Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cô nhóc dễ thương, em là của tôi

Cô nhóc dễ thương, em là của tôi

Tác giả: yuuki9999

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324530

Bình chọn: 9.5.00/10/453 lượt.

n, cậu ngủ một chút đi. Từ khi Jenny nằm đây, cậu đã suốt ngày chăm sóc, ngủ cũng chỉ có một chút. Đã mấy tháng rồi, cậu không thấy mình nhếch nhác đến mức nào đâu?

Thiên Ân ư? Đó là ai vậy? Tôi không thể nào nhớ nổi.

-Không được, Đăng à! Tôi sẽ ở đây đến khi nào cô ấy tỉnh lại, nhất định là thế!

Lại là nó. Cái cảm giác này là sao? Nó như muốn kéo tôi về một nơi nào đó. Một chút ánh sáng len lỏi, bức tường màu đen như dần dần bị rạn nứt. Là do anh chàng Thiên Ân kia sao? Nhưng Jenny là ai? Chẳng lẽ là người anh chàng kia yêu ư? Nhói đau. Tôi đứng dậy, bước đi, tìm cái nơi xuất hiện mảng sáng, đó có thể là lối thoát mà ông trời đang dẫn lối. Phải chăng nhờ nó tôi sẽ tìm được ba mẹ và những người tôi yêu quý. Tôi bắt đầu chạy, đuổi theo cái nơi tôi cho là lối thoát. Mà nó thì cứ mãi di chuyển. Ngỡ đã đến gần nhưng lại thật xa. Vì sao tôi không thể với tới nó? Mỏi mệt, tôi ngồi xuống nghỉ. Ai đó lại thì thào, tôi chỉ biết lắng nghe.

-Xin lỗi em, Jenny. Mấy ngày tôi không đến chắc em buồn lắm phải không? Đừng giận tôi nhé. Em dậy đi chứ? Tất cả mọi người đang đứng đợi em, họ đều rất yêu quý em mà. Em mà lì lợm thế sẽ làm mọi người đau lòng đó. Nghe lời tôi có được không?

Chính câu nói đó đã khiến tôi liên tưởng đến một người nào đó rất quan trọng, vẫn không nhìn rõ mặt. Kì bí quá. Sao tôi lại không nhớ nổi đó là ai cơ chứ? Nó cứ quấn chặt lấy tâm can, suy nghĩ. Tôi phải ngừng lại thôi…

Từng chút, từng chút. Dường như thời gian nó vẫn cứ trôi vô tình như thế đấy. Không người thân, không bạn bè và không ai bên cạnh. Tôi khép mình, lơ đãng nhìn về phía có tia sáng. Trống trải. Tuy không biết là đã bao lâu nhưng tôi nhớ anh chàng kia quá. Vì sao không có một chút động tĩnh gì? Anh chàng Thiên Ân đó chán rồi hay sao? Tự nhiên tôi thấy buồn, một cảm giác hụt hẫng. Có lẽ anh ta không xuất hiện nữa. Nhưng chính lúc tôi chán nản nhất, chỉ một câu cũng làm tôi vui vô cùng.

-Jenny, được gần một năm bảy tháng mà em vẫn im lặng như thế. Này, nhóc con, em định giày vò anh tới khi nào hả? Thật ra, em đã ngủ đủ chưa?

Cái tên Jenny này cứ xoáy sâu vào đầu. Cô ta là ai? Có liên quan đến tôi hay không? Tiểu Hương là tên tôi, còn Jenny là tên cô ấy. Nó bắt đầu hiện rõ khuôn mặt người đó. Chẳng lẽ đây là khuôn mặt của anh chàng Thiên Ân? Hay thật. Tôi có quan hệ gì với anh ta. Sự thật là sao?

Màn đêm đã tan biến. Cây và hoa chạy dài khắp nơi. Rực rỡ màu sắc. Có vẻ như tôi đang nhớ ra cái gì đó. Có ai đó đang gọi tôi. Một khoảnh khắc, trên một cây cầu nhỏ có một người con trai đang mỉm cười, vẫy vẫy tay.

-Tiểu Hương, đến đây nào!

Tản bộ, tôi đi thẳng đến chỗ người kia, vội vội vàng vàng. Có phải ông trời phái người này xuống kéo tôi thoát khỏi đây? Tôi bắt đầu chạy, rất nhanh. Sắp đến rồi. Bất chợt, cả cây cầu và người con trai biến mất trong chốc lát. Tôi không thể với tới. Cuối cùng vẫn là vậy. Một tự tin cũng đã chẳng còn. Chỉ một mình, chỉ một mình tôi bơ vơ giữa một nơi hoang vu. Hóa ra tôi chẳng bao giờ được giữ niềm hạnh phúc chọn vẹn. Là vậy ư?

-Em giận tôi đến mức không thèm tỉnh lại ư? Tiểu Hương à không Jenny à, em có biết tôi nhớ nụ cười của em thế nào không? Em ghét tôi cũng được. Nhưng hãy tỉnh lại nhìn tôi có được không?

Thiên Ân vừa gọi tên tôi ư? Vậy là tôi chính là Jenny, Tiểu Hương cũng là tôi. Người anh mong chờ tỉnh lại lại chính là tôi không? Roẹt… roẹt… Mọi kí ức lạ lẫm lóe trong đầu. Từ chuyện tôi gặp Thiên Ân như thế nào đến chuyện tôi có tình cảm với hắn rồi chuyện tôi bị một vật gì đó rơi vào đầu suýt nữa về chầu trời. Bây giờ thì tôi hiểu tất cả mọi chuyện xảy ra trước nay. Tôi đã yêu mù quáng. Tôi chạy trốn nó vì bị tổn thương. Cho dù tôi có ra sao thì Thiên Ân vẫn chờ đợi. Còn tôi thì sao? Toàn né tránh làm mọi người lo lắng. Tôi không đặt mình vào địa vi của người khác mà cứ làm những gì mình cho là đúng. Tôi đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Tôi sai thật rồi. Chỉ một thời gian nữa thôi. Tôi sẽ chuộc lại lỗi lầm của mình. Thế là được đúng không?

Cảnh sắc không thay đổi. Tôi mở mắt nhìn qua một lượt. Đến khi nào tôi mới có thể ra khỏi đây? Khoảng thời gian vô nghĩa đó cũng không đủ ông trời động lòng hay sao? Hình như tôi không còn đủ can đảm để đợi nữa rồi. Tôi muốn nhanh chóng tỉnh, bù đắp tất cả mọi chuyện cho Thiên Ân. Đáng lẽ hắn phải sống hạnh phúc nhưng chỉ tại tôi mà hắn phải đau khổ, mòn mỏi mong. Tôi đoán rằng hắn đã phải chịu đựng rất nhiều.

-Đã ba năm em nằm đó. Vẫn không một động tĩnh. Em không nghe lời anh một lần được ư? Anh thấy mệt mỏi quá. Nếu được anh sẽ đến cùng em nhé. Em hãy đồng ý đi.

Không được. Không được. Có phải Thiên Ân định làm chuyện dại dột. Đến nơi tôi đang ở à? Tôi phải ngăn anh ấy lại. Tiểu Hương à Jenny, mày vực dậy đi nào! Chỉ chậm trễ thêm một giây phút nữa thôi thì người mày yêu sẽ rời bỏ mày đó. Nhanh lên nào! Một ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào người tôi. Một điều bât ngờ xảy ra. Cái giấc mộng tôi trú tạm đã biến mất thay vào đó con người thật đang rung rung mí mắt, tay khẽ động đậy. Ánh nắng tràn vào mắt khiến tôi cảm thấy hơi choáng váng một lú