à vờ như ko nghe lời than thở của ông nội,mang hàng đi chuyển phát nhanh cho xong còn chuồn.Tới lớp 12A14,1 nhóm nam sinh đang quây quanh bàn cuối chuyện trò gì đó,nào là ngon nghẻ,nào là chân dài,nào là em này thế nọ.. em này thế kia.. bla bla bla.. xét 1 cách toàn diện thì con gái ngồi với nhau chủ đề chính là nói về con trai,và điều tương tự ngược lại,con trai sẽ nói về con gái.Nhi ngán ngẩm bước vào cái vòng tròn đó,đưa cho cái tên tiêm nhiễm vào đầu mấy mầm non đất nước toàn những tư tưởng về số đo 3 vòng của các thiếu nữ,khuôn mặt cô giống y như người bị lạc giữa sa mạc khô cằn đã mấy ngày ko được uống nước.. nên dùng một từ tã để hình dung.Hắn ngước mắt lên nhìn cô gương mặt khó coi,cầm lấy đồ ăn cô đưa rồi khẽ nhíu mày.Chuyển phát xong,Nhi lập tức quay người bước đi,may quá cuối cùng cũng xong rồi.Cái tên biến thái này,có chân ko tự đi mua được,lại bắt ta đi mua.Lúc trong căng tin cô tự nhủ hàng trăm lần,nên cho thêm gì vào đồ ăn của hắn,cuối cùng.. lại chẳng cho gì hết.Nghĩ tới cái dãy số gồm 1 con số 5 đứng đầu sau lưng kéo thêm 1 nhà 7 con số 0 lít nhít.. Người ta nói là nhà đông con nheo nhóc,hóa ra là có ý này.Thấy osin đang có xu hướng chạy trốn,hắn liền 1 tay kéo áo cô lại.“Làm gì thế?” Nhi la lên.“Đi đâu đấy?” hắn nhìn cô hỏi.“Dĩ nhiên về lớp rồi!” cô đáp.Cái tên biến thái này,từ sáng tới giờ ta chưa có gì bỏ bụng,tâm trạng đang ko tốt rồi.Đừng có mà gây sự nhé.“Ai bảo cô có thể đi?” hắn hỏi.Cái.. CÁI GÌ?Đã phải làm osin ko công cho hắn,lại còn phải ngồi hầu ông dùng bữa nữa sao?Này,tôi nợ tiền anh thật đấy,nhưng anh cũng ko phải là thượng đế nhé.Có tay có chân để làm gì hả?Nếu cảm thấy thừa quá để tiểu thư chặt xuống hộ anh nhé?Hắn mạnh tay kéo cô ngồi xuống ghế cạnh hắn.Bọn đàn em hắn thấy vậy chỉ dám im lặng,biết ý mà chuồn.Tuy rằng đại ca chúng hay cặp kè thật,nhưng chưa bao giờ dẫn con gái lên lớp ngồi cạnh cả.Cho nên mấy cái trường hợp ghế gỗ như thế này,tốt nhất là hiểu sớm mà cút.Đừng trơ mặt đến lúc để bị đuổi.Nhi nhìn hắn vô cùng tức giận,đợi đàn em hắn đi hết rồi cô mới hỏi “Này,anh đang muốn gì nữa đây?Anh bảo tôi mua đồ ăn sáng cũng mua xong rồi.Giờ tôi về lớp!”Hắn kéo vụt cổ tay cô xuống làm cho cô ngã nhào ra ghế.Cô còn chưa kịp cự lại,bàn tay hắn đã cứng như thép vòng qua cổ cô.Hắn nhẹ nhàng nói như ko có gì“Muốn về lớp cũng được thôi,vậy tôi đi cùng cô!” hắn cười.Miệng Nhi thấy khô khốc.Bị lừa.. bị lừa rồi!!Hôm qua gọi hắn như vậy,cuối cùng vẫn là cô bị lừa.Giờ cô có cảm giác y như mấy cô nữ chính trong phim,sao thấy mình ngu ngốc quá.Lần trước bị hắn đánh thuốc mê,may mà thoát,lần sau hắn xin lỗi mời lên nhà vẫn ngu ngốc theo lên.Đúng là có não chỉ để trong hộp sọ cho đỡ rỗng mà..Mình đúng là quá ngu ngốc đi..Đột nhiên bác dạ dày của cô lại biểu tình tiếng bác gào thét mới thê thảm làm sao.Hắn đang ăn quay sang nhìn cô,cô chỉ đành chống cằm thở dài,nhìn đi chỗ khác.Cứ tưởng về lớp còn rủ Ngọc xuống căng tin,ai dè giờ bị bắt làm osin cho người ta,phải ngồi để cho người ta dựa.Sao lại có ngày cô trở nên bi thảm thế này.Tất cả là tại 1 nhà nheo nhóc kia.. (T_T)“Cô đói sao?” hắn nhìn cô hỏi.Dư thừa.Sàng nào cũng đi học muộn lấy thời gian đâu mà ăn sáng.Làm ơn gọi não bộ của anh trở về dùm tôi.Suy nghĩ chút được ko hả?“Sao ko ăn gì đi?”Đã nói rồi mà,động vật đơn bào đúng là động vật đơn bào,làm ơn suy nghĩ giùm tôi,ko phải anh bắt tôi ở đây làm cái ghế tựa cho anh,thì tôi phải nhịn đói thế này à?“Này,khủng long” hắn nghiêm nghị nhìn cô.Từ nãy tới giờ hỏi ko trả lời.Khủng long kia,cô lại quên ngôn ngữ hiện đại rồi hả.“Gì?” cô hỏi mặt vẫn nhìn ra ngoài hành lang.“Tôi muốn ăn mì,xuống mua đi!” hắn thản nhiên.Lần này,cô quay đầu lại ngay lập tức.NÀY,ko phải chứ?Đại gia.. anh có biết giờ này căng tin đông tới thế nào ko hả?Giờ lại đổi ý ăn mì nóng là sao?Anh có còn muốn ăn gan giời nữa ko hả?Có cần tôi nhảy lên bắt mây xuống cho anh nhấm rượu ko ông nội?“Còn ko mau đi mua?” hắn nói nghiêm nghị,tay rút ví đưa cho cô.Đôi mắt đen của Nhi sẫm lại,cái tên này,rõ ràng anh đang lấy việc công trả thù riêng phải ko?Tôi thì đang ngồi chấn an cái dạ dày đói,còn anh thì đang tìm mọi cách để chơi tôi đúng ko?Tức tối cô giật phăng cái ví trong tay hắn,đứng dậy hùng hổ đi xuống căng tin.Vừa đi vừa nguyền rủa,tên khốn đó,sao bao nhiêu người chết hắn ko chết đi?Sét đánh chết,ngã cầu thang chết,tai nạn giao thông chết,nghẹn mà chết.. bao nhiêu tai nạn có thể xảy ra khiến người ta chết bất đắc kì tử,tại sao tới giờ hắn vẫn ngồi trơ trơ ở đóoooooooooooooooooooooooooooo?Bon chen mãi cuối cùng cô cũng mua được ly mì nóng mang lên cho hắn,lên tới nơi,cô cảm giác hiện tại cái ly mì có thể chảy ra bất cứ lúc nào vì lửa đang cháy ngùn ngụt ở bàn tay của cô.Hắn.. trong khi cô vất vả,bon chen trong cái dòng người lũ lượt ấy mua đồ ăn,thì hắn đang rất rất rất thoải mái,ngồi ung dung vắt chân lên đùi,chơi điện tử..Nhi cảm thấy như hai bán cầu não của nó vừa bị nứt thêm 1 rãnh,nghe tới rắc.Cái hộp sọ thì đang muốn nổ ra hàng trăm mảnh.Nhìn thấy cô,hắn khẽ rời mắt khỏi màn hình, “Sao thế?”Cô đặt ly mì còn đang bốc
