hiên Ân kể lại thì trước cái hôm tôi gặp sự cố, Kin đã gặp hắn và nói sẽ coi tôi là em gái vì chỉ có Thiên Ân có thể làm tôi hạnh phúc. Anh ấy nghĩ sâu sa nhỉ? Nhưng vậy cũng tốt. Mà giờ Kin cũng đã tìm được một nửa mình. Hồi phục hoàn toàn nên tôi chạy nhảy thoải mái không sợ vết thương bị rách hay sao đấy. Tự dưng tôi thấy tức quá. Chẳng thấy mặt mũi Thiên ân đâu cả. Đã hứa với tôi vậy mà. 1 tiếng bị bỏ quên. Anh Quân giục tôi lên xe và tôi đành làm theo. Mặc kệ cái tên Thiên Ân đấy. Hứ. Tôi thấy hụt hẫng. Hay Thiên Ân chán tôi rồi? Tranh thủ, tôi ngắm cảnh vật bên đường, lâu lắm rồi tôi không biết đến thế giới bên ngoài. Ba năm chứ ít gì. Ơ? Tôi nhận ra đây đâu phải là đường về nhà. Dù có thay đổi đến mấy tôi vẫn biết được đường nào có thể về nhà chứ. Nhưng con đường này lạ hoắc. Kít. Anh Quân nhấn phanh, quay lại nhìn tôi, bảo.
-Em xuống đi. Có người cần gặp em ở đây đấy.
-Vâng.
Tôi mở cửa, đặt chân xuống, khom người chui ra khỏi xe. Vừa mới đóng cửa lại, anh Quân đã lao đi, không quay lại. Cái gì thế này? Hết Thiên Ân rồi đến anh Quân. Whoa! Ai mà biết được là tôi đang dừng trước một rừng hoa hồng trắng, xen kẽ hoa hồng đỏ. Lạ nhỉ? Người muốn gặp tôi rốt cuộc là ai? Tôi bước đi từng bước, lại còn ngắt một bông hoa, hít hà mùi thơm thoang thoảng. Đứng trước một cái hồ nhỏ giữa rừng hoa. Tôi ngạc nhiên, vui mừng, hạnh phúc đến rớt nước mắt. Hàng trăm cây nến trên mặt hồ tạo thành một dòng chữ.
-LẤY ANH NHÉ, JENNY.
Bất ngờ, Thiên Ân từ một cái cây gần đó đi ra, đến chỗ tôi, xoa đầu, nói.
-Em có đồng ý không?
Hắn quỳ xuống, lấy một hộp nhỏ trong áo, giơ ra trước mặt tôi. Một chiếc nhẫn đính hôn. Đây là sự thật đúng không? Tôi nghẹn ngào trong dòng nước mắt, tôi khóc òa theo dòng cảm xúc, nước mắt tuôn trào ướt đẩm cả cổ áo. Tôi lao đến ôm chặt Thiên Ân, hắn siết lấy tôi. Một nụ cười hạnh phúc nở trên đôi môi.
-Em đồng ý.
Thế là dưới ánh nắng rực rỡ, dưới những bông hoa hồng,… đã sinh ra một cặp đôi chỉ dành cho nhau cùng một nụ hôn ngọt ngào. Sự ấm áp. Niềm vui. Thiên Ân bỗng bế tôi lên, hét như cho cả thế giới biết.
-Nhóc con dễ thương, em là của tôi.
**** The End ****