hắn có vẻ như đã thực hiện được.
Vương Lãng Thần cắt từng miếng thịt gắp qua dĩa của cô , rồi thêm một ít bông cải. Hắn gắp một miếng thịt lên đưa đến trước miệng cô. Hàn Lệ Ái thực tình không muốn để hắn đút nhưng cô đang thực sự rất đói , chỉ có thể miễn cưỡng hé miệng ra ăn.
CHƯƠNG 27 : BẤT LỰC
Quả thực rất ngon , không thể chê vào đâu được. Hàn Lệ Ái lại một lần nữa tròn mắt nhìn hắn.
” Ngon sao ? ” – Đôi môi ranh mãnh hài lòng nhếch lên.
Cô không thèm trả lời hắn . Chỉ cụp mắt ,tự mình cầm dao nĩa ăn thức ăn trên dĩa. Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn ngồi ăn của cô , Vương Lãng Thần rất hài lòng chống cằm ngắm cô.
Hắn thực sự thích những biểu hiện từ tối hôm qua đến giờ của cô . So với sự lãnh đạm , lạnh lùng trước đây, hắn thực sự thích cô mọi chuyện đều biểu hiện ra mặt cho dù là tức giận , ngạc nhiên hay sợ hãi . Trước đây khi đứng trước mặt Hàn Lệ Ái , hắn thực sự không hiểu nổi cô , không hiểu rốt cục cô đang suy nghĩ điều gì trong đầu.
Nhưng mà chưa hài lòng được bao lâu , Hàn Lệ Ái đã bỏ dao nĩa xuống , cầm khăn lên chùi miệng.
” Tôi ăn xong rồi ”
” Em đang đùa với tôi đấy à ? ” – Vương Lãng Thần cau mày nhìn thức ăn dư trên dĩa.
” Ăn hết đi ” – Hắn lại nghiêm giọng nói.
Cô nhàn nhạt lên tiếng – ” Tôi không ăn nổi nữa đã no lắm rồi, thực sự không thể nuốt thêm nữa ”
Vương Lãng Thần nhìn cô đăm đăm , mặt rất khó coi. Cô còn tưởng hắn sắp nổi giận nhưng Lãng Thần chỉ đẩy ly sữa đến trước mặt cô , thấp giọng nói – ” Vậy thì em phải uống hết ly sữa này đi ”
” Tôi không muốn uống ”
” Uống đi ” – Hắn lạnh lùng nói.
” Tôi đã nói là no rồi , sữa cũng không thể uống ” – Cô trừng mắt nhìn hắn.
Vương Lãng Thần mặt tối sầm lại , ánh mắt chứa đầy vẻ u ám – ” Hàn Lệ Ái , em tốt nhất đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi . Một lần nữa , em mau uống hết ly sữa này ”
Hàn Lệ Ái không màng đến bộ dạng của hắn , tức giận nói lên suy nghĩ của mình – ” Vương Lãng Thần , rốt cục là anh muốn gì ? Định giam cầm tôi trong ngôi biệt thự này luôn sao ?”
Vương Lãng Thần lại đăm đăm nhìn cô , dịch người ra một chút. Nhướn mắt nhìn cô , khoé miệng hơi cong không rõ là đang cười hay không .
” Tôi muốn gì , tôi nghĩ em chắc đã biết rõ. Nếu như em ngoan ngoãn nghe lời tôi , ở bên cạnh tôi , kết hôn cùng tôi , tôi sẽ không giam cầm em. Em muốn đi đâu tôi đều đưa em đi , em muốn làm gì tôi cũng sẽ giúp em , em muốn thứ gì tôi đều sẽ cho em. Chỉ cần em ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi. ”
” Vương Lãng Thần , anh là đang tự đánh giá cao bản thân hay là vốn dĩ không biết tôi tham vọng điều gì ? Câu nói này của anh nên để dành dụ ngọt với cô nàng lọ lem nào khác đi. Thứ mà Hàn Lệ Ái tôi muốn anh cho được sao ? ” – Cô cười đùa lạt.
” Em nói đi em muốn gì ? ” – Hắn thấp giọng hỏi.
” Tôi muốn…
Auheron trở thành đế vương hùng mạnh nhất trong giới kinh doanh . Trở thành một tập đoàn khổng lồ trên toàn thế giới. Thứ trước mắt tôi muốn chính là… Vương thị !”
Hàn Lệ Ái chớp hàng mi cong vút , kiều mị ngước mắt.
Hắn định dùng mấy lời kinh điển này của nam nhân muốn cô quy thuận hắn ? Cái gì mà ” Chỉ cần em ở bên cạnh tôi. Tôi sẽ cho em tất cả thứ em muốn ” , thực nực cười ! Có thể mấy lời này có tác dụng với nữ nhân khác , bọn họ có thể xiêu lòng ngã vào lòng hắn nhưng cô thì không.
Cô không giống như những nữ nhân nghĩ đến chuyện thường tình kia. Cô là ai chứ ? Là Hàn tiểu thư , là tài nữ của giới kinh doanh , là tổng giám đốc của Auheron khi chỉ mới 15 tuổi. Hắn xem thường tham vọng của cô quá rồi.
Vương Lãng Thần nghe đến cái tên Vương thị chợt mím môi không nói gì. Cô thấy vậy càng tiến lên tiếp lời.
” Có thể anh bây giờ đã trở thành kẻ quyền thế , làm bá chủ của giới hắc bang nhưng như thế thì sao ? Thế giới của anh là của anh , của tôi là của tôi. Cho dù anh làm vua ở thế giới của anh thì chưa chắc anh đã nắm được quyền ở thế giới của tôi . Anh không có quyền lực để nhúng tay xoay chuyển thế giới đó. Là tự chính anh từ bỏ quyền lực của mình “.
“Ngoại trừ việc liên quan đến chuyện kinh doanh ra . Còn lại tất cả tôi đều có thể cho em ” – Hắn một lúc sau mới mở miệng.
Bỗng dưng , cô cười lạnh một tiếng trước lời nói của hắn .
” Còn lại tất cả đều có thể ? Anh nghĩ ngoài việc nói trên tôi còn thứ gì cần anh cho sao ? Tiền bạc , danh vọng , biệt thự , xe hơi , quần áo… Anh cảm thấy Hàn Lệ Ái tôi còn thiếu ?
Vương Lãng Thần ,tôi còn nghĩ 10 năm qua anh đã phải ngộ ra rất nhiều điều nhưng dường như anh vẫn giữ cái sự ngạo mạn , cứng đầu của mình lâu như vậy. Vẫn là không biết lùi một bước , tiến hai bước . Chịu nhịn nhục để có được thứ mình muốn. Để tôi đoán , anh cho đến tận bây dù đã từ bỏ quyền thừa kế , đi ra khỏi Vương gia nhưng anh vẫn mang trong mình họ Vương , trên danh nghĩa vẫn là thiếu gia nhà họ Vương. Là con trai của chủ tịch Vương Khải và phu nhân Bạch Vân. Anh , căn bản vẫn không thể công khai cho mọi người biết mẹ ruột thực sự của mình là ai ”
Cô đã nói hắn cho dù là lão đại của hắc bang thì sao ? Hắn cũng không phải toàn năng , một tay che hết cả bầu trời . Cũng có những thứ làm hắn bất lực.
” Phải , đú
