XtGem Forum catalog
Cô ngốc, cởi áo ra

Cô ngốc, cởi áo ra

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328613

Bình chọn: 7.5.00/10/861 lượt.

ư con gà mổ thóc không ngừng gật đầu, khiến cho Diệp Lương Nhất không nhịn được kéo cô lại mà hôn.

Sáng mồng năm là Diệp Lương Nhất phải đi làm, buổi tối sau khi về nhà, Trần An An giặt sạch quần áo cho hắn, lại làm cho hắn một chút cơm tối, nhìn bộ dáng Diệp Lương Nhất ăn ngấu nghiến như hổ đói, trong lòng không biết là có cảm giác gì.

Hôm nay đi chúc tết người nào vậy, làm sao ngay cả cơm cũng không cho hắn ăn no. Nhưng mà ngược lại lại bắt đầu đắc chí, nhìn xem, Diệp Lương Nhất vẫn thích ăn cơm cô làm nhất!

Buổi tối, Diệp Lương Nhất mặc áo ngủ nghênh ngang vào phòng Trần An An, mặc cho Trần An An đuổi thế nào cũng không đi, giống như cột băng nằm ở trên giường, không hề nhúc nhích.

Trần An An bất đắc dĩ, đành phải tắt đèn ngủ, dù sao hai người ngủ chung giường cũng không phải một hai lần, hắn thích thế nào thì làm thế đó đi.

Ai ngờ, vừa tắt đèn, cột băng này liền biến thành núi lửa hoạt động, vụt một cái phun trào, đem Trần An An đặt dưới thân ra sức gặm cắn, cũng không biết là có phải quen tay hay việc không, động tác cởi quần áo kia vô cùng lưu loát.

Cánh tay nhỏ của Trần An An gắng sức véo vào đùi người ta, lại bị người ta lật người phủ lên làm một lần, cuối cùng mệt đến nỗi chỉ có thể nằm vật ở trên giường rên hừ hừ, kết quả lại khiến Diệp Lương Nhất hưng phấn đem cả vốn lẫn lãi tính hết, ôm cô xử lý một lần nữa, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn kéo người vào trong lòng mà ngủ.

Buổi sáng ngày hôm sau, Diệp Lương Nhất thần thanh khí sảng thức dậy, ngược lại Trần An An lần đầu tiên không dậy làm bữa sáng, ngay cả khi đến bệnh viện vẫn cúi gằm mặt xuống.

Diệp Lương Nhất vừa đi làm liền bận bịu chân không chạm đất, để Trần An An ngồi ngây ngốc trong văn phòng rồi đi ra ngoài thăm bệnh.

Trần An An ghé lên bàn ngủ thêm một lát, lúc này mới cảm thấy tinh thần khá lên. Vừa mới định đi thăm ba cô, bỗng nhiên nghe thấy có người gõ cửa.

cô đi qua mở cửa, là một y tá nhỏ chắc cũng tương đương tuổi với cô, ánh mắt quái lạ cao thấp đánh giá cô vài lần, lúc này mới giống như đột nhiên nhớ tới cái gì, mở miệng hỏi:“Bác sĩ Diệp có ở đây không?”

Trần An An lắc đầu,“Anh ấy không có đây, một lát……”

Ai ngờ không đợi cô nói hết, y tá nhỏ kia đã quay người rời đi. Trần An An khó hiểu sờ sờ đầu, không biết nghĩ sao.

Nhưng mà kế tiếp, cô mới biết mình sai rồi. Chỉ ngắn ngủn nửa giờ, có tới mười mấy y tá, bác sĩ lại đây gõ cửa, đều là vẻ mặt bộ dáng kỳ lạ.

Làm cho Trần An An tưởng rằng bọn họ tìm Diệp Lương Nhất có việc gì gấp, đóng cửa lại liền gọi điện thoại ngay cho hắn.

“Diệp Lương Nhất, anh đang ở đâu, vừa rồi có rất nhiều người đến tìm anh, hình như là có việc gấp.”

Lúc này Diệp Lương Nhất mới từ phòng bệnh đi ra, nhận được điện thoại của cô thì khẽ cong môi cười, trong mắt hiện lên ý xấu,“Đó không phải tìm anh, là tìm em.”

“không phải!” Trần An An vội vàng phản bác,“Mọi người đều nói là tìm anh!”

“Việc đó à,” Diệp Lương Nhất đưa tay đẩy mắt kính, đi về phía văn phòng mình,“Em không biết có một cái gọi là lấy cớ sao?”

Trong lòng vụt dâng lên một dự cảm không lành, Trần An An nuốt nuốt nước miếng, đột nhiên nhanh trí,“Anh, anh đã làm gì?”

“không làm gì cả.” Diệp Lương Nhất híp mắt, khóe môi cong lên, vẻ mặt như vậy giống y hệt con cáo trộm được gà sống,“Chỉ là sau khi xong viêc, lúc nói chuyện anh lơ đãng nhắc tới vợ của anh đang ở trong văn phòng mà thôi.”

Bên tai không có gì bất ngờ vang lên tiếng thét kinh hãi của Trần An An, Diệp Lương Nhất đưa điện thoại cách xa lỗ tai một chút, lúc này mới tủm tỉm cười nói:“Được rồi, vợ, ngoan ngoãn ở văn phòng chờ anh.” nói xong, cũng không đợi Trần An An trả lời, liền ngắt điện thoại.

Trần An An bị một tiếng vợ của hắn làm cho vô cùng xấu hổ, lại nghĩ đến những người vừa rồi đều là đến xem vợ Diệp Lương Nhất, nhiệt độ trên mặt không thể ức chế thẳng tắp vọt lên.

Đợi cho Diệp Lương Nhất quay lại, nghênh đón hắn là khuôn mặt đỏ rực của cô vợ nhỏ.

Diệp Lương Nhất cũng không chờ Trần An An làm loạn, móng vuốt liền nắm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của người ta, còn xoa xoa đầu, lúc này mới cùng Trần An An nói chuyện nghiêm túc.

Dù sao ba Trần đã đồng ý quan hệ của bọn họ, vậy hắn còn kiêng kỵ gì nữa, chỉ hận không thể mua một cái loa ở bệnh viện gào lên vài tiếng mới thôi, càng đừng nói “Lơ đãng” trước mặt đồng nghiệp nói ra như vậy.

Huống chi bây giờ thông báo, đến lúc phát kẹo cưới, cũng sẽ không làm cho người trong bệnh viện kinh ngạc.

Trần An An nghe xong lý do của hắn, càng xấu hổ, chân cũng mềm nhũn, cố gắng chống đỡ lắp bắp nói:“Ai, ai đồng ý gả cho anh?”

Diệp Lương Nhất nghe vậy cũng không tức giận, ngược lại tiến đến bên tai Trần An An, ngả ngớn thổi khí vào lỗ tai trắng mịn của cô, đè thấp giọng,“đã quên đêm qua mình nói gì?”

Đầu óc Trần An An oành một tiếng, nhất thời trống rỗng, xấu hổ đến nỗi đầu cũng bốc khói, đẩy Diệp Lương Nhất ra chạy khỏi văn phòng.

“Chạy cái gì, lại kêu một tiếng ông xã nghe một chút!” Diệp Lương Nhất không đuổi theo cô, ngược lại ở đằng sau hô một câu, thanh âm không lớn nhưng cũng đủ làm cho Trần An An nghe thấy.

Chân cô ngốc l