. Tại sao mấy bạn ấy lại đối xử với mình như vậy chứ? Các tháng sau, mình bị đổ oan là ăn cắp đồ của Cúc. Mọi người hiểu nhầm và càng xa lánh hơn. Lúc đó, mình cũng chẳng biết làm gì để minh oan mà cúi đầu im lặng mà thôi. Chỉ mong Cúc sẽ hiểu và làm bạn với mình. Không cần gì nhiều đâu.
Lại là mấy chuyện đó. Có vẻ như chuyện của Tử Nhi khá giống với quá khứ của tôi nhỉ? Nhưng ý nghĩ của cô bé lại khác xa tôi hồi đó. Tôi chỉ biết có chạy trốn không dám đối mặt như Tử Nhi. Hừ. Vả lại nó cũng đã qua rồi, tôi nhắc đến làm gì không biết. Vấn đề quan trọng bây giờ là giúp Tử Nhi minh oan và không bị đối xử thậm tệ như thế nữa. Tất cả những người làm cô bé này tổn thương đều phải gánh lấy hậu quả phù hợp với mình chứ nhỉ? Tôi sẽ cho họ chiêm ngưỡng sự thay đổi thật sự của Tiểu Hương à không Jenny này. Tôi cười gian tà, sau đó bảo khéo để Tử Nhi nằm nghỉ ở đây chứ cô bé mít ướt này bướng lắm. Đợi Tử Nhi ngủ say, tôi trở về lớp với một toan tính nguy hiểm. Một kế hoạch chu toàn sắp được ra mặt rồi. Tất cả sẽ được chiêm ngưỡng nó.
Tôi nhún chân nhảy vào trong và đụng trúng cô bạn tên Cúc đó. Khuôn mặt cô ta phừng lên tức giận, đang định quát tôi thì phải nhưng chưa có chuyện gì xảy ra thì đã bỏ chạy mất dép rồi. Ha ha ha. Đúng là nực cười. Cuối cùng cô ta là cái con người gì vậy chứ? Nhát gan. Hai từ để miêu tả tính cách. Ok. Coi như hôm nay cô ta may mắn đi. Nhưng lần sau thì đừng hòng thoát mà lành lặn. Oh my God! Bàn tôi đầy ặp giấy là giấy, với cả hoa, quà,… bao nhiêu thứ, để làm gì thì không biết nữa. Hỏi một người bạn trong lớp gần đó.
-Này bạn, cho mình hỏi, đây là gì vậy hả?
-À, giờ nghỉ trưa lúc nãy các anh lớp trên gửi cho bạn đấy. – Nhìn có vẻ e dè tôi thì phải
Hừ. Thư hâm mộ ư? Tôi không cần mấy thứ này. Ôm một đống, tôi vứt hết vào thùng rác trước mấy chục con mặt của tất cả các bạn trong lớp. Một cô gái nhìn rất quen tiến về phía tôi. A, đúng rồi. Cô ta là người đã cùng Cúc đánh Tử Nhi đây ma. Hừ. Được. Cơ hội đã đến thì tôi phải tiếp đón cho tử tế mới được. Khoanh tay trước mặt tôi, cô ta tỏ vẻ làm người tốt, nói y như ngoáy tai cho tôi.
-Bạn Jen này, sao bạn lại nỡ làm thế với thành ý của các anh lớp trên vậy? Đáng lẽ bạn nên tôn trọng mới phải.
-Jen, tên của tôi cho cô gọi chắc. – Nhăn mặt, khó chịu.
-Ấy chà, chẳng phải bạn nói mọi người trong lớp có thể gọi là Jen sao? – Hỏi xoáy
-Và cô không nằm trong số đó. – Đáp xoay.
Thầy ánh mặt rực lửa của cô ta, tôi bụp miệng, suýt nữa thì cười lớn. Trời ơi! Cái bản mặt y như quá cả chua kia. Nén cười làm nội thương rồi. Để cô ta biết hậu quả, tôi còn phán thêm một câu.
-Nếu không có gì thì cô biến đi được rồi. Trông chẳng khác gì con chó nghe lời chủ cả.
-Cô… cô…
-Cô gì mà cô. Tôi biết tôi đẹp rồi, cô không cần phải ngỡ ngàng đến mức nói lắp vậy đâu. Tôi sẽ xấu hổ lắm đấy.
Không cãi lại được, cô ta quay gót bỏ đi, chân dậm làm rung chuyển cả khu nhà lớn. Thật khủng khiếp.
-Đi nhẹ thôi. Sập nhà đấy, bạn à.
Phụt. Tôi che miệng cười, đau bụng quá đi mất. Trêu cô ta đúng là thú vị. Tôi biết chắc chắn cô sẽ tìm cách trả thù nên tôi đang chờ đây. Hãy nghĩ ra một kế hoạch trước khi tôi ra tay. Đến lúc đó, tôi sẽ không nương tay, dù là ai đi chăng nữa cũng không thể ngăn cản được. Reng. Chuông reo. Lớp học đã có đầy đủ học sinh. Giáo sư Alex thì phải, dạy kinh tế vĩ mô 1. Tôi rất thích học nó, bởi vì phần này tôi đã được học rất nhiều bên Mĩ rồi nên không cần lo cho lắm. Mà giáo sư giải thích bài cũng khá dễ hiểu nên tôi không gặp khó khăn gì vì trường này đã bắt đầu học từ 2 tháng trước. Tuy nhiên vẫn còn một số vấn đề như sinh viên ngủ gục trên bàn mà giáo sư quát mãi chẳng được. Tôi cũng không nghĩ là họ lại chểnh mảng thế này đâu. Chẳng lẽ phải nhờ đến thầy hiệu trưởng chắc, thật là chịu trói chứ không chắc. Chậc, chậc, tôi tặc lưỡi lắc đầu khi mấy cô sinh viên tiểu thư đang ngồi bôi son chát phấn dày đến mấy tấc. Tự nhiên muốn đạp cho mỗi người một cái. Điều quan trọng là phải tôn trọng giáo sư chứ. Cứ như vầy thì đuổi hết đi cho xong. Chướng cả mắt. Một hồi chuông lại reo vang. Giáo sư kết thúc bài giảng của mình rồi chào mọi người, bóng dáng khuất sau cánh cửa phòng. Tôi cất sách vở vào trong cặp sách, chờ mọi người đi hết, bước ra khỏi, từng bước chân nhẹ nhàng không phát ra tiếng động. Trên đường đón Tử Nhi, tôi nhìn thấy cô bé đang lạc lè lết từng bước đi khó nhọc. Không biết nghe lời gì cả. Tôi đã nói là chờ cơ mà. Như biết tôi phát hiện ra, Tử Nhi mếu máo.
-Jen, mình không cố ý đâu tại mình sợ sẽ làm phiền bạn nên đừng giận mình nha.
Tôi vờ làm mặt giận, chu môi nói.
-Bạn quá đáng! Mình không chơi với bạn nữa.
Quay lưng bỏ đi. 1, 2, 3… Trúng kế rồi. Mới bước được hai bước thì Tử Nhi đã nắm chặt tay tôi nũng nịu.
-Đừng mà. Mình sai rồi. Từ nay, mình sẽ không dám làm vậy nữa đâu.
-Thật không đấy? – Tôi vẫn nghi ngờ, giả vờ ý mà.
-Thật. Hãy tin mình một lần nha, nha, nha.
Cái dáng vẻ đáng yêu của Tử Nhi làm nó mềm lòng nên tha tội luôn chứ không giống như ý định lúc đầu. Tại sao tôi lại mềm lòng thế nhỉ? Hức hức. Chán bản thân quá đ