Teya Salat
Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang

Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang

Tác giả: Ức Cẩm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328110

Bình chọn: 9.5.00/10/811 lượt.

thân thể tụi con gái. Lần đầu tiên Tiêu Thỏ có kinh là vào một buổi chiều giữa học kì năm lớp sáu.

Khi đó, ở trường cũng đã học qua mấy khóa về vệ sinh, sinh lý.., Tiêu Thỏ ít nhiều cũng biết thân thể mình xảy ra cái gì. Nhưng nàng không biết nên làm sao, vẫn ngồi tại chỗ, không dám đứng lên.

Sau khi tan học, mọi người làm vệ sinh lớp xong, lục đục kéo nhau ra về hết rồi mà Tiêu Thỏ vẫn không dám đứng lên, cho đến khi Lăng Siêu tới tận phòng học tìm nàng.

“Tại sao vẫn còn ngồi đây?” Lăng Siêu nhấc túi sách trên bàn của nàng lên, đang tính toán chạy lấy người.

“Chờ một chút!” Tiêu Thỏ gọi, nhíu chặt mày, trong lòng xấu hổ vô cùng.

Lăng Siêu phát giác cái gì, đi tới: “Ngươi làm sao vậy? Không thoải mái?”

Tiêu Thỏ cắn cắn môi, ngập ngừng không biết nên nói với hắn như thế nào: “Ta… ta… cái kia… đến đây…”

Lăng Siêu ngẩn người, ngay lập tức rõ ràng. Hắn bước tới, thả túi sách của hai người xuống, sau đó cởi đồng phục đưa cho nàng.

“Lấy đi!”

Tiêu Thỏ ngồi bên kia, ánh mắt bất an nhìn chằm chằm từ túi sách cho tới áo đồng phục, do dự không dám làm theo.

“Chẳng lẽ ngươi muốn đợi ở đây cho đến ngày mai hay sao?”

Nàng khẽ cắn môi, rốt cuộc vẫn nhận lấy đồng phục từ tay Lăng Siêu.

Tiêu Thỏ cột đồng phục của Lăng Siêu bên hông, vừa lúc che khuất chỗ ướt sũng trên quần. Còn Lăng Siêu vẫn mặc đồ ngắn tay, cầm hai túi sách, cùng nàng về nhà.

Lúc về tới nơi, thấy trước sân có chiếc xe, là một loại xe rất cao cấp, cũng có không ít láng giềng đang đứng ở đó, rướn người vào trong coi, vừa coi vừa bàn tán cái gì.

Chờ Lăng Siêu cùng Tiêu Thỏ vào đến nơi, có người hiểu chuyện liền trộm nói với Lăng Siêu: “Ba cháu đã về.”

Đúng vậy, ngày đó đối với Tiêu Thỏ và Lăng Siêu mà nói, đều là ngày có người thân thích tới, bất đồng chính là, Tiêu Thỏ tới là dì cả, mà Lăng Siêu tới chính là người cha rốt cuộc đã xuất hiện sau sáu năm biến mất kia.

Khi Lăng Siêu vào đến sân, sắc mặt hắn vẫn trầm mặc, tỏ ra không tốt lắm.

Hắn không trực tiếp về nhà, mà dẫn Tiêu Thỏ vào phòng nàng, dặn nàng chú ý nghỉ ngơi, sau đó mới đeo túi sách trên lưng trở về nhà.

Nhìn thấy bóng dáng Lăng Siêu rời đi, bỗng nhiên Tiêu Thỏ có chút lo lắng.

Nàng biết Lăng Siêu không thích người khác nhắc tới ba hắn trước mặt hắn. Năm học lớp bốn, có một lần vì thu bài tập, hắn xung đột với một đứa trong lớp, tên kia sau đó còn kéo bạn tới đánh hắn trước cửa lớp, chỉ vào mũi hắn mà mắng hắn là cái loại không có cha.

Đó cũng là lần duy nhất Lăng Siêu đánh nhau với người ta, nếu không có Tiêu Thỏ chạy tới kêu bảo vệ, khả năng lưu lại trên trán Lăng Siêu không chỉ có vết sẹo mờ mờ kia.

Chuyện này làm hại Lăng Siêu bị mẹ hắn hung hăng đánh cho một trận. Nhưng từ đó về sau, trong trường học không có ai dám nhắc tới ba hắn trước mặt hắn, thầy cô cũng không còn nói hắn nho nhã nữa, bởi vì mọi người phát hiện, chuyện này khởi xướng chỉ như con mèo nhỏ, hắn quả thực so với lão hổ còn hơn.

Lão Lăng trở về, làm cái sân vốn yên ắng trước đó bỗng nhiên trở nên khẩn trương.

Buổi tối hôm đó, ba mẹ Tiêu Thỏ một mực ở nhà Lăng Siêu cho đến khuya, Tiêu Thỏ bị cưỡng chế phải ở nhà, không cho phép ra cửa, nàng chỉ có thể đáng thương đem lổ tai dán lên tường, lắng nghe động tĩnh từ vách kế bên.

Không có khóc nháo, không có cãi vã, chỉ có thanh âm nói chuyện lúc có lúc không, cách qua một bức tường, nàng nghe không được rõ ràng cho lắm.

Khi ba mẹ nàng trở về, nhìn biểu tình trên mặt cũng không đoán ra cái gì.

Tái sau đó, lão Lăng về nhà ở, chuyện hắn và chiếc xe xa hoa có rèm che kia nhanh chóng sáng tỏ. Nghe nói hắn là ở trấn trên xây dựng một bãi đỗ xe cao cấp, phí giữ xe cao đến dọa người.

Sau đó nhiều năm, có một lần Tiêu Thỏ nhớ tới chuyện này, liền hỏi mẹ nàng, đến tột cùng đêm đó đã xảy ra cái gì.

Mẹ nàng ngậm miệng không nói chuyện, chẳng qua là thản nhiên buông một câu: “Kỳ thật, mẹ nuôi con là nữ nhân thông minh nhất ta từng thấy.”

Đích xác, nữ nhân thông minh hiểu được, dùng một viên “khoan dung tâm” lấy lại tất cả tình yêu và xem trọng từ một người nam nhân.

Chương 5

Lão Lăng đã trở lại, nhà Lăng Siêu trở nên náo nhiệt hẳn lên. Cả những người thân thích trước đó vốn chưa từng thấy mặt cũng đến thăm, mỗi ngày chỉ tiếp đãi mọi người không thôi cũng giống như muốn đạp phá cánh cửa trước nhà đi rồi.

Tiêu Thỏ không thích những người này, đặc biệt là ánh mắt bọn họ khi nhìn Lăng Siêu, giống như muốn ăn thịt người.

Đương nhiên, Lăng Siêu cũng không thích. Cho nên mỗi khi về tới nhà, chỉ cần thấy trước cửa có đôi giày nào lạ, Lăng Siêu liền đeo túi sách qua nhà Tiêu Thỏ làm bài tập.

Làm xong bài tập, mẹ Tiêu Thỏ giữ hắn ở lại ăn cơm. Đến khi tiễn khách đi hết rồi, Lăng Siêu mới thu thập đồ đạc về nhà.

Sau đó, lão Lăng nhìn vẻ mặt của con, cảm thấy cứ tiếp tục như vậy sẽ không có lợi cho con lớn lên, liền đề nghị với vợ dời nhà đến cách đó vài dặm, ở đó phòng ở lớn hơn, điều kiện học tập cũng tốt, đối với tương lai phát triển của Lăng Siêu cũng giúp ích ít nhiều.

Chính là Lăng mẹ không chịu, nàng nói: “Nếu là dời đi, biết đi đâu tìm con dâu nghe lời như