Disneyland 1972 Love the old s
Đại ca xã hội đen “Cầm thú tinh khiết”

Đại ca xã hội đen “Cầm thú tinh khiết”

Tác giả: Toán Miêu Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211765

Bình chọn: 7.5.00/10/1176 lượt.

n nữa, tên già này, thật sự chuẩn bị làm xong lần này thu mình!” Một câu nói giống như là làm người ta lùi bước nhưng khóe miệng lại nâng lên khinh bỉ, ai nói chuyện Long Hổ làm không được, những người khác sẽ không thể ra sức? Chỉ cần có lòng cũng không có chuyện gì không làm được.

“À? Đến lúc đó chẳng những chúng ta đối phó với lão Chu, còn phải đối đầu với cảnh sát? Chị Thất, tiền tất nhiên quan trọng, nhưng mệnh. . . . . .” Lưu Nghĩa lau mồ hôi, Phi Vân Bang chỉ có mấy người, không giống như Long Hổ có quốc gia bảo vệ . . . . . .

“Chuyện này. . . . . . Không phải bánh bao thịt chó, có đi không về sao?” Đầu óc linh hoạt đi nữa, bốn bề thọ địch cũng không có cách nào chạy trốn chứ? Ma Tử cũng bắt đầu nửa đường bỏ cuộc rồi.

Chỉ có Trình Thất và Đông Phương Minh bày ra thái độ nhìn xa trông rộng, thấy mọi người hoảng sợ đến thối lui, Đông Phương Minh rút ra một xấp hình từ trong lồng ngực: “Thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng, các người nhìn kỹ một chút lão Chu này, nhìn kỹ đi!”

Ma Tử cầm lên tấm thứ nhất, là một người đàn ông trung niên xem ra vô cùng bình thường, tóc húi cua, mặt tròn, duy chỉ có ánh mắt sắc bén hơn so với người thường, gần như vừa nhìn thì không phải là người hiền lành, mấy chục người chuyền tay xem hình, sau đó rơi vào trầm tư, Chị Thất bảo bọn họ nhìn tự nhiên có lý lẽ của cô, nhưng khi nhìn nửa ngày cũng không hề có ấn tượng.

Trình Thất lại đem xấp hình thứ hai ném tới: “Nhìn lại cái này một chút, cảm thấy bọn họ có phải rất giống hay không?”

Trong hình là một cô gái mặt mũi sáng rỡ, lông mày tinh tế, chải hai bím tóc thật to, khung cảnh là cửa trường đại học nào đó, Ma Tử lắc đầu một cái: “Không có ấn tượng!” nhưng cô nổi tiếng đã gặp qua là không quên được, có thể lấy đầu bảo đảm, hai người kia cô đều không biết: “Chỉ là dáng dấp rất rõ ràng!” Quả thật giống như một khuôn đúc ra.

“Cô ấy tên là Trương Hiểu Khê, năm nay hai mươi tám tuổi, ba năm trước đây bởi vì phòng vệ quá độ, lỡ tay giết hại ăn trộm lẻn vào nhà, bị xử bốn năm tù, mà nhà tù cô bị giam vừa vặn là. . . . . .” Đột nhiên dừng lại, nhìn về phía bọn thủ hạ mỉm cười.

Ma Tử phản ứng kịp trước tiên, cúi đầu đem mấy tấm hình còn sót lại lật xem từng tấm, chẳng những là một khuôn đúc ra, mà còn giống như là hai cha con, bởi vì phía trên là hình ảnh hai người thân mật, còn có mấy tấm ảnh gia đình: “Ngục giam Bá Sơn?”

Trình Thất gật đầu: “Không sai, nhớ Trương Hiểu Khê này đã nói với tôi, cô có một người cha không ra gì, đã từng tham gia quân đội, ở trong quân đội biểu hiện xuất sắc, đoạt không ít huy hiệu, vậy mà sau khi giải ngũ, đột nhiên tính tình thay đổi lớn, đối với người nhà gần như chẳng quan tâm, hành tung mơ hồ không rõ, chín năm trước càng thêm khoa trương, ít về nhà, mà mỗi lần về nhà thì nổi giận, sau đó đi theo con đường xã hội đen, lúc ấy tôi rất buồn bực, một người ở trong quân đội biểu hiện xuất sắc, tại sao sau khi giải ngũ tính tình lại thay đổi? Khi đó đã đoán được bị cảnh sát nhìn trúng, không hề quá tò mò, dù sao cha cô ấy làm gì, chẳng quan hệ tới tôi, chỉ là không ngờ sẽ có ngày nay!”

“Trương Hiểu Khê? Ngay cả cô ấy cũng không biết cha cô ấy nằm vùng?” Quả nhiên che giấu rất sâu.

“Trương Hiểu Khê này cũng là một cô con gái đáng thương, cha là nhân tài, mẹ là giảng viên đại học nào đó, có thể có một gia đình vô cùng hạnh phúc, tại sao cha của cô ấy vì cống hiến cho đất nước mà bỏ rơi mẹ con cô ấy, mặc dù tôi biết cũng không nhiều, nhưng những thứ này là đủ rồi, hôm nay mẹ cô ấy vẫn còn dạy ở một trường trung học bậc cao đẳng, kể từ khi cha cô ấy không quan tâm chăm sóc nữa, cô ấy liền bắt đầu cùng những thiếu niên, thiếu nữ bất lương làm bạn, đánh nhau, hít thuốc phiện, không cái gì không làm, sau đó bị ngồi tù, đến nay đối với cha mình cô ấy vẫn rất oán hận!”

“Nhưng nếu chúng ta muốn lợi dụng Trương Hiểu Khê để khống chế Chu Thạc, sợ rằng không thể chứ? Chu Thạc sẽ vì Trương Hiểu Khê mà để cho chúng ta làm càn? Trở về là tử tội!”

“Không thể đáng tin!”

Trình Thất cười lạnh: “Biết tại sao Chu Thạc phải thối lui khỏi kiếp sống nằm vùng? Không phải là muốn lúc còn sống bù đắp một chút cho mẹ con Trương Hiểu Khê sao?”

“Tuy vậy, vẫn không đáng tin cậy!” Ma Tử lại lắc đầu, Phi Vân Bang tồn tại đến nay chính là một kỳ tích, cũng không thể tiện tay bị tiêu diệt toàn quân.

“Nguy hiểm nhất định sẽ có, bây giờ duy nhất chúng ta có thể làm chính là giảm nguy hiểm đến mức thấp nhất, đương nhiên khi tôi lấy được tin tức của Chu Thạc thì điều đầu tiên nghĩ đến những chuyện mà Trương Hiểu Khê đã từng nói lảm nhảm, tìm hiểu ngọn nguồn, quả thật là hai cha con, cái này gọi là trời cũng giúp chúng ta!”

Lộ Băng xem hình Trương Hiểu Khê lần nữa: “Ý của chị là tóm cô ấy ra ngoài, uy hiếp Chu Thạc?” Có Kỳ Dịch giúp một tay, từ trong ngục giam mang người ra ngoài dễ dàng, nhưng ngộ nhỡ đến lúc đó Chu Thạc vì nghĩa diệt thân. . . . . . Vả lại, Trương Hiểu Khê chẳng những không phải con gái tốt, còn là một người mang tội giết người, ấn tượng của Chu Thạc đối với cô sẽ không quá tốt chứ?

Trình Thất lắc đầu một cái