học, từng nản lòng thoái chí, rất nhiều rất nhiều những cung bậc cảm xúc khác nhau trong con người nàng, từng vẻ một lặng lẽ chạm khắc vào trong tim, không thể nào gạt bỏ…Bệ hạ từng nói, Hoàng muội của trẫm xinh đẹo trẻ trung, xứng đôi vừa lứa với tướng quân, chi bằng để trẫm hạ chỉ ban hôn?Ta nhẹ nhàng khước từ.Ngọc phi có một lần chặn hắn lại bên rừng bích đào, dáng vẻ như phát điên: “Bình ca ca, từ đầu đến cuối chàng chỉ nhớ nhung tiện dân An Dật thôi sao?”Hắn thầm thở dài trong lòng, cùng là những người cô độc, nhưng nàng không oán không hận, lang bạt nơi xa xôi, dẫu quay trở lại nơi gấm vóc phồn hoa vẫn không kiêu ngạo hấp tấp, ung dung bình thản, vui vẻ với đời, vậy mà sao lại khác xa một trời một vực với Ngọc phi cũng sống trong nhung lụa giống nàng?“Ngọc phi nương nương xin hãy thận trọng!”Ngọc phi trợn hai mắt đẫm lệ: “Bình ca ca, không phải chàng không hiểu, nàng ta giờ đã là Hoàng hậu, trong bụng cũng mang cốt nhục của bệ hạ, bệ hạ càng ngày càng yêu thương nàng ta, nâng trên tay còn sợ rơi, ngậm trong miệng còn sợ tan chảy, trong cung có ai không biết?”“Vậy thì sao?”Hắn tình nguyện canh giữ Hoàng cung này, giống như hồi nhỏ nàng bào vệ cho mình.Trước giờ hắn không biết, nàng luôn chờ đợi hắn trưởng thành từng chút một, như đang lặng lẽ giữ gìn một giấc mộng đẹp… Mặc dù, Yến Bình còn lớn hơn nàng hai tuổi.Sau khi Khinh Quân điện hạ chào đời, hắn thường nhìn thấy nàng bế tiểu điện hạ dạo bước trong cung thất, còn bệ hạ sóng bước bên cạnh nàng như bao cặp phu thê bình thường khác trên thế gian, hai người họ vui vẻ bên nhau, ân ái hòa hợp.Trong mắt họ, ngoài đối phương ra thì đã không thể chứa thêm bất kì người nào khác.Còn hắn, trong mắt họ, chẳng khác gì cung nữ thị vệ đứng hầu xa xa xung quanh… NGOẠI TRUYỆN: NHẬT KÝ THUẦN PHỤC “CON SÓI TÀN NHẪN” AN TIỂU LANGĐiền Bỉnh Thanh nhớ mang máng, điện hạ hồi nhỏ là một đứa trẻ rất hay cười, cả ngày không ngậm được miệng.Hồi đó, Tiên Hoàng hậu nương nương còn sống, điện hạ là đứa con được yêu mến, một tuổi đã là Thái tử sống trong đông cung.Chuyện trong hoàng thất xưa nay chẳng ai dám chắc điều gì.Lúc điện hạ tám tuổi, Tiên Hoàng hậu nương nương không thể trụ nổi nữa, buông tay đi về Tây phương cực lạc.Những năm gần đây, Điền phi độc sủng hậu cung. Trước khi Tiên Hoàng hậu nương nương qua đời, Điền phi hạ sinh Mẫn An công chúa. Tiên Hoàng hậu nương nương nghe tin Mẫn An công chúa chào đời, ngậm cười nhắm mắt ra đi.Hồi đó Điền Bỉnh Thanh đã hiểu chuyện, hầu hạ bên Thái tử điện hạ được bốn, năm năm rồi.Ngày đó hắn cảm thấy Tiên Hoàng hậu nương nương tuy bị bệ hạ lạnh nhạt, nhưng vì có Thái tử theo sát, mà Thái tử điện hạ lại là đứa con trai duy nhất đồng thời là con trưởng của bệ hạ. Vậy nên đương nhiên bà vẫn ngồi vững trên ngôi vị chủ nhân hậu cung.Nhưng bây giờ hắn hận không thể kéo Hoàng hậu nương nương ngậm cười nhắm mắt qua đời, từ trong quan tài bò dậy mà nói: Nương nương trông, Điền phi không những ngồi lên ngôi vị của người, sống trong Phượng cung của người, cướp đi nam nhân của người, mà còn ngược đãi đứa trẻ của người. Sao người có thể ngậm cười mà ra đi như thế?Bách tính nhân gian có câu: Trước tiên có mẹ kế, sau sẽ có cha dượng.Điền Bỉnh Thanh giương mắt nhìn bệ hạ trải qua biến đổi từ cha ruột thành cha dượng như thế nào, không còn đối xử ấm áp dịu dàng với Thái tử điện hạ nữa mà lúc nào cũng bắt bẻ làm khó điện hạ. Điện hạ bỗng nhiên không nói không cười, tính cách cũng trở nên trầm mặc, nhưng càng chịu khó ôn văn luyện võ.Lúc điện hạ chín tuổi có tới trường săn bắn ở núi Ngọc Phong, cưỡi ái mã được bệ hạ ngự ban, ngã gãy chân, ngũ tạng tổn thương nặng, suýt thì mất mạng.Tuy chuyện này khiến cả ngàn Ngự mã giám[1'> mất đi tính mạng, nhưng trong họa có phúc, khiến bệ hạ tỉnh ngộ ra một điều: Mình chỉ có một người con trai, hơn nữa lại là Thái tử một nước.[1'> Ngự mã giám: Là thái giám trông coi, chăm sóc ngựa trong cung.Nếu người không còn con trai, chắc chắn những huynh đệ kia của người sẽ hoàn toàn đồng ý chia sẻ một người con trai để kế thừa vương vị.Bệ hạ dần dần trở nên ân cần chu đáo với điện hạ.Nhưng điện hạ cả ngày nằm trên giường, mệt mỏi nhìn ra ngoài cửa sổ, có một lần hắn nghe thấy điện hạ than thở: “Chắc là chỉ có thể tin tưởng bản thân.”Hắn không hiểu, ngây ngẩn nhìn điện hạ.Trong căn phòng tối, mắt phượng của bệ hạ chợt lóe tia sáng lạnh lẽo, “Con ngựa đó được Ngự mã giám chăm sóc hai năm, hôm đó dưới chân núi Ngọc Phong, ta nghe thấy tiếng tiêu trúc của Ngự mã giám.” Dáng vẻ bình tĩnh lý trí như vậy quả không giống với một đứa trẻ.Điền Bỉnh Thanh làm sao không hiểu chứ?Con ngựa đó được nuôi dưỡng hai năm, tính cách ngoan ngoãn, là chuẩn bị cho ai đây?Dưới chân núi Ngọc Phong, hãm hại một đứa bé mới chín tuổi… Mỗi lần hắn nghĩ đến chuyện này lại hãi hùng khiếp vía, thở không ra hơi. Điện hạ của hắn suýt nữa đã không còn…Tiên Hoàng hậu nương nương phù hộ!Điền Bỉnh Thanh lặng lẽ quỳ trên nền gạch giá lạnh hướng về phía lăng tẩm của Tiên Hoàng hậu nương nương.… Nếu không phải Tiên Hoàng hậu nương nương trước lúc rời khỏi nhân gian đã
