Cuộc sống mới hạnh phúc của Chu Tiểu Vân
Tác giả: Tầm Hoa Thất Lạc Đích Ái Tình
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3218602
Bình chọn: 7.00/10/1860 lượt.
uôn giỏi hơn một bậc so với những người khác.
Trường trung học Anh Minh ngọa hổ tàng long, tôi Chu Tiểu Vân nhất định ở đây bắt đầu cuộc sống học trò mới tinh!
Kính mắt nam đánh giá Chu Tiểu Vân mấy lần rồi gật gật đầu thầm nghĩ, cô bé này vẻ mặt linh khí xem ra là đứa bé không tệ. Rồi lại nhìn thư thông báo trúng tuyển, ừm, số điểm khá cao, ở trong lớp có thể xếp vào hàng trung thượng đẳng.
Giáo viên luôn thích học sinh có thành tích tốt, đây là sự thực ở đâu cũng không hề thay đổi, giọng điệu của kính mắt nam rõ ràng ôn hoà hơn nhiều: “Em tên là gì?”
Chu Tiểu Vân âm thầm oán giận, trong thư thông báo không ghi hay sao mà còn phải hỏi lại một lần, nhưng trên mặt không dám biểu lộ tí ti bất mãn nào: “Thưa thầy, em là Chu Tiểu Vân.”
Kính mắt nam viết tên Chu Tiểu Vân lên tờ danh sách trong tay, nhân tiện ghi lại cả điểm số.
Sau đó để Chu Tiểu Vân tuỳ tiện tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Chu Tiểu Vân thấy phía sau còn chỗ trống nên bước xuống, ngồi vào chỗ.
Một nữ sinh ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm cô hồi lâu, đột nhiên kêu lên: “Cậu là Chu Tiểu Vân kia đúng không?”
Chu Tiểu Vân kia? Chẳng lẽ còn có mấy Chu Tiểu Vân?
Chu Tiểu Vân liếc nhìn nữ sinh đang nói chuyện.
A? Nữ sinh xinh đẹp này nhìn quen quen!
Chương 161: “Kinh Hỉ” Liên Tục
Chờ một chút, cô bé này chẳng phải là Tần Tuyết kéo đàn nhị sao? Không ngờ bạn ấy cũng thi đỗ Anh Minh, còn học cùng một lớp với mình nữa.
Thật bất ngờ, đúng là nhân sinh hà xứ bất tương phùng!
(Đây là một vế của hai câu thơ nổi tiếng của TQ: Hữu duyên thiên lý lai tương hội; Nhân sinh hà xứ bất tương phùng, ý của nó là: trong đời người con người ta thế nào cũng sẽ gặp được nhau, chỉ cần có duyên thì dù xa nghìn dặm cũng sẽ gặp mặt.)
Tần Tuyết quan sát Chu Tiểu Vân, giọng điệu không thể nói là thân thiện: “Cậu không phải đến từ cái gì mà Vượng tiểu học sao? Cũng thi đỗ Anh Minh cơ đấy!” Ngụ ý không cho là đúng.
Mặc dù Chu Tiểu Vân tương đối hiền nhưng cũng không phải để mặc cho người khác bắt nạt. Trong giọng điệu của Tần Tuyết có sự coi thường nhàn nhạt đối với trường học ở nông thôn khiến cho Chu Tiểu Vân vô cùng phản cảm, vì thế cô cũng nhàn nhạt trả lời: “Không chú ý liền thi đỗ.”
Tần Tuyết bị nghẹn một câu, không nói nổi nữa.
Hai người biết nhau từ năm năm trước. Trong hội diễn văn nghệ toàn huyện Chu Tiểu Vân nổi bật, giành được giải nhất, mạnh mẽ đè Tần Tuyết cũng biểu diễn tiết mục nhạc cụ xuống. Tần Tuyết không hề cam lòng, nghĩ thầm năm sau nhất định được phải trả được thù này. Không ngờ lại chạm mặt đối thủ, Chu Tiểu Vân năm nào cũng tham gia thi, Tần Tuyết bị chèn ép đến nỗi chưa bao giờ giành được giải nhất.
Chu Tiểu Vân không để chuyện này trong lòng, dù sao người thắng là mình. Nhưng Tần Tuyết thì khác, năm nào cũng giành giải nhì trong lòng rất bực bội, luôn luôn oán hận nhìn con nhỏ đến từ nông thôn kia cầm giấy khen giải nhất. Trong lòng khỏi nói khó chịu cỡ nào.
(Chỗ này hơi khó hiểu. Trong truyện chỉ thấy tả CTV tham gia một lần, lần đó CTV được giải nhất, TT được giải nhì, nếu năm nào CTV cũng tham gia thì hai người không thể không nhận ra nhau như thế này được)
Không ngờ tình cờ như vậy, hai người lại học chung một lớp.
Tần Tuyết đắc ý nghĩ: hừ, Chu Tiểu Vân ơi Chu Tiểu Vân à, sau này Tần Tuyết tôi sẽ bộc lộ tài năng cho cậu xem, cậu chơi đàn accordion không tệ, nhưng trong học tập khẳng định không phải là đối thủ của tôi. (Tự tin gớm~~)
Chu Tiểu Vân không nhìn Tần Tuyết cũng đoán được bạn ấy đang nghĩ gì, không khỏi thở dài cho bản thân.
Aizz, chưa đi học đã phát hiện ra “người quen”, chưa biết thế nào đã coi mình là đối thủ.
Xem ra, cuộc sống ở trung học sẽ “đặc sắc” lắm đây!
Đang suy nghĩ, Chu Tiểu Vân chợt phát hiện ở cửa phòng học có một bóng người vô cùng quen thuộc.
Hứa Mỹ Lệ!
Rõ ràng là Hứa Đại Sơn dắt Hứa Mỹ Lệ đến báo danh, trong tay còn cầm bản phô tô sổ hộ khẩu kìa!
Ông trời ơi! Đừng có nhiều kinh hỉ như thế chứ!
(Kinh hỉ: kinh ngạc + vui mừng)
Chu Tiểu Vân mệt mỏi cúi đầu, “Kinh hỉ” thật lớn thật lớn mà!
Hứa Đại Sơn và kính mắt nam nói mấy câu rồi đi ra ngoài, Hứa Mỹ Lệ cũng trả lời câu hỏi giống như Chu Tiểu Vân.
Kính mắt nam liếc nhìn Hứa Mỹ Lệ, nghĩ thầm còn thiếu mấy điểm so với điểm trúng tuyển, xem ra lại là học sinh dựa vào quan hệ đi “cửa sau”.
Học sinh như vậy, trong lòng giáo viên không hoan nghênh lắm, nhưng đã tới đây giáo viên còn làm gì được nữa? Không phải là nhận lấy đơn hay sao?
Kính mắt nam bảo Hứa Mỹ Lệ tự chọn một chỗ ngồi. Mắt kính của Hứa Mỹ Lệ đảo qua lớp một vòng, tinh mắt nhận ra cô bé ngồi bàn cuối cùng đang cúi đầu kia.
Hứa Mỹ Lệ vui mừng ngồi xuống bên cạnh Chu Tiểu Vân: “Chu Tiểu Vân, thật khéo! Chúng ta lại là bạn học!”
Chu Tiểu Vân nghĩ thầm đầu tôi đã cúi thấp như vậy, sao cậu vẫn nhìn có thể thấy tôi chứ, thực sự là…
Chu Tiểu Vân ngẩng đầu, cười lễ phép đáp lại: “Hứa Mỹ Lệ là cậu à, thật khéo.”
Chu Tiểu Vân rất muốn hỏi không phải cậu không thi đỗ sao vẫn được vào học ở Anh Minh, tiếc rằng không tiện mở miệng hỏi thẳng.
Hứa Mỹ Lệ không cho đó là chuyện mất mặt, dùng giọng
