ứ gì?”Hắn dừng lại nhìn cô đôi mắt to đen dần hé mở,gương mặt tội lỗi dễ thương.Nhưng rốt cuộc là cô ta đang nói cái gì?Khuôn mặt tội lỗi,đôi mắt mở tròn,bàn tay nhỏ của cô thò vô túi,móc ra 1 chiếc điện thoại đưa cho hắn.“Này.. trả!!” trong lòng cô nghĩ thầm.Hắn ta thính thật đấy,cứ tưởng hắn mải đuổi theo mình mà quên mất luôn rồi chứ.Hứ.Đúng là phú hào keo kiệt thì 1 đồng xu cũng ko quên.Hắn đơ mặt,nhìn chiếc điện thoại.Là máy của hắn mà.Tại sao.. tại sao lại? “Này,khủng long cô nhanh tay thật đấy!”Nhi bĩu môi, “Tôi đâu có lấy,tại anh vứt trên cặp tôi đấy chứ!”Hắn suy nghĩ lại,hình như đúng là lúc ngồi canh cô gặm cỏ,hắn có lấy ra chơi game rồi đặt cạnh chỗ ngồi,mà cái chỗ hắn ngồi là cặp sách của con khủng long.Thế cho nên lúc đứng dậy đi tới chỗ cô hắn hoàn toàn quên luôn cái điện thoại,rồi bán mạng đuổi theo cô ta cũng ko nghĩ tới điện thoại mình đang ở phương nào.Hắn nhíu mày nhìn cô.“Mấy đoạn AV trong máy anh,tôi mới xem có 1 tí thôi!” cô xua tay giải thích tránh ánh nhìn săm soi của hắn.Hắn càng chau mày tợn “Cái gì?”“Thật ra cũng hơn 1 tí 1 chút!” cô cúi mặt giọng nói hơi nhỏ đi.Hắn ko tin được nhìn cô hoàn toàn á khẩu.“Thật ra là xem được 1 nửa của 1 đoạn!” cô mặt cúi thấp hơn nữa.“…..” hắn bàn tay nắm chặt,răng đang cắn vào nhau.Rồi hắn lại 1 lần nữa áp sát gần vào mặt cô,sát dần.Sát dần.Hắn nghe rõ cả hơi thở của khung long bạo chúa.Đôi mắt đen của cô nhìn hắn sáng long lanh.“Được rồi được rồi!Tôi có xem hết 1 phần,và có bắn Bluetooth sang máy những phần còn lại!” cô đành nhắm mắt thú nhận.Hắn đần mặt nhìn cô,trong lòng ko khỏi bực bội.Rốt cuộc là hắn đang là người phát tán phim AV,hay là cô đang là người ăn cắp phim để xem đây?“Im đi.. ko được nói tiếp nữa!” hắn bực bội nói.Dù kết luận có là gì,thì tốt nhất lúc này cô ta đừng nói gì nữa.“Vậy chuyện anh nói ngoan ngoãn ko phải chuyện này à?” Nhi ngơ ngác.Chứ ko phải hắn ko thấy điện thoại nên đến đòi sao?Cứ tưởng hắn sợ cô lục lọi điện thoại của hắn chứ.Đúng là có lục thật,cho nên thấy mấy phim của hắn có chút tò mò xem thử.Xem ko hết nên bắn qua máy tính truyền đạt cho lũ tóc ngắn trong lớp.Bà chị này tuy ghét con trai thật,nhưng đã là anh em trong 1 lớp,có hàng hay sao lại ko share cho nhau.“Vậy chuyện anh muốn tôi ngoan ngoãn làm là chuyện gì?” Nhi thấy hơi thắc mắc,cuối cùng cái tên động vật đơn bào biến thái này muốn cô phải làm gì?Nếu ko phải đến đòi điện thoại.Đại gia,vậy cái anh bảo tôi ngoan ngoãn làm cho anh là gì?Hắn nhìn cô nở 1 nụ cười gian xảo,là chuyện tôi đang làm dở đó.Nhi nhíu mày,đôi mắt đen nhìn vào đôi mắt sâu của hắn đang ở rất gần với mặt cô.Dường như nhìn thấy tia nhìn tà ác của hắn,cô nhíu mày lùi lại.“KO được..Tuyệt đối ko được!!” cô vắt chéo hai tay thành dấu x,miệng ho rất to.Cái này gọi là kiên quyết từ chối.“Sao lại ko được?” hắn mỉm cười nhìn cô gian xảo,giờ mới biết mình có thể gặp nguy hiểm thì quá muộn rồi.Ở trong phòng thể chất lại chẳng có ai,cô chạy thế nào đây?“Ko được,đồ biến thái.Anh rõ là tên biến thái mà.Tôi đã bảo ko làm những chuyện vượt quá giới hạn mà!”“Đây đâu phải chuyện vượt quá giới hạn như cô nói!” hắn nhướng mày nhìn cô.“Sao lại ko!Tôi đã nói rõ ràng ko giúp anh hại người khác để thỏa mãn sở thích biến thái của anh còn gì.Cho nên tuyệt đối ko được!” nó khẳng định 1 lần nữa.“Hại người khác?” nhìn vào con mắt đen láy linh hoạt kia,hắn ko khỏi ngơ người,cô ta đang nói về cái gì vậy?“Phải.Đồ biến thái.Tôi ko giúp anh quay lén nhà vệ sinh nữ đâu!Đừng có mơ mà tôi ngoan ngoãn nghe theo!” cô nói đôi mắt đen long lanh quả quyết,đôi môi mím chặt dứt khoát.Hắn.. đơ mặt.Này khủng long,cái não của cô hôm nay bỏ đi chơi rồi hả?Bất cứ người nào nhìn vào cái hoàn cảnh này,một cô gái ngồi trên ghế,chàng trai cúi xuống sát lại gần cô gái,thì ko cần phải động não cũng biết rõ ràng anh ta đang muốn tiến tới với cô gái rồi.Cuối cùng thì cô đang suy luận theo cái kiểu logic gì vậy?Cốp..“Ai da!” Nhi lấy tay ôm trán.Cái tên động vật đơn bào kia,não bộ của anh ko có nên anh ko biết quí hộp sọ,chứ não tôi có nhiều thứ đáng quí lắm đấy.Biết chưa hả?Nếu não tôi có mệnh hệ gì thì anh đền nổi bộ não cho tôi ko?“Đáng đời cái tội nghĩ lung tung!” hắn nhìn cô tức tối.Cuối cùng là cô ta quá vô cảm,hay tại vì chỉ có mình hắn cảm thấy cái ko khí ám muội này?“Thế cuối cùng anh muốn gì đây?” Nhi nhăn nhó hỏi với giọng dài thườn thượt.“Gọi 1 câu anh xưng em đi!” hắn nhìn cô.“Còn lâu!” cô đáp.“Có gọi ko?” hắn đe dọa.“Ko bao giờ!” cô chắc chắn trả lời.“Vậy sau này mỗi ngày tôi đều đến lớp cô vào giờ ra chơi diễn trò cho lớp cô thấy tình yêu nồng thắm của chúng ta nhé?” hắn đứng thẳng người dậy,2 tay khoanh trước ngực,môi nở 1 nụ cười nhìn cô vô cùng đắc thắng.Cô đôi mắt mở to,ngước lên nhìn cái người cao lớn đang ở trước mặt.Ko phải chứ?Hôm nay đã đủ khiến não cô teo đi 1 nửa vì số tế bào thần kinh bị thiêu cháy rồi,giờ còn mỗi ngày,ngày nào cũng đến..thế chẳng phải là chỉ cần 2 ngày,não của cô chỉ còn bé bằng hạt đậu sao?Ôi bộ não của tôi,bộ não quí báu của tôi.Như thế vô cùng tổn hại sức khỏe,vô cùng tổn hại sức khỏe mà..“Sao?”
