Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Điệp khúc tình yêu – Quỳnh Dao

Điệp khúc tình yêu – Quỳnh Dao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323222

Bình chọn: 9.5.00/10/322 lượt.

y thắt lưng của mình ra đưa, đê? San cột chặt bắp tay của Khâm Đồng, cả phòng rối lên. Khâm Đồng đã tỉnh dậy, nàng nở nụ cười héo hắt, nhìn Thụ

-Chị Thu, tôi mong chị sẽ hạnh phúc hơn tôi

Nhiếp Sanh hoảng hốt gọi:

-Khâm Đồng ơi! Khâm ĐỒng.

Và quay sang Lục Siêu, Sanh nói:

-Anh làm ơn đi gọi xe nhanh lên. Chúng ta đưa cô ấy vào bệnh viện ngaỵ

Câu nói của Sanh làm Lục Siêu chợt tỉnh, anh chàng bay ngay xuống đường chận một chiếc taxị Nhiếp Sanh bế Khâm Đồng xuống. Khâm Đồng nhìn thấy Linh San nói như mơ:

-Tôi nghĩ mãi không rạ Tôi có điều gì phải lo chớ?

Và ngước nhìn Nhiếp Sanh, Khâm Đồng lại thở dài:

-Anh Nhiếp Sanh, kiếp sau tôi sẽ là vợ anh.

Rồi nàng nhắm mắt lại, nằm im trong lòng Nhiếp Sanh

Chương 18

Kế tiếp là một chuỗi thời gian rối rắm. Bệnh viện, phòng cấp cứu, huyết thanh, phòng tiểu phẫu, bác sĩ… Linh San chỉ thấy đầu óc căng thẳng, quay cuồng hoa cả mắt… Linh San đó là chờ đợi, chờ đợi. Một sự chờ đợi dằng dặc… San và Nhiếp Sanh ngồi đợi bên ngoài, Lục Siêu và Thu thì đứng bên cửa sổ. Đèn đuốc sáng choang. Bốn người nhìn nhau chẳng ai nói lời nào. Y tá cứ bận rộn lăng xăng ra vào… Huyết tương, truyền máu… Cuối cùng rồi cũng có một bác sĩ bước ra. Ông ta quét mắt nhìn bốn người hỏi:

– Ai là thân nhân của bệnh nhân? Ai chịu trách nhiệm ở đây chứ?

Bốn người nhìn nhau. Không ai lên tiếng, vị bác sĩ ngạc nhiên:

– Ở đây chẳng có ai thân thuộc với bệnh nhân cả à?

Linh San đứng dậy.

– Bác sĩ, cô ấy bây giờ thế nào? sống chứ? Nếu cần ký tên giấy tờ gì, tôi sẵn sàng ký.

– Không có gì, chẳng qua cô ấy cần phải nằm bệnh viện. Phải có người để làm thủ tục nhập viện.

Linh San mừng muốn rớt nước mắt.

– Như vậy là cô sẽ sống? Phải không? Cô ấy đã thoát khỏi mọi nguy hiểm.

Vị bác sĩ như lẫn tránh câu hỏi, nói với Linh San:

– Đợi một chút, nhưng cô là gì của bệnh nhân?

Linh San bối rối:

– Dạ, là bạn ạ.

– Thế còn ba mẹ cô ấy?

– Không có.

– Anh chị em?

Nhiếp Sanh bước tới.

– Cũng không. Bác sĩ a… bác sĩ nên tin tưởng chúng tôi. Tất cả phí tổn bệnh viện, cả tiền bảo hiểm, chúng tôi chịu hết.

Vị bác sĩ có vẻ suy nghĩ:

– Tốt lắm… vậy các bạn vào làm thủ tục đi. Chúng tôi sẽ đưa ra phòng, rồi chờ đợi xem…

Linh San sợ hãi.

– Chờ đợi xem… Bác sĩ nói thế là thế nào? Cô ấy đã qua khỏi nguy hiểm rồi cơ mà?

Bác sĩ thành thật nói:

– Tình trạng của bệnh nhân này rất đặc biệt. Theo đúng ra thì vết thương không rộng lắm, máu sẽ không chảy nhiều… Nhưng cô ấy trước đó đã thiếu máu, lại yếu tim, dạ dày loét, gan yếu… Hẳn bệnh nhân còn uống rượu và hút thuốc nữa, phải không?

– Vâng.

– Cơ thể bệnh nhân tập hợp trăm thứ bệnh, nên làm sao chịu được sự mất máu lớn như vậy. Chúng tôi đang cho tiếp máu, glucose và sử dụng cả bình thở oxy… Bây giờ tuy đỡ nhưng không phải là đã thoát khỏi nguy hiểm. Tạm thời cô ấy ra phòng trước tiếp tục vô máu, rồi trị liêu. sau, làm gì thì chúng tôi cũng mong sẽ cứu sống được bệnh nhân của mình chứ!

Bác sĩ quay đi mấy bước, còn quay đầu lại nói thêm:

– Chúng tôi rất sợ trị cho những bệnh nhân thế này. Người ta thì muốn sống, mà những người muốn sống thì rất muốn hợp tác với bác sĩ, còn bệnh nhân của các bạn, họ chỉ muốn chết, họ căm thù bác sĩ vì cứu sống họ. Các bạn là bạn của cô ấy, các bạn có bổn phận giúp chúng tôi ngăn ngừa những chuyện không hay xảy ra.

Vị bác sĩ đi rồi. Linh San và Nhiếp Sanh nhìn nhau yên lặng. Sau đó, cửa phòng phẫu thuật mở. Khâm Đồng được đẩy ra. Bản năng kéo Linh San chạy theo. Nhìn Khâm Đồng mà Linh San muốn khóc. Chung quanh người cô ấy, ống cao su, băng vải, bình huyết thanh, ngổn ngang. Khuôn mặt của Khâm Đồng xanh xao không giọt máu, mắt Khâm Đồng nhắm lại, những sợi lông mi cong vút. Tuy không còn sức sống nhưng vẫn đẹp tuyệt vời, đẹp một cách lẻ loi, cô độc.

Nhiếp Sanh nhìn theo suy nghĩ:

– Linh San, em hãy theo Khâm Đồng xuống phòng, anh đi ra văn phòng làm thủ tục nhé.

Lục Siêu bấy giờ mới bước tới.

– Anh Sanh này, hãy để cô ấy nằm phòng hạng nhất, bao nhiêu phí tổn, tôi chịu hết cho.

Thu cũng nói theo:

– Vâng, đừng tiếc tiền, chúng tôi bao hết mọi thứ.

Chúng tôi? Chúng tôi ư? Một trò chơi tình yêu? Một cuộc đánh bạc bằng cả sự sống? Linh San nhìn Lục Siêu, chợt thấy tức giận. Nàng không đè nén được nói:

– Anh chịu hết phí tổn ư? Anh làm thế là ý gì? Mua lại sự sống cho Khâm Đồng, hay muốn chuộc lại sự yên ổn của lương tâm?

Lục Siêu đứng sững người, nhìn Linh San. Khuôn mặt vẫn bình thản, không hối hận. Lục Siêu nói:

– Tôi không cần mua chuộc sự yên ổn của lương tâm. Vì lương tâm tôi không có gì phải cắn rứt cả. Khâm Đồng tìm đến cái chết là vì cô ấy ngu xuẩn. Trên đời này chẳng có gì đáng để ta tự tử cả. Cô tưởng cô ấy tự tử vì tôi ư? Như vậy là cô đã quan trọng hóa vấn đề lắm rồi đấy.

Và quay sang Thu, Lục Siêu nói:

– Thôi chúng ta đi nào!

Họ cùng bước ra cửa, đến cửa. Lục Siêu còn quay lại nói:

– Chúng tôi chịu mọi chi phí cũng chẳng có gì lạ cả, vì Khâm Đồng là bạn của chúng tôi.

Lục Siêu ngưng lại một chút nói:

– Chúng tôi sẽ mang tiền đến.

Linh San vẫn không buông tha:

– Ngoài tiền ra, anh không còn ma