XtGem Forum catalog
Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329144

Bình chọn: 7.00/10/914 lượt.

nạn. Ba tao làm ở bệnh viện để tao nhờ ỗng.

– Được đó. Nhưng đứa nào giả giờ?

Thằng Tuấn lúc này mới len tiếng :

– Tao với thằng Sáu

– Sáng mai lên nhà thằng Tuấn nhé.

Một lúc sau thằng nhóc V.A về nhà và chạy ngay vào phòng ba :

– Ba ơi con có cách để chị ở lại rồi. Bọn bạn con mới nói

– Kế gì?

– Mai ba sẽ biết. Con chỉ nói trước như thế, ba chỉ cần tiếp tục mọi chuyện thôi.

– Chắc chắn được chứ? Giữ nó lại là điều đầu tiên còn sau đó tính sau.

– Con biết rồi. Con về phòng đã

Thế rồi nhóc V.A bứoc về phòng. Nó nằm mà suy nghĩ, nó là con trai mà còn phải khóc. Chứ giả sử như con nhóc HQ mà biết chuyện này thì nó sẽ đau đớn như thế nào? Trong lòng nó có lẽ đang rối bời vì cứ đinh ninh ngày mai mình sẽ lên đường đi du học.

……………..

Thế là ngày mai tôi đi rồi. Ở nơi ấy không có nụ cười hạnh phúc, sẽ không có tiếng khóc đau thương, sẽ không có niềm vui trọn vẹn, sẽ không còn nỗi buồn vương. Lúc nãy thắp cho mẹ nén nhang để mai tôi lên đường. Có lẽ dù tôi có ở nơi nào đi chăng nữa thì mẹ cũng luôn ở bên cạnh tôi động viên toi. Cứ như lời mẹ dặn dò văng vẳng đâu đây. Thế mà tôi có linh tính không tốt. Nhưng kệ đi.

Tôi lại mở laptop và online. Chợt :

” Buzz ! ”

” Buzz ! ”

” Buzz ! ”

” Buzz ! ”

1 lượt nick chat ào vào nick tôi. Tin nhắn Offline cũng quá trời. Tôi đọc một lượt nhưng nhiều quá tôi đọc không hết, với lại nhiều người pm quá. Tưởng như nghẹt thở nhưng dù gì mai tôi cũng đi rồi thì cứ thoải mái 1 lần xem sao. Nhưng rồi tôi cũng phải ẩn nick để nói chuyện với mấy đứa trong nhóm bạn của tôi…..

* Với Tuấn *

– Duyên àh, tao đang khóc này

– mày khóc xấu lắm đừng khóc

– tại mày đấy

– thôi mày khóc tao k nói chuyện với mày nữa

– ừ ko khóc nữa

– vậy thì được

– D nè ! Dù mày có đi, dù mày có ra sao thì tao luôn chờ mày. Tao không pải chờ ngày mày yêu tao đâu. Tao chờ ngày hết yêu mày cơ.

– Đừg tự làm khổ mình nữa mà Tuấn

– Vì mày đó, ai biểu dễ thương, học giỏi, xì tai quá chi?

– ^_^

* Với Trường *

– Bé Hàn Quốc chưa ngủ hả?

– Ừh nhóc baby chưa ngủ luôn àh?

– Nhớ nhóc HQ ngủ ko đc

– Láo chưa

– Thật mà

– Mai nhóc HQ đi rồi Nhóc baby còn giữ lời nhóc baby nói chứ?

– Tất nhiên, dù nhóc HQ có ra sao mà

– Sao ai cũng nói kèm theo ” có ra sao ” là sao? Bộ có chuyện gì sao?

– Ý của Nhóc baby là nếu như nhóc HQ hết yêu nhóc Baby thì nhóc vẫn chờ

– Cả 2 luôn nè ^^

* Với Thành *

– Tao đang ở quán nè D

– Mày có bao giờ chat chít gì đâu

– Vì em anh online kaka

– Đấm chết mày giờ

– Ừ thôi, mai không đi nữa nghe. hehe

– Gì mà không đi?

– Àh tao nhầm, tao pm nhầm

– Tụi mày tao nghi ngờ quá

Rồi nói chuyện với bọn này tôi lại càng nghi ngờ hơn nữa. Giống như tất cả mọi người đang giấu tôi một cái gì đó. Hay là ảo giác nó vậy vì tôi gần đi mà. Tôi cứ cảnh giác mọi người quá. Tôi liền liếc nhìn đồng hồ giờ 11h30 rồi. Tôi phải đi ngủ nhưng mà tôi bị chảy máu chân răng. Nhưng trước giờ vẫn hay bị nên tôi không nghĩ gì.

…………….SÁng hôm sau…………………

Các thầy cô đến nhà. Các cậu mợ, gì dượng, họ hàng xa đều đến nói chuyện với tôi để chiều tôi đi. Người khóc, kẻ rầu rĩ nhưng không ai nở một nụ cười. Mà lạ sao 12h trưa rồi không thấy bóng dáng bọn nó đâu. Đến cả thằng nhóc V.A cũng ko thấy đâu. Đến 1h cũng không thấy. Ba với cô Ba thì cứ ngó qua ngó lại, ngó lên ngó xuống như đang trông ngóng việc gì. Đến khi lái xe của ba lên tiếng :

– Thưa ông đến giờ đưa cô chủ ra sân bay

– Àh ờ đi thôi con

Nhìn ba còn lưỡng lự, cô Ba cũng đi với tôi ra sân bay. Ba nói :

– Sao bạn bè con và cả thằng nhóc V.A chưa đến nhỉ?

– KỆ đi ba, như thế con đỡ buồn hơn

Tôi ngứoc nhìn ngoi nhà một lần cuối. Tôi buồn lắm, muốn khóc lắm nhưng cố gắng thôi chứ biết sao giờ. Ra tới sân bay là 1h15p…..

……

ĐẾn 1h30p

……

Nhìn lại đồng hồ 1h45″ , có rất nhiều người đến tiễn tôi đi. Bạn bè ở trường, thầy cô, họ hàng nhưng những người tôi mong nhất lại không có. Chuẩn bị đến giờ tôi bước vào cổng và chợt

-CHỊ ƠI ! KHOAN ĐÃ

Thấy thằng nhóc V.A cùng mấy đứa hoảng hốt chạy tới nhưng không có thằng Tuấn và thằng Trường. Tôi linh tính có điều gì đó không hay ở đây. Tôi liền quay lại và hỏi :

– SAo có chuyện gì?

Thằng nhóc V.A nói cứ ngắt quảng làm tôi không hiểu :

– Chị àh……2 bọn……

Con Thảo gắt lên :

– Để tao nói cho mày nghe, V.A nói cứ ấp a ấp úng. Thằng Tuấn với thằng Trưòng bị tai nạn. Tình trạng nguy kịch lắm. Bọn nó cần mày, đừng đi nữa.

Vì đối với tôi bạn bè là trên hết nên tôi chẳng ngần ngại gì. Tôi lại chổ ba và nói nhanh :

– Con xin lỗi ba.

Nhưng tôi nào biết rằng lòng ông thầm vui.

…………

Tới bệnh viện…..

– Bọn nó nằm ở đâu?

Bọn nó im lặng

– Nằm ở đâu nói nhanh

– – Sao bọn mày im lặng thể? chẳng lẽ bọn nó bị sao?

Tự dưng 2 thằng lò dò đi ra, vẫn đẹp trai như thường. Còn cười tít mắt. Cả bọn nhảy ảo tới và….

” Yeahhhhhhhhhhh ! Thành công rồi ”

– Là sao? – Tôi vẫn không hiểu

– Ôi trời thần đồng sao ” dốt ” thế? Mày bị bọn tao lừa rồi đó

Tôi như hụt hẫng vì bọn nó mà khiến tôi lỡ chuyến đi này. Tôi liền nói :

– Không ngờ tụi mày lợi dụng sự vì bạn bè của tao mà lừa tao như vậy. Tụi