ùng bực bội.Hôm nay xem như là ngày đầu tiên hẹn hò trong 100 ngày của tù nhân của cô.Ai bảo rằng ngày hẹn hò đầu tiên đầy lãng mạn,nhẹ nhàng,vừa có chút ngượng ngùng đáng yêu.Là kẻ nào nói câu này thế?Cái mặt cô mắt đang híp lại,mồm thì ngoác rộng ra,nghĩ tới ngày đầu tiên hẹn hò của mình mà bao nhiêu thịt bò nướng hôm nay như muốn chui ngược trở lên.Đang ở trong bệnh viện thì bị hắn goi điện,bảo ko đi được thì hắn lại lôi 50 triệu ra ép người,tới nơi thì phải làm osin xách đò cả tiếng đồng hồ cho hắn.Kết quả còn phải sắp lại đồ vào tủ cho hắn.Tối lại phải theo hắn đi chơi với hội bạn để diễn trò.Dạo này đời sống của cô quá phong phú rồi.Phong phú đến độ cô gần như muốn ôm đá nhảy biển.Một ngày cứ phải chạy bao nhiêu show,liệu cô có nên chuẩn bị ảnh để kí tặng ko nhỉ?!Càng nghĩ lại càng thấy khó chịu.Tất cả là tại cái tên chết bầm ấy,cuối cùng danh nghĩa bảo giúp hắn thắng cược,thành ra 1 mũi tên trúng 2 đích.Hắn vừa thắng cược,lại vừa có cơ hội hành hạ cô.Thế này cô vay 50 triệu có phải hơi ít ko?Kết quả cả buổi tối cô chằn chọc ngồi nguyển rủa hắn,mãi mới có thể chìm vào giấc ngủ! ĐÁNH CƯỢC TRÁI TIMChương 18: Công khai quan hệ , quốc bảo đăng quangTrên đời này ko thiếu gì những chuyện kì lạ,giống như có những người có năng lực đặc biệt,tự cho mình có thể biết trước tương lai.Những con vật có hình dáng kì lạ bẩm sinh,những người có khả năng chữa bệnh bằng năng lượng.. vân vân và mây mây.. Và hiện tại trong trường phổ thông trung học Đống Đa cũng đang có 1 chuyện lạ khiến học sinh toàn trường xôn xao.Chuyện bắt đầu vào ngày học đầu tiên sau kì nghỉ tết,vẫn như thường lệ học sinh chuyên cần xếp hạng nhất từ dưới lên của trường Đống Đa,Trần Hiểu Nhi lại ghi thêm 1 điểm vào số lần leo tường của mình,cũng đánh dấu nhát đầu tiên vào số ngày đi học trễ trong năm mới của cô.Vứt cặp qua bước tường quen thuộc,cô cười 1 cách tinh quái liếm môi 1 cái rồi bắt đầu tiến hành đột nhập trường.Vừa leo lên được bước tường,đôi mắt đen sáng long lanh của cô đột nhiên dịu bớt,1 tia chán chường hiện rõ trên gương mặt cô.Ko phải chứ?Mới sáng sớm ngày ra,đã lại gặp phải cái tên người yêu hờ chết tiệt rồi!Cứ làm như 2 ngày nay cô gặp hắn còn chưa đủ ấy.Ông trời,có cần thiết mới sáng sớm đã để tôi chịu khổ vậy ko?Hai ngày nay trả vàng cho hắn còn chưa đủ sao?Hôm thì ghi giấy nợ,hôm thì phải đi cùng hắn gặp bạn bè.Giờ tới trường cũng vẫn gặp hắn đầu tiên.Ko phải chứ??Hắn nhìn cô đang ngồi trên bờ tường,đôi mắt nâu sẫm lại.Trong lòng thì nghĩ,dậy muộn cũng muộn vừa vừa thôi chứ.Cô là khủng long hay heo mà ngủ muộn thế hả?Làm tôi chờ bao lâu.“Tránh ra!” cô nhăn mặt đang nhìn cái tên đứng dưới bờ tường nói.Sao cứ có 1 số người thích đứng trên lối người khác nhảy xuống thế nhỉ.Lần trước cũng nhảy trúng hắn 1 lần rồi.Lần này còn muốn bị nhảy trúng nữa hả?Hắn vẫn đứng trơ trơ ra đó,ngước mắt lên nhìn con khủng long trên bờ tường.Rồi đột nhiên dang 2 cánh tay ra “Nhảy xuống đi,tôi đỡ!”Nhi gần như muốn nôn,nhưng khổ nỗi sáng nay nó chưa ăn gì,lấy gì mà nôn.Đảo mắt nhìn hắn 1 vòng,đúng là cô nói hợp tác giúp hắn thắng cá cược.Nhưng giờ ở đây ko có bạn hắn,ngoài cô với hắn chẳng có ai,đôi mắt đen của cô lấp lánh,đôi môi khẽ mỉm cười.Muốn đỡ phải ko,được tôi cho cậu đỡ.Nghĩ rồi cô nhảy xuống,nhưng với tư thế chân đạp thẳng hướng hắn.Kết quả hắn ngồi ôm cái bụng đau bực bội nhìn cô “Khủng long,em cố ý phải ko?”“Cậu bảo đỡ tôi mà!” Nhi thản nhiên nhìn hắn mỉm cười.Đáng đời từ giờ thì chừa cái tội lợi dụng hợp đồng đi nhé.Nói rồi cô xách cặp đi vào lớp.Nhưng bỗng nhiên cô bị kéo lại,tên yếu sinh lý vừa bị cô đạp đã túm lấy quai cặp của cô.“Sao đây?” Nhi gắt gỏng.Trễ giờ rồi mà còn lằng nhằng.“Ko phải bảo em gọi anh là anh xưng em sao?” hắn nói.“Cậu bằng tuổi tôi tại sao tôi lại phải gọi cậu là anh?” Nhi bực bội.Này,nữ chính kia,rốt cuộc cậu tính nhõng nhẽo câu giờ của tôi tới bao giờ?.Có muốn nhõng nhẽo thì về tìm chồng mà nhõng nhẽo nhé.Ở trường còn chưa đủ tin đồn à?Trước tết mấy ngày thoát được cậu,mấy cái fc cũng đỡ kiếm tôi gây chuyện,giờ lại dây dưa thế này,dám họ bảo tôi dùng bùa tình ếm cậu,hay là dùng thuốc rồi ép cậu kết thân lắm.Ko được.Ko được.Tốt nhất là tránh cho xa mấy cái tiểu thuyết ngôn tình này ra.Cứ níu kéo thế này có khi lại thành ra ta thành Đát Kỷ,vẫy đuôi hồ ly tinh để được sủng ái mất.“Tôi đã bảo tôi sẽ chứng minh cho cô xem còn gì!” hắn nói quả quyết. “Lại đây!” hắn vẫy tay.Và hiện tại,trong 1 khoảng sân đất xuất hiện 2 nhân vật,1 nam 1 nữ,trong tư thế ngồi xổm ,tay để trên đầu gối,trông ko khác gì mấy ông già tự kỷ ngồi xổm ngoài đường hút thuốc trốn vợ.Hai kẻ 1 trai 1 gái,cùng nhau họp bàn chính sự,ngồi xổm trâu đầu lại bàn luận,nhìn xa thật sự ko phân biệt được có đứa con gái tham gia cái hội nghị này.“Nhìn đi!” hắn đưa ra trước mặt cô 1 cái chứng minh thư.Nhi nheo đôi mắt đen lại,cầm lấy nhìn bức ảnh chụp chứng minh thư.”Trời,cậu làm cái gì mà giờ thân tàn ma dại ra thế này được vậy?Thần kì quá!”Hắn gõ cốp 1 cái vào đầu cô. “Nói thế à?”“Này,dám đánh tôi?” Nhi tức giận định giơ tay lên.“50..” hắn thản nhiên.“Được rôi
