Teya Salat
Đế Vương Họa Mi

Đế Vương Họa Mi

Tác giả: Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326342

Bình chọn: 8.5.00/10/634 lượt.

n gần lại thì không

Đây là nơi xuân đẹp nhất trong năm

Rờn rờn khói liễu khắp cả hoàng thành

Bản dịch thơ của Ngô Văn Phú

Mưa nhỏ đầu xuân

Mưa nhỏ góc trời tơ sữa bay

Xa gần sắc cỏ gợn hây hây

Buổi nay xuân đẹp không đâu sánh

Khói liễu hoàng thành đủ ngất ngây

2- Trước khi xuất giá, Tranh đã đọc một bài thơ, đó là bài Xuất Tái của Vương Chi Hoan.

Bản dịch Hán Việt

Phụng trửu bình minh kim điện khai,

Cưởng tương đoàn phiến cộng bồi hồi.

Ngọc nhan bất cập hàn nhan sắc,

Do đế Chiêu dương nhật ảnh lai.

Bản dịch thơ của Ngô Tất Tố

Sáng ra, ngỏ cửa, quét đền vàng,

Nâng quạt, dừng chân, dạ vấn vương.

Mặt ngọc những thua con quạ rét,

Nó còn sưởi nắng điện Chiêu Dương.

3- Bốn câu thơ mà Tranh đọc khi tắm dưới Liên Hoa Trì được trích ngang trong bài thơ “Trường Hận Ca” của Bạch Cư Dị, đây là bài thơ kể về mối tình của Đường Minh Hoàng và Dương quý phi.

Bản dịch Hán Việt



Xuân hàn tứ dục Hoa Thanh trì

Ôn tuyền thủy hoạt tẩy ngưng chi

Thị nhi phù khởi kiều vô lực

Thủy nhị tân thừa ân trạch thời



Bản dịch thơ của Trương Đình Tín



Trời xuân lạnh Hoa Thanh ao tắm

Suối ấm ngâm da trắng mỡ đông

Con hầu nâng mãi trong lòng

Thân mình ẻo lã như bông liễu mềm



Chương 08

帝王画眉

Đế Vương Họa Mi

Tác giả: 曦宁若海月-Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt

Dịch giả: Dương Mỹ Nhân

Biên tập: Khán Nguyệt Quang

Link: vantuongvi.

Chương 08

迟迟钟鼓初长夜

Trì Trì Chung Cổ Sơ Trường Dạ

Từ lúc khai quốc đến nay, chiếu theo quy củ hoàng gia, khi Hoàng Đế sắc lập Hoàng Hậu có thể bãi triều năm ngày, sắc lập quý phi thì ba ngày, quãng thời gian này xem như “tuần trăng mật” dành cho Hoàng Đế cùng tân phi tử. Tuy thời gian ba ngày so với tuần trăng mật ở thời hiện đại là quá ngắn ngủi nhưng đối với Tranh lại…rất tốt!

Phải đối mặt với một nam nhân vừa cưỡng đoạt trinh tiết của mình suốt ba ngày, đây thật sự là một chuyện vô cùng khó khăn đối với Tranh. Tuy hôm nay bọn họ đã gặp nhau ở Kim Long Kiều nhưng đó chỉ là tình cờ, thời gian còn lại hắn luôn túc trực tại Càn Thanh Cung để xử lý quốc sự, mặc dù không cần thượng triều nhưng Hoàng Đế cũng rất bận rộn. Tuy nhiên, buổi chiều lại có chiếu chỉ truyền đến Thừa Kiền Cung, nói là hôm nay bệ hạ muốn dùng cơm tối tại đây. Trước đó Tranh đã khôi phục bình tĩnh được một chút để trở lại bản tính vốn có của chính mình, chỉ là vừa nghe đến điều này, quyển sách trong tay nàng rơi mạnh xuống bàn.

Tình Sương trầm tĩnh, Tình Tuyết thông minh, hai người nhanh chóng thay Tranh tiến lên tiếp chỉ, “Tuân chỉ”. Bọn họ đem hành động thất thố của Tranh che giấu kín đáo, nếu không còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Sáng nay tại Kim Long Kiều, hai người đứng cách nhau một khoảng, mặc dù hắn chỉ đứng đó nhìn nàng nhưng ánh mắt nóng bỏng kia lại khiến Tranh cực kỳ phiền não. Rất may Tình Sương đứng bên cạnh nhẹ nhàng nhắc nhở, lúc đó nàng mới vội vàng cúi người hành lễ, “Bệ hạ thánh an”. Tiếp theo nàng lại nghe hắn nói rằng về sau nếu không phải trường hợp quan trọng thì quý phi không cần hành lễ. Lúc ấy, cơ hồ tất cả mọi người đều ngạc nhiên, đây thật sự là ân sủng nha! Không nói đến đại lễ “ba quỳ chín lạy”, ngay cả lễ nghi thông thường cũng được miễn, qua đó có thể thấy được vị tân quý phi nương nương này rất được hoàng thượng sủng ái. Tranh cũng thở dài nhẹ nhõm, nàng không thích bị trói buộc bởi lễ nghi, nếu được miễn thì…cầu còn không được!

Nhìn thấy sắc trời càng lúc càng tối, Tranh siết chặt hai tay, quyển sách bị nàng vặn vẹo sắp sửa rách bung ra. Đèn trong phòng đã được thắp sáng, bóng người hắt lên vách không ngừng nhảy múa khiến tâm trí Tranh càng lúc càng rối bời. Tình Sương Tình Tuyết chỉ nhìn nàng, bọn họ không khỏi âm thầm lắc đầu. Từ ngày nhận được chiếu sắc phong quý phi đến hiện tại, thần trí của Tranh luôn rối loạn, ngược lại hai người bọn họ càng lúc càng trấn định. Các nàng cũng không phải là nữ tử bình thường, mặc dù đã ở trong cốc nhiều năm, tuy nói không rành việc đời nhưng cũng hiểu được nếu Tranh cứ tiếp tục như thế này thì thật sự không ổn. Bình thường Tranh sôi nổi rạng ngời là thế, hiện tại ngay cả một chút ấm áp cũng không có, tình trạng này so với thời điểm đối mặt với Trần phu nhân ngày đó còn đáng sợ hơn. Thốn Tương Tư còn có Thiên Châm Kết Lạc để hóa giải, nhưng khúc mắc này chỉ có thể để chính Tranh tự mình cởi bỏ.

“Cô nương, hãy nghe ta nói một câu, cô nương thật sự không thể cứ tiếp tục như vậy”, Tình Sương quyết định nói thẳng với nàng, Tranh ngẩng đầu, trên mặt đầy vẻ hoang mang.

“Cô nương, từ lúc chúng ta đi theo cô nương, dù là ở trong cốc hay tại Giang Nam, mỗi ngày đều nhìn thấy cô nương vui vẻ hoạt bát, thích gì liền làm đó, cuộc sống không quá nguyên tắc chỉ cần vui vẻ là được. Cô nương cũng thường nói với chúng ta, con người sống trên đời nếu không thể làm theo ý mình thì còn ý nghĩa gì nữa. Chúng ta luôn nghe theo lời cô nương dạy bảo, cùng cô nương tiến cung, vậy nên tại sao cô nương không thể phấn chấn lên mà sống?”, Tình Sương lắc đầu thở dài, nàng giương đôi mắt sáng như minh châu nhìn Tranh.

“Tình Sương nói rất đúng! Cô nương nhìn xem, ki