹ không để con sống đây?
Trên những tấm áp phích khác, có những bức ảnh lớn chụp những người mẹ tươi cười ẵm đứa con và những bức ảnh chụp những đứa bé trai đang đi tè. (Klima nghĩ một đứa bé trai đang đi tè là một luận cứ không thể bác bỏ ủng hộ cho việc sinh con. Anh nhớ một hôm trên chương trình thời sự anh đã nhìn thấy một thằng bé con đang tè và cả căn phòng vang lên những tiếng thở sung sướng của phụ nữ).
Sau khi chờ một phút, Klima gõ cửa phòng, một cô y tá đi ra và Klima hỏi bác sĩ Skreta. Bác sĩ đến ngay, chìa một tờ đơn mẫu cho Klima và bảo anh điền vào rồi ngồi chờ một lát.
Klima đặt tấm đơn lên tường và bắt đầu điền vào nhiều mục khác nhau, tên, ngày sinh, nơi sinh. Ruzena đọc những chi tiết về phần mình. rồi, khi đến mục tên người bố, anh chần chừ. Anh thấy thật kinh khủng phải nhìn thấy cái danh hiệu đáng nhục nhã này viết bằng giấy trắng mực đen và phải viết tên mình lên đó.
Ruzena nhìn bàn tay của Klima và cô nhận ra nó đang run lên. Điều đó làm cô thích thú:
– Nào, viết đi! – cô nói.
– Viết tên gì bây giờ? – Klima thì thầm.
Cô thấy anh bạc nhược, hèn nhát và khinh bỉ anh. Anh sợ tất cả anh sợ những trách nhiệm và sợ chính chữ ký của mình trên một tấm đơn hành chính.
– Nào! Tôi nghĩ là chúng ta đều biết ai là bố của đứa trẻ rồi chứ! – cô nói.
– Anh nghĩ nó không quan trọng đâu – Klima nói.
Cô không quan tâm đến anh, nhưng trong thâm tâm cô tự cho là gã đàn ông bạc nhược này là thủ phạm với cô, cô thích thú được trừng phạt anh ta.
– Nếu anh muốn nói dối, tôi ngờ là chúng ta phải biết…
Khi anh viết xong tên mình vào ô, cô nói thêm kèm với tiếng thở phào:
– Dù sao, tôi vẫn còn chưa biết sẽ làm gì..
– Cái gì cơ?
Cô nhìn khuôn mặt hoảng sợ của anh:
– Cho đến lúc phẫu thuật, tôi vẫn còn có thể thay đổi ý kiến.
8.
Cô ngồi trong một chiếc ghế bành, hai chân duỗi dài dưới bàn và đọc lướt qua cuốn truyện trinh thám mà cô đã mua dành cho những ngày xám xịt ở thành phố nước nóng. Nhưng cô đọc mà không chú tâm, bởi vì những tình huống và sự kiện tối hôm qua vẫn không ngừng đến trong tâm trí cô. Cô thích tất cả những gì xảy ra tối qua, cô hài lòng với mình. Cuối cùng cô cũng trở thành người mà cô vẫn luôn thích: không còn là nạ