XtGem Forum catalog
Công chúa thay đổi

Công chúa thay đổi

Tác giả: Bố Đinh Lưu Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329582

Bình chọn: 10.00/10/958 lượt.

một lúc lâu chỉ nói mấy ngày gần đây do Quân Mẫn Tâm mệt nhọc cộng thêm thời tiết nóng bức gây ra, dặn dò nàng chuyển tới thuỷ tạ tĩnh dưỡng.

Cả ngày Quân Mẫn Tâm không có việc gì, cũng không muốn phải đối mặt với gương mặt lạnh nhạt bạc tình của mẫu thân, nàng ở trong nhà thuỷ tạ gảy vài khúc đàn tỳ bà, không chịu nổi tịch mịch liền lén lút chạy ra ngoài.

Vốn muốn đi chính điện tìm Tĩnh Vương, không ngờ nửa đường lại gặp Trần Tịch đã lâu không thấy.

Lúc này là giữa mùa hạ, mặt trời giờ tỵ vô cùng sắc bén. Trần Tịch buộc mái tóc đen lên thật cao, chỉ mặc võ bào đơn bạc, dưới chân đi một đôi giày võ sĩ màu đen hơi cũ nhưng hết sức sạch sẽ, vòng eo tráng kiện, cả người tuấn lãng cao lớn.

Bên cạnh hắn là một vị quan viên trẻ tuổi mặc quan bào đỏ thắm, quan văn kia xương cốt mảnh khảnh yểu điệu, mái tóc đen dài như gấm được cột cao lên bằng trâm, cách ăn mặc giống như nam nhân. Quân Mẫn Tâm nhìn lướt qua quan bào màu đỏ, lại nhìn khuôn mặt sáng rỡ như hoa một chút liền biết người này chính là Ngự Sử đại phu Thẩm Lương Ca.

Thẩm Lương Ca luôn mặc y phục trắng nhưng lúc này mặc quan bào đỏ thắm, đội mũ quan lụa đen càng làm nổi bật da thịt trắng như tuyết, nhìn vô cùng hăng hái.

Trần Tịch đi sóng vai cùng Thẩm Lương Ca, thỉnh thoảng khẽ cúi đầu nói chuyện gì đó với nàng ta, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu tận tình cười to… Không giống như lúc đối mặt với Quân Mẫn Tâm, cười ôn hoà nhưng kính cẩn, lúc này càng chói mắt hơn so với ánh mặt trời rực rỡ giữa hè.

Trong lòng Quân Mẫn Tâm run lên, một chút chua xót tràn ra trong tim: A Tịch chưa bao giờ lộ ra nụ cười không chút phòng bị như vậy ở trước mặt mình…

“A Tịch.”

Đại não còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã xảy ra phản ứng. Nàng hoảng hốt bước lên phía trước, mở miệng gọi.

Trần Tịch nhìn về phía bên này, Thẩm Lương Ca ở một bên tâm tình rất tốt chắp tay với Quân Mẫn Tâm, mặt mày hớn hở nói: “Đang nói người nào thì người đó liền xuất hiện, tham kiến Công chúa!”

Quân Mẫn Tâm cười nhạt gật đầu, xem như là chào hỏi.

“Thẩm đại nhân, hạ quan đi trước một bước.” Trần Tịch ôm quyền chào Thẩm Lương Ca, sau đó sải bước đi về phía Quân Mẫn Tâm.

“Trời nóng như vậy, sao lại chạy dưới mặt trời?” Trần Tịch lộ ra nụ cười dịu dàng trước sau như một với nàng, theo thói quen đưa tay nắm bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của Quân Mẫn Tâm, dẫn nàng đến bóng râm dưới hành lang.

Bàn tay thon dài rộng lớn của Trần Tịch phủ lên tay nàng, nhẹ nhàng ma sát, có thể cảm nhận rõ ràng vết chai thô ráp hơi nhô lên trong lòng bàn tay hắn. Có lẽ là vì ngày hè nên nhiệt độ trong lòng bàn tay Trần Tịch nóng rực khiến nàng suýt hôn mê. Trên đường đi, nhiệt độ từ lòng bàn tay truyền đến hai má nàng.

Trong lòng hoảng hốt, chợt không biết vì sao Quân Mẫn Tâm lại buông bàn tay Trần Tịch ra. Trong một khắc này độ ấm nơi đầu ngón tay trở nên lạnh lẽo.

Trần Tịch quay đầu lại, hơi kinh ngạc nhìn nàng.

Mùa hè huyên náo, ve kêu không ngừng, ngay cả trong lòng cũng xao động.

Rõ ràng mong muốn dựa sát vào chàng như vậy, rõ ràng tham luyến nhiệt độ nơi lòng bàn tay chàng, nhưng tại sao, tại sao phải cự tuyệt?

“Mẫn Nhi, làm sao vậy?” Thiếu niên hơi nghi ngờ, âm thanh có chút thấp thỏm truyền tới: “Ca chọc muội tức giận?”

“Nóng.” Quân Mẫn Tâm áp mu bàn tay lên gò má, ánh mắt mơ màng nói: “Đừng xưng ‘ca’ nữa…”

Trong kiếp trước, trước khi chết chỉ ngóng trông có thể gặp lại chàng một lần nữa là tốt rồi. Nhưng sau khi sống lại, ta vẫn không thoả mãn với mối quan hệ huynh muội giữa chúng ta… Ta đã không cam lòng làm muội muội của chàng nữa rồi!!!

“Mẫn Nhi?”

“…Đừng bắt ta gọi huynh là ‘ca’ nữa.”

Thiếu niên run lên, không dám tin ngẩng đầu, trong mắt xẹt qua kinh ngạc và đau thương. Hắn há miệng nhìn Quân Mẫn Tâm, cuối cùng cũng chỉ bình tĩnh cười bao dung:

“Ta biết rồi, Mẫn Nhi không thích.”

Sau đó là trầm mặc khiến cho người ta lúng túng.

Hồi lâu, Quân Mẫn Tâm hỏi: “A Tịch rất thích Thẩm Lương Ca?” Trọng giọng nói xen lẫn vị chua nồng đậm mà ngay cả nàng cũng không phát hiện.

Tâm tình Trần Tịch rất thấp, chỉ cho rằng ý của nàng ngay trên mặt chữ nên không chút che giấu: “Thẩm đại nhân là một nữ nhi nhưng lại bác văn cường thức, lòng mang kinh vĩ, văn thao võ lược, có cách nhìn độc đáo, ca… Ta quả thực kính phục nàng.”

“Đúng vậy, Lương Ca không những có tài, tướng mạo cũng đẹp.” Quân Mẫn Tâm nắm chặt dây mây màu xanh rũ xuống bên hành lang, tâm trí không tập trung lẩm bẩm: “Nàng ta có trí khôn và vẻ đẹp mà ta không cách nào sánh bằng.”

Trần Tịch chỉ ôn nhu cười, ôn nhu đến mức không thật: “Mẫn Nhi suy nghĩ nhiều. Trên thế gian này không có nữ tử nào tôn quý hơn so với muội.”

Nghe vậy, Quân Mẫn Tâm mất mát nhắm mắt lại, kéo đứt dây mây trong tay. Hồi lâu mới nở nụ cười tái nhợt yếu đuối, nàng nói:

“Trong lòng cảm thấy buồn bực, sợ là bị cảm nắng. Ta đi về nghỉ ngơi trước…”

Lời còn chưa nói hết, dưới chân liền lảo đảo một phen. Trần Tịch nhanh chóng đỡ nàng, vội vàng nói: “Ta tiễn muội.”

“Không cần, thật không cần.” Nàng nhẹ nhàng nhưng cố chấp đẩy thiếu niên đang ôm mình trong ngực ra, đầu cũng khô