nhìn thấy Thái tử, luôn soi mói bắt bẻ, ghét điện hạ vì điện hạ sát phạt quá nặng tay, ghét điện hạ vì lời đồn đại khó nghe bên ngoài, mọi người đều nói Thái tử Đại Tề không chịu gần nữ sắc, chắc chắn là do có bệnh không tiện nói ra.Lần này, Hoàng đế bệ hạ không thèm hỏi ý nguyện của điện hạ nữa, liền một mạch đưa mười mấy mỹ nhân vào đông cung. Trong số đó, có con gái của Duệ Vương triều trước Tần Ngọc Tranh, cháu gái bên ngoại của Hoàng hậu, cũng là con gái của Hộ quốc tướng quân tên Điền Thục Uyển, cùng vô số con gái của trọng thần trong triều.Nghe nói vị Duệ Vương triều trước này sau khi đầu hàng, vốn dĩ định dâng con gái cho bệ hạ ốm yếu lâu ngày, nhưng bệ hạ bỗng hạ lệnh, đưa Tần Ngọc Tranh vào đông cung. Bây giờ ông ta gặp người khác đều tự cho mình là cha của Thái tử phi, lại nghĩ con gái nhà mình có sắc đẹp nổi trội, chắc chắn có thể giành được vị trí số một, sinh con nối dõi cho Thái tử.Còn về con gái của Hộ quốc tướng quân, từ nhỏ thường xuyên đi lại trong cung, mỗi lần gặp Thái tử điện hạ đều đỏ mặt gọi một tiếng: “Biểu ca…”Ngày trước Thái tử điện hạ chưa từng đáp lại nàng ta. Có mấy lần Hoàng hậu thăm dò ý điện hạ, muốn lập Điền Thục Uyển làm Thái tử phi. Tiếc rằng Thái tử điện hạ giờ đã không còn là đứa trẻ chín tuổi năm xưa, có thể dễ dàng bị người khác thao túng nữa.Nay điện hạ nắm trong tay đội quân hùng hậu, ngay cả bệ hạ lúc triệu kiến điện hạ để thương thảo quốc sự, cũng phải nể nang ba phần, không thể kiên quyết hạ chỉ ép điện hạ phải tuân theo.Còn chuyện hôm nay đưa một mạch mười mấy nữ nhân vào đông cung không hỏi han gì điện hạ, là lần đầu tiên suốt mấy năm nay.Đông Cung đại điện bỗng chốc xuất hiện nhiều thê thiếp, rồi cả thị nữ hầu cận của họ, ngay đến Vũ Khác cũng quay đầu nhỏ giọng thảo luận với Điền Bỉnh Thanh: “Đây là bệ hạ đang kiêng kị việc Thái tử điện hạ nhân lúc bệ hạ ốm đau mà đoạt quyền à?”Hoàng đế bệ hạ đổ bệnh đã được một thời gian, mãi chưa thấy khỏi, khiến Hoàng hậu cũng thấp thỏm không yên, lòng buồn rười rượi.Điền Bỉnh Thanh chậm rãi than thở: “Nếu như đây là gia đình bách tính bình thường, phụ thân bệnh nặng, con cái kế thừa gia nghiệp, để phụ thân một đời vất vả nay được an nhàn dưỡng bệnh, quả là đứa con có hiều. Nhưng trong hoàng thất thì…”Lời hắn nói chưa hết, Vũ Khác cũng hiểu.Trong gia đình hoàng thất, tình cảm lạnh nhạt, Hoàng đế tuổi cao không chịu rời ngai vàng, chưa đến lúc nhắm mắt xuôi tay thì luôn muốn được làm thiên tử ngạo nghễ, độc nhất vô nhị, đâu chịu yên tâm buông tay dưỡng bệnh, nhường lại ngôi vị cho con trai?Huống hồ, những năm gần đây Hoàng đế sống trong nhung lụa tại hoàng cung Đại Tề, chuyện trong ruổi thiên hạ mở mang lãnh thổ là do một tay Thái tử điện hạ làm nên. Giờ đây thiên hạ bước đầu ổn định, ông ta chỉ việc chuyển từ hoàng cung Đại Tề về hoàng cung Đại Trần, ngồi không hưởng lộc, lại thêm quanh năm có Hoàng hậu xúi bẩy bên tai, dần dà thành kiến với con trai đã trở nên sâu sắc, đâu thể tin tưởng đứa con trai duy nhất này?Ông ta ngoài việc lo lắng những huynh đệ đang nhìn chằm chằm như hổ đói vào giang sơn của mình ra, càng sợ đứa con trai tay nắm binh quyền này đột nhiên làm loạn, bởi vậy mới ban cho những mỹ nữ kiều diễm kia.Ngày trước Thái tử điện hạ ở bên ngoài chinh phạt, mỗi lần được ban hôn, điện hạ đều lấy cớ thiên hạ còn chưa ổn định, thân là thống soái sao có thể ham mê nữ sắc làm lý do thoái thác. Bây giờ thiên hạ đã ổn định, hai phụ tử cả ngày nhìn thấy nhau, tình cảnh của điện hạ càng thêm khổ sở.Là người hầu thân cận của Phượng Triều Văn, Điền Bỉnh Thanh đương nhiên biết xu hướng giới tính của Thái tử điện hạ vô cùng bình thường, chỉ là hắn vừa ý người đó, chính là “con sói tàn nhẫn” kia. Điện hạ dốc hết tâm sức thuần dưỡng “nó” nhưng không được, “nó” cứ thấy sơ hở là định chạy trốn, đâu chịu ở lại trong đông cung vì điện hạ?Điền Bỉnh Thanh biết rõ Thái tử điện hạ là người cương ghị quyết đoán, thà chết chứ không bao giờ chịu khuất phục. Nếu điện hạ từ chối không nhận những mỹ nữ này, lát nữa Hoàng đế bệ hạ chắc chắn sẽ lấy danh nghĩa Thái tử ỷ có công lớn mà làm càn, coi khinh phụ hoàng để xử lý. Đến lúc đó cho dù điện hạ có lập được càng nhiều công lao, cũng phải cúi đầu nhận tội. Đang lúc Điền Bỉnh Thanh nóng ruột lo âu, liền nghe thấy Thái tử điện hạ nói: “Bố trí hết vào trong điện các còn trống phía sau đi.”Thái tử điện hạ ôm binh thư uể oải tựa người lên long sàng chẳng buồn ngẩng đầu dậy, thản nhiên thu nhận một đám mỹ nữ.Điền Bỉnh Thanh đứng bên cạnh điện hạ, khoảnh khắc đó hắn nhìn thấy ánh mắt dường như vừa phẫn nộ vừa oán hận trên gương mặt của quận chúa Ngọc Tranh tiền triều, còn Điền Thục Uyển vui mừng như sắp khóc, mắt mở to dán lên người Thái tử điện hạ, chỉ mong được nghe thấy lệnh triệu thị tẩm ngay lập tức.Điện các còn trống trong đông cung kia rốt cuộc đã được lấp đầy.Những chuyện vụn vặt sau đó không cần nhắc cũng được.Đám nữ nhân bị gò bó trong tường cao cung cấm, cho dù là trắc phi mà bệ hạ ban cho nhưng không được Thái tử yêu thích, thì cũng tốn công vô ích thôi.Bất luận sử dụng thủ đoạn như th