Cô ngốc, cởi áo ra
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 328704
Bình chọn: 7.5.00/10/870 lượt.
ần An An lại lắp bắp nói với cậu Diệp Lương Nhất rất bình thường, bởi vậy Quý Cửu Thành cũng không tìm hiểu sâu nữa.
“Anh ấy, anh ấy đương nhiên bình thường!” Nghe thấy lời của Quý Cửu Thành, mặt Trần An An đỏ lên, tối hôm qua cô còn tự mình cảm nhận anh “bình thường” đấy thôi!
“Vậy chị cẩn thận một chút, chị họ tôi…… có chút cực đoan.” Quý Cửu Thành nhíu nhíu mày, từ nhỏ cậu đã theo ba mẹ lăn lộn làm ăn, tâm tư tự nhiên cũng trưởng thành hơn nhiều so với người bình thường, cho dù là ít tuổi hơn Trần An An, nhưng ánh mắt tinh tường thì mười Trần An An vẫn thua xa.
Chị họ kia của cậu, tuy rằng cậu không thể nào hiểu hết, nhưng cũng nhìn rõ bản tính của cô.
“Ừ, tôi biết rồi.” Chuyện ở Mĩ lần đó, cô đã hỏi Diệp Lương Nhất rồi, Diệp Lương Nhất cũng nói thật với cô, khi đó cô liền cảm thấy Chung Vận không phải người tốt gì cả, phí hoài một gương mặt xinh đẹp như vậy!
Hơn nữa lần trước nghe Diệp phu nhân nói, chuyện cô và Diệp Lương Nhất giả làm người yêu cũng là do Chung Vận nói với bà.
Tuy rằng cô ngốc nhưng không phải không có một chút cảnh giác nào. Quý Cửu Thành nói một hồi, thành công khiến một chút tư tưởng hiếm hoi đề phòng người khác trong người Trần An An phát ra.
Ngắt điện thoại, Trần An An vắt hết óc suy nghĩ, nhưng vẫn không nghĩ ra biện pháp gì khả quan để phòng ngừa. Cuối cùng đành chán nản thở dài nằm bò trên bàn, nghĩ cách gì gì đó, cô thật không am hiểu a! Vẫn là nói cho Diệp Lương Nhất đi, anh ấy mưu ma chước quỷ hơn cô nhiều.
Chương 49
Tối ngày mồng bốn Diệp Lương Nhất mới trở về bệnh viện, trên khuôn mặt luôn lạnh như băng lộ rõ sự mệt mỏi. Trần An An bị cảm cũng không khác là bao, lại còn hơi ho khan, cho nên vẫn không dám đi vào phòng ba cô. Cứ nôn nóng đi qua đi lại trên hành lang rồi nghiêng đầu nhìn vào cửa phòng bệnh.
Bị Diệp Lương Nhất túm trở về văn phòng, ôm vào trong ngực hôn một trận, lúc này mới bỏ qua cho cô.
“Anh làm sao vậy?” Trần An An kéo áo Diệp Lương Nhất, mắt to chớp chớp nhìn hắn, thật khiến trong lòng Diệp Lương Nhất ngứa ngáy.
“Mệt.” Diệp Lương Nhất vẫn như cũ tiếc chữ như vàng, hắn thật sự cảm thấy mệt, không biết có phải do ở chung với Trần An An lâu hay không, hắn đã hình thành thói quen cuộc sống đơn giản, đột ngột tiến vào xã hội lá mặt lá trái, liền cảm thấy không thể chịu nổi, thật vất vả đi thăm hỏi hết một lượt, dù là hắn vẫn trước sau lạnh lùng nghiêm túc, cũng thiếu chút nữa học theo Trần An An hoan hô chúc mừng.
“Để em xoa bóp vai.” Trần An An ngồi ở trên đùi Diệp Lương Nhất, lưng dựa vào bàn làm việc, vươn tay nhỏ bé nắm bả vai Diệp Lương Nhất, chỉ là tư thế như vậy cô không thể dùng nhiều lực được, cứ như con mèo nhỏ gãi ngứa làm cho Diệp Lương Nhất thực buồn cười.
“Đừng nhéo.” Diệp Lương Nhất vô cùng thân thiết cắn một cái lên chóp mũi cao của cô, chỉ chỉ ngực mình,“Anh mệt ở đây này.” Dừng một lát, lại nghiêng mặt qua cọ cọ vào khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của Trần An An, lúc này mới tiếp tục nói:“Vẫn là ở với người như em thoải mái nhất.”
Cái gì mà người như cô? Trần An An tuy rằng không thông minh lắm, nhưng cũng cảm thấy lời này của Diệp Lương Nhất có hàm ý gì khác nữa. Do dự trong chốc lát, rốt cuộc vẫn hỏi ra,“Em làm sao?”
Trong mắt Diệp Lương Nhất lấp lánh ý cười, càng làm nét mặt thêm dịu dàng, nhưng miệng lại nhổ ra câu làm Trần An An tức gần chết,“Ngốc, dễ ăn hiếp!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần An An đỏ lên, nhe ra hàm răng trắng ngọc đều đặn, làm bộ muốn cắn Diệp Lương Nhất, kết quả nửa ngày cũng chưa tìm được chỗ nào để hạ khẩu, đành phẫn nộ thu hồi răng, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định cãi lại,“Em, em ngốc có phúc của người ngốc!”
Diệp Lương Nhất sửng sốt một chút, rồi lập tức không thể kìm nén cười ha hả, kính mắt thiếu chút nữa cũng rớt khỏi mũi,“Quả nhiên là người ngốc.”
Trần An An ngốc, muốn cùng người ta tranh luận, kết quả lại bê đá tự đập chân mình, còn bị người ta cười nhạo một phen, nhất thời vừa thẹn vừa quẫn, bắt đầu chơi xấu,“Anh mới ngốc! Cả nhà anh, không, cả khu nhà anh đều ngốc!”
Diệp Lương Nhất thật vất vả ngừng cười, lúc này nghe thấy cô nói thế, khóe miệng lại bắt đầu giương lên, hắn giơ tay trái của mình lên quơ quơ trước mặt An An,“Ừ, cả nhà anh, cả khu nhà anh đều ngốc.”
Khi nói ra câu này Trần An An cũng không suy nghĩ nhiều lắm, lúc này bị người ta lặp lại một lần, tức khắc hồi tưởng, hận không thể tự cắn lưỡi mình. Nhìn thấy đôi mắt tràn ngập ý cười của Diệp Lương Nhất, dứt khoát vùi đầu vào lòng người ta, mặc cho Diệp Lương Nhất lôi như thế nào cũng không ra.
không ra thì không ra, hắn càng mừng. Diệp Lương Nhất hưởng thụ ôm lấy cô ngốc nhà mình, nheo mắt tựa lưng vào ghế ngồi, bộ dáng dương dương tự đắc quả thực như đang nghỉ dưỡng vậy.
Trần An An rất mau quên, chỉ chốc lát sau đã quăng xấu hổ vừa rồi ra sau đầu, ngẩng đầu lên cùng Diệp Lương Nhất nói chuyện của Chung Vận, Diệp Lương Nhất nghe xong không có phản ứng gì, chỉ là ý cười trong mắt dần dần tiêu tán, hắn đưa tay sờ sờ đầu Trần An An, bảo cô không cần để ý chuyện này, để hắn xử lý là được rồi.
Trần An An vốn chính là có ý này, giống nh
