Duck hunt
Công chúa thay đổi

Công chúa thay đổi

Tác giả: Bố Đinh Lưu Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210014

Bình chọn: 9.5.00/10/1001 lượt.

gũ quan của hắn. Quân Mẫn Tâm mừng rỡ, suy nghĩ một chút lại nghi ngờ hỏi: “Vậy tại sao ngươi không trực tiếp tới Tĩnh quốc mà chạy tới đại mạc làm gì? Nếu như ngươi lo lắng, ta có thể viết một phong thư tiến cử cho ngươi…”

“Ta tới tìm ngươi.” Cơ Linh ngắt lời nàng, sóng mắt lưu chuyển tràn đầy phong hoa tuyệt đại. Hắn hất cằm, nhếch môi nói: “Cơ Linh ta chỉ nhận một mình ngươi làm chủ tử, không nhận đồ bỏ Tĩnh Vương!”

Quân Mẫn Tâm có chút hồ đồ: “Nhưng ta…”

“Chẳng lẽ ngươi thật sự định cả đời này ở lại đại mạc sao? Không muốn hồi hương? Không muốn trở nên mạnh mẽ? Không muốn tranh giành giang sơn? Không muốn thiên thu vạn đại? Trường – Phong – Công – chúa!!” Khoé miệng Cơ Linh cong lên thành một đường mỉa mai, giọng nói lạnh lẽo gằn từng chữ: “Ta có thể giúp ngươi, chỉ cần ngươi đồng ý, ta liền vì ngươi chém giết đến chết.”

“Vì sao?”

“Chỉ vì hai năm trước, ngươi đứng trên cổng thành Tĩnh quốc khom lưng khép tay áo.” Cơ Linh chậm rãi chuyển mắt nhìn nàng, mị nhãn như sóng: “’Quân có đại tài, nếu ngày nào đó Quân về Tĩnh quốc, nhất định ta sẽ đảo lý tương nghênh*!’ Khi đó ngươi đã nói với ta như vậy, hai năm nay, một chữ ta cũng không quên.” (Gần như ngả mũ chào đón)

Quân Mẫn Tâm vô thức ngước mắt nhìn hắn. Cơ Linh bật cười ha ha: “Ta chọc ngươi chơi đấy! Chỉ là hai năm qua ta quá nhàn rỗi nên có chút nhàm chán, muốn tìm chút chuyện để làm!”

Cái gì, nàng thật không hiểu nổi hắn.

“Ta chỉ không hiểu…” Nàng nói: “Hai năm trước thân phận ta tôn quý, thành tâm cầu xin người, ngươi cũng không nguyện làm việc cho ta. Mà bây giờ ta đã hai bàn tay trắng, có lẽ cả đời này cũng không còn cơ hội quay lại Tĩnh quốc, ngươi lại cố tình đến quy phục khi bản thân ta đang bị giam hãm vùi lấp… Đối với ngươi có ích lợi gì? Ta thật không hiểu.”

Cơ Linh nghiêng người dựa vào giường, duỗi ngón tay cuốn sợi tóc đen rũ xuống bên mai, giọng điệu lười biếng chậm rãi nói: “Ngươi thật cam tâm sống ở Tây Vực cả đời? Một năm vừa qua, ngươi dựa vào cái vỏ bọc buôn bán để mở đường, lại nhất thanh nhị sở tự mình bố trí binh lực Tĩnh quốc đến nghiên cứu địa hình nơi quan ải của Tây Vực! Nếu không phải ngươi muốn về Tĩnh quốc, vậy vì sao ngươi lại mạo hiểm như vậy? Công chúa Quân gia, người đều chỉ thấy được một mặt nhu nhược của ngươi, chú không ngờ rằng dưới thân xác xinh đẹp này lại cất giấu lưỡi dao vô hình sắc bén nhất thiên hạ… Không phải ư?”

Lời nói và ánh mắt Cơ Linh vô cùng sắc bén, nói trúng tim đen. Quân Mẫn Tâm chậm rãi trầm mặt, khóe miệng cong lên cười như không cười: “Như nhau cả thôi.”

Đôi mắt phượng của Cơ Linh phát sáng, tựa như trong bóng tối dấy lên ngọn lữa thích giết chóc. Hắn đứng lên, bước từng bước về phía Quân Mẫn Tâm, đưa bàn tay trắng muốt sạch sẽ lộ rõ những khớp xương thon dài, ôm eo thon của nàng, nhẹ nhàng lầm bầm bên tai nàng.

“Hoàng đế Khương quốc trẻ tuổi không thân thiện, không phải là hiền chủ; người Hồ thiện chiến ham giết chóc, ta lại khinh thường… Ta vốn là người trung thành với Đại Lý cung, cùng chung dòng máu với ngươi. Nếu giúp Công chúa Đông Sơn tái khởi, vậy thì ta cũng có thể danh thùy thiên cổ!”

Đông Sơn là một địa danh ở tỉnh Triết Giang, Trung Quốc. hai chữ Đông Sơn này có liên quan tới một điển cố văn học Trung Quốc. Đời ĐôngTấn, Tạ An từ quan về ẩn ở Đông Sơn, triều đình nhiều lần mờ ra nhậm chức, song ông đều từ chối. Ông là danh sĩ bậc nhất của Trung Nguyên lại nổi tiếng phong lưu nên được nhiều người đương thời hâm mộ. Do đó, người đời sau thường dùng điển cố Đông Sơn để chỉ nơi ẩn cư hoặc việc ẩn cư của các bậc danh sĩ. Về sau Tạ An lại xuất chính, làm quan đến chức Tư Đồ. Do đó, thành ngữ “Đông Sơn tái khởi” hoặc “Đông Sơn phục khởi” được dùng như một điển cố văn học để chỉ những người thất thế mà trùng hưng được thanh thế; hoặc nói theo ngôn ngữ hiện nay thì đó là chuyện quay trở lại vũ đài chính trị và tạo dựng sự nghiệp.

Danh thùy thiên cổ: Lưu danh ngàn đời.

Quân Mẫn Tâm không thoát được lồng ngực của Cơ Linh, không thể làm gì khác hơn ngoài việc khẽ nghiêng đầu tránh sang một bên nhỏ giọng nói: “Nếu như ngươi thành tâm và không bao giờ phản bội ta, ngươi muốn cái gì, chỉ cần ta có tất sẽ cho ngươi.”

Cơ Linh duỗi ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm nàng, híp mắt phượng sáng quắc nhìn thẳng vào mắt nàng, cười ha ha nói: “Sống trong loạn thế, thứ nam nhi cần không phải danh và lợi. Có một thứ, nếu như ngươi thật cam lòng cho ta, dù có chết ta cũng trung thành với ngươi!”

“Cái gì?”

Cơ Linh còn chưa kịp nói, bỗng cửa phòng đang đóng chặt bị người đẩy ra. Lúc này, thiếu niên tóc xoăn khoác áo choàng màu trắng đang đứng ngoài cửa, nhìn thấy thân thể bọn họ dán chặt vào nhau thì ngẩn người, hồi lâu sau mới trợn mắt quát lên: “Cơ Linh! Buông nàng ra!”

Sau đó, chỉ trong chớp mắt, nắm đấm mang theo tức giận của Trần Tịch hung hăng đánh thẳng vào mặt Cơ Linh.

Spoil chương 45: “Cơ Linh, người ngăn trước mặt ngươi là nữ nhân của ta!”

* Hoa lưu ly: Còn gọi là hoa lỗ bì, bâng khuâng, đôm đốm tím, thủy chung. Loài hoa này có ý nghĩa như câu nói “Xin đừng quên tôi.” Hoa có màu tím, trắng,