Duck hunt
Công chúa thay đổi

Công chúa thay đổi

Tác giả: Bố Đinh Lưu Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210001

Bình chọn: 9.00/10/1000 lượt.

tử đang chạy phạt quanh thành cung! Hôm nay nắng gắt như vậy…”

Quân Mẫn Tâm nâng váy chạy đi, vừa ra đến ngoài hành lang quả nhiên trông thấy phía xa xa có một bóng dáng màu trắng đang chạy từng vòng từng vòng dưới tường thành. Ngày mùa thu, ánh mặt trời nóng ran gay gắt, trong lòng Quân Mẫn Tâm đau xót, không biết hắn đang trừng phạt ai nữa.

“Công chúa đi khuyên nhủ?” Mộc Cẩn thử dò xét.

“A Tịch không phải người lòng dạ hẹp hòi, chỉ là bây giờ đang tức giận, để chàng tỉnh táo một chút cũng tốt.”

Tuy nói vậy nhưng Quân Mẫn Tâm vẫn đứng

ngồi không yên, trong lòng luôn để ý đến Trần Tịch vẫn đang nghiêm khắc trừng phạt mình dưới ánh mặt trời. Không yên lòng nhìn ra ngoài một hồi, rốt cuộc nàng không kìm lòng được nữa, chạy về phía tường thành.

Mộc Cẩn ở phía sau hô: “Công chúa, thuộc hạ đi với người!”

Quân Mẫn Tâm bất đắc dĩ cự tuyệt nói: “Không thể không thể! Ta muốn dùng khổ nhục kế và mỹ nhân kế để chàng hết giận, nếu để người khác nhìn thấy thì mặt mũi ta còn để đâu được nữa?” Dứt lời, nàng lại chạy về trong phòng, lấy một hộp phấn bọc vào trong ngực, lúc này mới lấy lại bình tĩnh, đi tới tường thành.

Trần Tịch vẫn đang chạy dưới ánh nắng chói chang, mồ hôi như mưa thấm ướt mái tóc đen và áo mỏng của hắn, mồ hôi và ánh mặt trời lóa mắt gần như làm mờ mắt hắn, cả người như vừa được vớt ra từ trong nước vậy. Quân Mẫn Tâm đứng dưới tường thành thấy vậy thì vô cùng đau lòng, nhưng không lên trước khuyên nhủ, chỉ đứng dưới ánh mặt trời chói chang nhìn hắn chạy.

Gió khô hanh thổi lên một tầng bụi đất thật dầy, cát bụi dưới chân bị chiếu nóng, làn da bị mặt trời chiếu nên có chút đau, mặc dù cực kì khô nóng nhưng Quân Mẫn Tâm không hề có mồ hôi, bởi vì mồ hôi còn chưa thấm ra đã bị bốc hơi rồi.

Lúc Trần Tịch chạy qua trước mặt nàng, nàng cười với hắn nói: “A Tịch, chúng ta trở về được không?”

Không ngờ Trần Tịch chỉ nhìn thẳng, chạy nhanh qua người nàng, Quân Mẫn Tâm cũng không gấp, tiếp tục choáng váng đứng đợi dưới ánh mặt trời.

Trần Tịch chạy qua nàng lần thứ hai, nàng vẫn cười với hắn, nói: “A Tịch, chúng ta trở về thôi!”

Lần này thì ngược lại, Trần Tịch nhìn nàng một cái, sợi tóc xoăn đen nhánh bị mồ hôi thấm ướt, ngoan ngoãn dính vào gò má màu lúa mạch của hắn. Bước chân hắn không ngừng, nhỏ giọng nói: “Trước mặt nhiều người, Công chúa đứng ở đây còn ra thể thống gì? Mau trở về!”

Quân Mẫn Tâm hô lên phía sau hắn: “Ta cứ đợi chàng cùng về đấy!”

Lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm, Quân Mẫn Tâm thầm nghĩ cùng hắn bướng bỉnh như vậy cũng không phải kế hoạch lây dài. Thừa dịp Trần Tịch chạy ra xa, nàng đảo mắt, lấy hộp phấn từ trong ngực ra, rất nhanh trên mặt liền xuất hiện một lớp phấn trắng, nhất thời sắc mặt trắng bệch như tuyết.

Sau đó, Quân Mẫn Tâm giả vờ lung lay một chút rồi đứng vững lại rất nhanh, dáng vẻ yếu đuối lại cậy mạnh. Qủa nhiên, khi Trần Tịch chạy qua nàng lần thứ sáu, bước chân hắn chậm lại, nhìn nàng một lúc, hỏi:

“Làm sao vậy? Sắc mặt rất kém.”

Quân Mẫn Tâm biết hắn mềm lòng, liền mềm giọng nói: “A Tịch, chàng nhất định biết ta không cam tâm sống ở Tây Vực cả đời. Chàng cũng biết, trong lòng ta chỉ có một người là chàng….”

Trần Tịch thoáng mất hồn. Sau một phen phát tiết, mặc dù hắn mồ hôi như mưa, sức cùng lực kiệt nhưng sắc mặt lại hòa hoãn xuống. Hắn xoay người đi vài bước, dường như thở dài một tiếng nhỏ không thể thấy, nói:

“Chạy xong mười vòng rồi, trở về thôi.”

Quân Mẫn Tâm theo sau, cười nói: “A Tịch không tức giận nữa sao? Cơ Linh chỉ là thủ hạ của ta, ta sẽ khống chế tốt thanh đao sắc bén này, vì vậy A Tịch không cần lo lắng, cũng không cần ghen.”

Trần Tịch nhíu mày, thẫn thờ nói: “Ta không ghen!!”

Vịt chết còn cứng mỏ, ta quen biết, hiểu chàng hai đời, còn không biết trong lòng chàng suy nghĩ gì? Quân Mẫn Tâm vụng trộm vui mừng một hồi, sợ chọc Trần Tịch da mặt mỏng tức giận lần nữa, liền vội vàng nói: “Được được được! Là Mẫn Nhi đoán mò. Chỉ có điều, mấy ngày gần đây ta đúng là ghen tuông quá đáng, ai bảo chàng và Công chúa Kim Na thân mật như vậy! Ta khổ sở đưa nước ô mai ướp lạnh cho chàng, vậy mà thấy chàng và vị Công chúa mỹ lệ kia uống chung một túi rượu, chàng nói xem ta có khổ sở hay không, có khó chịu hay không?”

Trần Tịch khẽ kinh ngạc, quay đầu lại vuốt mồ hôi trên mũi, lúng túng nói: “Mẫn Nhi, ta và nàng ấy…”

“Ta hiểu, A Tịch, ta cũng không tức giận.” Quân Mẫn Tâm giãn mặt cười nói: “Bởi vì ta quan tâm đến chàng, cho nên mới ghen vì chàng: cũng bời vì ta yêu chàng, cho nên ta tin tưởng chàng!!”

Sắc mặt Trần Tịch khẽ thay đổi, nhìn chằm chằm sắc mặt tái nhợt của Quân Mẫn Tâm, trầm ngâm nhìn hồi lâu mới vừa dùng ngón tay nhẹ nhàng lau phấn trắng trên mặt nàng, vừa nhẹ giọng nói: “Lần sau đừng bôi nhiều phấn như vậy, thật khó coi.”

Quân Mẫn Tâm ngạc nhiên: “Sao chàng biết…”

“Ta nhìn thấy.”

Quân Mẫn Tâm ngẩn người, rồi nở nụ cười mềm mại. Thì ra vừa rồi A Tịch vẫn luôn nhìn nàng, quan tâm đến từng cử động của nàng! Chỉ là làm bộ như không để ý mà thôi, chứ thật ra trong lòng đau muốn chết.

Lời tác giả: Nhân vật Cơ Linh này tương đối mâu