XtGem Forum catalog
Điệu valse giã từ – Milan Kundera

Điệu valse giã từ – Milan Kundera

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322823

Bình chọn: 8.00/10/282 lượt.

được cửa ra vào.

Ruzena trèo nhanh lên cầu thang và ở tầng một đi vào một phòng chờ rộng có những chiếc ghế băng và ghế đẩu dành cho bệnh nhân đặt dọc theo tường, Klima ngồi trước cánh cửa khu làm việc của cô.

– Ruzena – anh đứng dậy nói, và nhìn cô vẻ tuyệt vọng – Anh xin em. Anh xin em, có lý một chút nào! Anh sẽ đi với em!

Sự hoảng sợ của anh lên đến tột độ, không khoác trên người chút nào cái tình cảm giả dối mà anh đã cố gắng hết sức để mang những ngày trước đó.

Ruzena nói:

– Anh muốn thoát khỏi tôi.

Anh sợ:

– Anh không muốn thoát khỏi em, ngược lại thì đúng hơn. Anh làm tất cả những cái đó để chúng ta có thể hạnh phúc với nhau.

– Đừng nói dôi – Ruzena nói.

– Ruzena, anh xin em! Sẽ rất bất hạnh nếu em không đi đến đó!

– Ai nói là tôi không đi? chúng ta vẫn còn ba tiếng đồng hồ nữa. Bây giờ mới sáu giờ. Anh có thể yên ổn quay về với vợ anh trên giường ấy!

Cô đóng cửa lại sau lưng, mặc chiếc áo blu trắng và nói với người đàn bà trạc tứ tuần:

– Chín giờ em phải đi đàng này một chút. Chị có thể thay em một tiếng được không?

– Thế là cô vẫn để bị thuyết phục – người đồng nghiệp nói giọng trách móc.

– Không. Em đang yêu – Ruzena nói.

4.

Jakub lại gần cửa sổ và mở nó ra. Anh nghĩ đến viên thuốc màu xanh nhạt và không thể tin mới hôm qua mình đã đưa nó cho người phụ nữ không quen biết. Anh nhìn bầu trời xanh và hít thở không khí trong lành của buổi sáng mùa thu. Thế giới mà anh nhìn thấy qua cửa sổ bình thường, yên tĩnh, tự nhiên. Sự việc xảy đến ngày hôm qua với cô y tá với anh đột nhiên trở nên phi lý và không thật.

Anh câm điện thoại và quay số khu tám. Anh xin nói chuyện với cô y tá Ruzena ở khu phụ nữ. anh đợi rất lâu mới nghe một giọng phụ nữ. Anh nhắc lại mình muốn gặp cô y tá Ruzena. Giọng nói kia trả lời cô y tá Ruzena hiện đang ở bể bơi và không thể nghe điện được. Anh cảm ơn và dập máy.

Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm mênh mông, cô y tá vẫn còn sống. Những viên ned trong cái tuýp thuốc được chỉ định uống ba lần một ngày, chắc chắn cô ta đã phải uống một viên tối qua và một viên sáng nay, và hắn cô ta đã phải uống viên thuốc của Jakub. Đột nhiên tất cả sáng bừng trước mặt anh, viên thuốc màu xanh nhạt, mà anh mang theo torng túi áo như vật đảm bảo tự do của mình, là một viên thuốc giả. Bạn anh đã cho anh viên thuốc ảo tưởng.

Chúa ơi, tại sao đến giờ anh mới có ý nghĩ này? Anh nhớ lại một lần nữa cái ngày xa xôi khi anh hỏi bạn bè thuốc độc. Anh vừa ra khỏi nhà tù và giờ đây anh đã hiểu, sau nhiều năm đến thế, là tất cả những con người đó hẳn thấy trong sự đòi hỏi của anh một hành động mang tính kịch chỉ để thu hút sự chú ý đến những nỗi đau mà anh từng phải chịu. Nhưng Skreta, không chút ngần ngừ, đã hứa cho anh cái mà anh muốn và, vài ngày sau, mang đến cho anh một viên thuốc màu xanh nhạt lấp lánh. Tại sao anh ta phải chần chừ, và tại sao anh ta lại phải tìm cách thuyết phục anh đừng làm thế? Anh ta đã hành động khéo léo hơn những người từ chối. Anh ta đã đưa anh cái ảo tưởng vô hại của sự yên bình và sự chắc chắn, và hơn thế nữa, anh ta vẫn mãi mãi là một người bạn.

Phải, tại sao chưa bao giờ ý nghĩ này đến với anh? Anh đã thấy hơi ngạc nhiên, lúc đó, khi Skreta đưa anh thuốc độc dưới dạng một viên thuốc tầm thường sản xuất hàng loạt. Vẫn biết là Skreta, với tư cách là nhà hoá sinh, có thể làm được thuốc độc, nhưng anh vẫn không hiểu tại sao anh ta lại có được máy móc để nén viên thuốc. Nhưng anh đã không hỏi. Mặc dù nghi ngờ tất cả ,anh đã tin vào viên thuốc như người ta tin vào Phúc Âm.

Giờ đây, vào giây phút nhẹ nhõm mênh mông này, rõ ràng anh rất biết ơn người bạn vì viên thuốc giả. Anh sung sướng vì cô y tá vẫn sống và toàn bộ cuộc phiêu lưu xấu xa phi lý vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng, chỉ là một giấc mơ không hay. Nhưng ở đây dưới hạ thế này không có gì kéo dài lâu và, sau những làn sóng mỗi lúc yếu ớt của sự nhẹ nhõm, nổi lên giọng nói khàn khàn của nuối tiếc.

Sao mà kệch cỡm thế! Viên thuốc mà anh giữ trong túi khiến mỗi bước đi của anh có sự trang trọng sân khấu và cho phép anh biến cuộc đời mình thành một huyền thoại kỳ vĩ! Anh tin là đang mang trong mình cái chết bọc trong mẩu giấy lụa nhưng trên thực tế chỉ là nụ cười hiền lành của Skreta.

Jakub biết là bạn mình đã, nói chung, có lý, nhưng anh không thể ngăn mình nghĩ đến Skreta, người mà anh yêu quý đến thế bỗng chốc đã trở thành một viên bác sĩ bình thường, như hàng nghìn người khác. Việc anh ta đưa anh thuốc độc không chần chừ, như một cái gì đó hiển nhiên phải thế, đã phân biệt anh một cách căn bản với những người mà Jakub quen biết. Trong cách hành động của anh ta có cái gì đó không thật. không phải giống như người ta vẫn đối xử với người khác. anh ta không hề tự hỏi xem liệu Jakub có thể lạm dụng viên thuốc độc trong một lần lên cơn khủng hoảng hoặc trầm uất. Anh ta coi anh như một con người hoàn toàn làm chủ được bản thân và không có chút yếu đuối con người nào. Hai người đối đãi với nhau như hai vị chúa bị buộc phải sống giữa loài người – và chính điều đó là đẹp. Không thể quên. Và đột nhiên, tất cả chấm d