Đế Vương Họa Mi
Tác giả: Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 326280
Bình chọn: 9.00/10/628 lượt.
ng Chúa hồi kinh. Từ Liễu phủ đến hoàng cung phải qua Tuyên Đức Chính Môn, rồi từ cổng Tuyên Đức lần lượt qua Đại Minh Cung, Phụng Tiên Điện, cứ cách năm bước lại có một cẩm y vệ. Bốn vị danh nội thị sĩ đi trước, kiệu hoa tôn quý bình ổn vững vàng theo sau. Tấm rèm che ngăn trở tầm mắt của Tranh, lại thêm hoàng phục quý phi mười hai lớp khiến nàng ngay cả hô hấp cũng cảm thấy khó khăn. Tranh miễn cưỡng nâng tay áo vén rèm châu xuyến trên vương miện, nhìn qua rèm kiệu, nàng chỉ thấy trên đường đầy kín người, dân chúng cùng toàn bộ vệ sĩ đang quỳ rạp trên đường. Chỉnh lại tư thế ngồi ngiêm trang, trong lòng Tranh âm thầm cảm thán, lúc trước nàng cùng ba tỉ muội Liễu gia nhìn Trưởng Công Chúa hồi kinh cũng là cảnh tượng thế này. Lúc ấy, nàng chỉ cảm thấy hoàng gia vô cùng uy nghi, ngàn vạn lần không nghĩ đến chính mình cũng có một ngày như vậy.
Kiệu hoa ngừng lại trước Tuyên Đức Đại Môn, Tình Sương Tình Tuyết dìu Tranh bước ra khỏi kiệu. Đưa mắt nhìn lại, một tấm thảm hồng trải dài từ kiệu hoa đến cổng Tuyên Đức, ngự lâm quân giáp trụ đao kiếm chỉnh tề đứng hai bên. Dân chúng đã bị ngăn lại trước đó mười thước, Tình Sương Tình Tuyết dìu nàng bước lên thảm hồng, phía trước lễ quan dẫn đường đến môn lâu thì dừng lại, một tiếng pháo vang lên, đây là khoảng khắc vận mệnh của nàng thay đổi từ thường dân sang quý phi. Mọi người đồng loạt quỳ xuống, Tranh được Tình Sương Tình Tuyết dìu quỳ xuống tiến hành đại lễ, nàng không tình nguyện thốt lên một câu, “Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế”
Kiệu hoa chuyển dời, ba mươi vị nội thị đi trước dẫn đường đến cửa Càn Thanh Cung. Tranh quỳ gối trên bệ Càn Thanh Cung, tuy khoảng cách rất xa nhưng nàng cũng cảm giác được ánh mắt của người đang ngồi trên bệ rồng. Cao Viễn phụng chỉ tuyên đọc chiếu thư sắc phong quý phi, giờ phút này tâm trí Tranh vô cùng bối rối, nàng căn bản không nghe được nội dung của chiếu thư nói gì. Chiếu thư đọc xong, nàng ba quỳ chín vái, tiếp theo là lúc tân quý phi nhận lễ của văn võ bá quan cùng mệnh phụ phu nhân. Tranh nghe được thanh âm tung hô vang trời, “Quý phi nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!!!”, trong lòng nàng không một tia hân hoan mà chỉ cảm thấy khổ sở vô cùng.
Tại Đại Minh Cung, Phụng Tiên Điện, nàng lại quỳ một lần nữa, lại nghe thêm một lần chiếu thư. Lão thiên a! Tranh mệt mỏi rã rời! Tại Đại Minh Cung, người tuyên chỉ là người nàng từng gặp qua, chính là Trương Tể. Đến tận khi Trương Tể nhìn thấy dung mạo của vị tân quý phi hắn mới giật mình, thầm hiểu ra bệ hạ vì sao lại ân sủng vị tân quý phi này đến thế. Tranh trấn tĩnh tinh thần, nàng để ý nghe xem trong chiếu thư nói những gì. Buổi tối hôm đó, Kỳ Vương cùng Minh Vương đến tuyên chiếu nhưng sau khi nàng mơ mơ màng màng nghe được hai chữ “Quý phi” liền không còn biết gì nữa. Tranh im lặng lắng nghe, càng nghe lại càng cảm thấy buồn cười! Cái gì gọi là “xinh đẹp tú lệ”, “khí chất cao quý”, “trung trinh hiếu nghĩa”, “tâm sáng như sao”? Từ trước đến nay, nàng thật sự không biết mình lại có nhiều tính tốt như vậy? Quả nhiên chỉ là nói hươu nói vượn! Trang lại hành lễ, bái lạy bài vị tổ tiên rồi di giá đến Thừa Kiền Cung.
Nhìn cung điện trước mắt, Tranh nói không nên lời, trong lòng cũng không rõ là cảm xúc gì. Kể từ bây giờ, đây sẽ là cư ngụ của mình sao! Trầm thượng cung dẫn cung nữ thái giám trong Thừa Kiền Cung đến trước cửa quỳ nghênh tiếp, bọn họ đưa Tranh đi vào chính điện, nàng ngồi xuống ghế chủ tử. Lúc này Tranh mới thở dài nhẹ nhõm một hơi. Tình Sương Tình Tuyết biết nàng đang cảm thấy khó chịu nên nhỏ giọng an ủi, chỉ cần đợi hậu cung tần phi tiến đến diện kiến xong liền có thể thay đổi xiêm y. Nghe xong, Tranh chỉ cảm thấy trước mắt u ám.
Lúc này Cao Viễn đến truyền khẩu dụ, nói là bệ hạ có ân chỉ, hôm nay hậu cung phi tần không cần đến diện kiến tân quý phi để nương nương có thể nghỉ ngơi, đến buổi tối bệ hạ sẽ giá lâm Thừa Kiền Cung. Nghe vậy, Tình Sương Tình Tuyết dìu Tranh đi vào tẩm phòng rồi giúp nàng thay đổi xiêm y. Trù phòng Càn Thanh Cung lại mang đến một chút cơm chiều, Tranh vừa đói vừa mệt nên sau khi dùng qua loa bữa cơm chiều đã leo lên giường đánh một giấc, bất chấp hiện tại đang là lúc nào.
Tuy hôm nay là ngày sắc phong quý phi nhưng quốc sự không thể bỏ bê, tại Càn Thanh Cung, Thánh Cảnh Đế vẫn đang cùng các đại thần bàn luận triều chính.
“Việc này tạm thời cứ quyết định như vậy, các vị ái khanh còn điều gì cần tham tấu?”, hôm nay tâm tình của Hoàng Đế rất tốt, thanh âm ôn hòa chưa từng có, các đại thần vô cùng kinh ngạc, duy chỉ có Trương Tể là hiểu rõ tường tận.
“Chuyện này xem như đã thỏa đáng, những vấn đề còn lại thần sẽ cho người giám sát là được”, một vị đại thần cung kính đáp lời.
“Tốt, bãi triều!”, chính sự đã xong, Thánh Cảnh Đế tâm tình thoải mái, không kiềm nén được vui vẻ khi nhớ lại khoảng khắc ban sáng ở Thừa Kiền Cung. Tại buổi đại lễ, thần thái người nọ vô cùng cao quý trong trang phục quý phi, tuy cách một tầng rèm che nhưng hắn có thể nhìn thấy dung mạo tú lệ, mi mục như họa của Tranh. Tranh…Tranh…Hoàng Đế