Đánh cược trái tim

Đánh cược trái tim

Tác giả: SakuraMooru

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218555

Bình chọn: 8.5.00/10/1855 lượt.

Giống như bạn ăn 1 món ăn,khi tâm trạng tốt thì món ăn cũng ngon hơn lên.Đến khi tâm trạng xấu,bạn ăn lại món đó trong lòng lại tự hỏi sao nó dở đến thế.Hiện tại tâm trạng của Trần Hiểu Nhi,cô nhóc sắp bước sang tuổi 18 trong vài ngày tới phải nói là chắp cánh bay cao,cảm xúc thăng hoa.Thứ 2 là ngày đầu tuần,cô đang cố gắng chăm ngoan.Kéo ghế ngồi cạnh con bạn thân nó toét miệng ra cười.Ngọc lẳng lặng quay đi.Ngọc biết mình đang giận Nhi 1 cách vô lý,nó hiểu hơn ai hết biểu hiện hôm qua và cái câu “người yêu” chỉ là trò đùa quái ác để đổ vấy trách nhiệm cho người khác của con bạn thân,nhưng rốt cuộc gương mặt của hotboy lúc đó lại làm cho nó thấy buồn bực.Nó biết như thế này là hết sức vô lý,nó ko có đủ tư cách để nói lời nào hết.Nhưng rốt cuộc tâm trạng vẫn cứ ko vui.Kết quả nó lại làm 1 chuyện vô cùng tồi tệ hơn đấy là,giận sang con bạn thân của nó.Nhi nhìn con bạn mặt ko vui,đôi mắt đen mở to dò xét “Sao vậy?”Ngọc ko nói gì chỉ lẳng lặng quay đi.Hiện tại nó đang tự trách nó,nhưng nhìn con bạn thân lại cảm thấy ko hài lòng.Nó thật đúng là xấu xa.Nhi khoác lấy tay con bạn cự nự “Đừng giận tao mà!Đừng giận mà!” cái giọng nũng nịu,bàn tay níu níu tay Ngọc dịu dàng.Ngọc biết giờ nó ko đóng kịch.Cái bộ dạng nũng nịu này chỉ dành cho mình nó là thật lòng mà thôi.Nó đành thở ra 1 cái tự trách bản thân thêm 1000 lần.Hotboy thì hotboy làm sao bằng bạn thân nó được. “Được rồi!Đừng làm trò nữa!”“Mày hết giận tao rồi hả?” Nhi đôi mắt đen láy nhìn con bạn iu chiều,trông nó lúc này giống y như con cún nhìn thấy cục xương.Ngọc cười khẽ gật đầu.Nhìn con bạn thân luôn luôn ở cạnh mình,dù bất cứ lúc nào,nó tự nghĩ mình thật quá đáng rồi.Nhi đang háo hức chờ đợi 1 tin tức mà đứng ngồi ko yên.Miệng nó ngoác ra chỉ chờ đợi diễn văn của hiệu trưởng.“Rốt cuộc tin gì làm cho mày chờ đợi thế hả?” Ngọc nhìn con bạn tò mò.“Còn là gì nữa,dĩ nhiên là án kỉ luật rồi!” Nhi nói mắt vẫn hướng lên nhìn sân khấu chờ đợi.“Kỉ luật?” Ngọc nhìn trố mắt.Ko phải chứ?Bà trẻ của tôi ơi,có cần tàn nhẫn vậy ko?Hôm qua bà gây sự đánh nhau,cũng người ta ra mặt giùm bà.Hôm nay bà lại mong người ta bị đuổi học,lại còn với khuôn mặt vô cùng háo hức chờ đợi như thế nữa.Ko sợ bị quả báo sao trời?Khi nhìn thấy hiệu trưởng bắt đầu lên đọc diễn văn,Nhi khoái trí vỗ tay to nhất.Cả lớp 12A9 quay lại nhìn chị gái dễ thương hôm nay nổi hứng đi học sớm chưa từng thấy,đã thế lại còn vỗ tay như pháo rền cho cái phần mà bọn học sinh cả trường đứa nào đứa nấy chỉ cầu mong ko bao giờ xuất hiện nữa chứ.Có phải là con nhỏ này suýt bị hãm hại nên đầu óc cũng khùng lun rồi ko.Nhưng kết quả của bài diễn văn vẫn là,dài lê thê và vô cùng ko có quan điểm..Kết luận là,ko có bất cứ án kỉ luật nào hết.Mồm Nhi há hốc,đôi mắt đen mở tròn to hết công xuất.Ko phải chứ?Công sức ta đóng kịch cực khổ là thế,hy sinh thân mình để lật mặt nạ tên đạo đức giả kia.Khổ cực chịu bẩn nằm dưới sàn nhà vệ sinh,sau đấy lại còn phải giả bộ ngất đi để dụ dê vào miệng cọp..Thế mà.. kết luận là,mọi chuyện vẫn như bình thường,tuần này là tuần giáp nghỉ tết nhưng mong các em đừng lơ là.. vân vân và mây mây..Thanh tâm trạng đang tươi rói của nó,đang ở mức đỉnh cao có màu vàng chanh bỗng chốc tụt xuống 1 nửa,chỉ còn ở mức xanh lá cây bình thường.Nhưng cái mức an toàn này cũng mau chóng biến mất theo mùi hương hoa hồng tràn ngập trong lớp.Trên bàn thứ 2,dãy ngoài cửa sổ của lớp 12A9,lại xuất hiện 1 bó hồng nhung to tướng,thậm trí còn to hơn bó trước đây từng xuất hiện.Người Nhi như muốn bốc lửa.Là kẻ nào?Kẻ nào lại định hại ta.Nó vừa hắt xì hơi vừa lao vào chỗ bó hồng,trên bó hoa lại có thêm 1 tờ thiệp hồng xinh xinh với hàng chữ con trai “Người yêu,đây là quà cảm ơn vì bữa cà phê chiều qua!”Đôi vai Nhi run run..Đôi tay giật giật..Đôi mắt nhắm nghiền lại để tránh trào ra lửa.Mấy cái loa tò mò tiến từ từ phía đừng sau lưng cô nhìn lén tấm thiệp.Rồi che miệng nhìn nhau ko nói điều gì.Con Gozila vừa hắt xì hơi liên tục,vừa phát hỏa như quả cầu lửa khổng lồ bực bội bước đi dọc hành lang.Hoàng Tuấn Tú,biết rõ ta dị ứng hoa,còn tặng ta 1 bó to hơn nữa,ngươi được lắm.Nhi cảm t hấy nhức cả mũi vì hắt xì,cái bụng cũng quặn lên đau nhói vì những cơn hắt xì dồn dập.Ko kiêng nể ai cả đạp cửa sau của lớp 12A14 thẳng tiến tới tên hung thủ..Àoooooooooooooooooooooooo!Sập bẫy lần thứ 2.Tuấn Tú nở 1 nụ cười trên gương mặt điển trai,nhìn con khủng long đang bốc hỏa vừa chảy nước tong tỏng xuống nền nhà.Khuôn mặt đã bị cả cái xô che hết.Tiếng hắt xì từ trong đó cứ phát ra ngày càng gắt hơn nhờ chiếc xô vọng lại càng như âm thanh rít khe khẽ của con rắn khủng lồ.Tiến lại gần,đôi mắt nâu phát sáng vui vẻ,nhìn con khủng long đầu đội xô,anh nhẹ nhàng nhấc chiếc xô ra.Quả nhiên dưới chiếc xô là 1 gương mặt thanh thanh,đôi mắt đen láy đang sáng bừng bừng giận dữ,đôi môi hồng cắn chặt,rồi lại mở ra bởi tiếng hắt xì ko kìm nén được.“hắt xì.. Hoàng.. hắt xì.. hắt xì.. Tuấn.. Hắt xì.. hắt xì..” Nhi cố gắng rặn ra cho đủ câu nhưng sao khó quá.Những cơn hắt xì hoàn toàn ko buông tha cô.“Sao thế?Bó hoa của tôi làm cô cảm động thế à?” hắn


XtGem Forum catalog