nghe lén người lớn nói chuyện cũng không phải hay nhưng :
– Nếu biết từ trước thì còn đỡ nhưng giờ mới biết thì quá muộn. Bệnh ung thư máu giai đoạn cuối nó thế anh ạh
…….
Nghe tới đây. Tai tôi như ù đi. Tôi đẩy mạnh cửa vào khiến cho 2 người sửng sốt :
– Ba ! Ba nói cho con biết có phải sự thật không? con bị ung thư máu giai doạn cuối àh? Có phải vì thế nên con mới bị như thế này phải không? Ba nói đi ba.
Rồi ba chỉ biết ôm chầm tôi và khóc. Tôi bị sock dữ dội và cơn đau tim cũng phát lên theo đó………………….
” ò í e ò í e…………”
Đám bạn của nhóc HQ thất thểu chạy tới :
– V.A ! Con D sao rồi?
…….
– Nói đi sao rồi?
V.A gục mặt xuống, phía bên kia ông Toản cũng lo lắng không kém. Chợt nhóc V.A len tiéng :
– Chị tao biết hết rồi
Thằng Tuấn hoảng hốt :
– Biết cái gì? Chẳng lẽ
– Đúng vậy, ba với bs đang nói chuyện ai dè chị nghe được và rồi như thế này đây
Cả bọn giật mình và thật sự lo lắng cho nhóc HQ. Lỡ như……lỡ như…….
Nó vẫn nằm trong phòng cấp cứu. Chẳng ai biết rằng nó sẽ tỉnh dậy hay chìm trong giấc ngủ mãi mãi. Thằng nhóc V.A thốt lên :
– Bác sĩ nói còn 3,4 tháng nữa, bây giờ chỉ là một nữa. Không thể ! KHông thể, chị tao sẽ tỉnh dậy
Cả bọn nhao lên :
– Đúng rồi, nó phải tỉnh dậy. Nó không thể ngủ mãi đâu. Cứ tin tao di
– Chờ
– Cùng chờ
……………..
” Người nhà của B.Đ.M.Duyên đâu? ”
Lời cô ý tá làm cho cả bọn giật mình. Ông Toản bước lại vừa sợ vừa lo lại cũng xen lẫn một chút vui trong đó :
– Đây, tôi đây
– Cô bé tỉnh rồi. Nhưng đang chuyền nước, lát nữa bệnh nhân sẽ được chuyển vào phòng 23. Lúc đó mọi người vào thăm sau nhé
………….
Cả bọn thở phào nhẹ nhõm. Còn người đàn ông ấy nở một nụ cười méo nó. Ông vui nhưng ông vẫn lo lắng. Liệu sau khi tỉnh dậy nó còn là Duyên lúc trước không? Có lẽ là không……….
….Tại phòng 23……
– Duyên ơi tỉnh dậy đi
– Chị ơi mở mắt ra
..Đôi mắt đen láy, tròn to thêm cặp lông mi cong vút từ từ mở ra. Nhưng sao đôi mắt ấy không còn sắc sảo mà vô hồn đến đáng sợ. Ông Toản bước lại và hỏi :
– Con đỡ chưa? Con ăn gì ba mua cho con ăn nhé
Nó im lặng không nói một tiếng nào.
– Bọn tao mua gà rán cho ăn nhé
– Hay mày ăn cơm chiên dương châu
– Nui xào chăng?
CẢ bọn đứa nào cũng xông xáo tới vậy mà nó vẫn im. Thằng Trường tiến lại nắm lấy bả vai của nó và hỏi :
– D ăn gì? nói đi
Chợt nó gạt tay thằng Trường ra. Nó vẫn không nói gì, nó quay mặt về phía bên cửa sổ nhìn một cách vô vọng, không hiểu nó nhìn cái gì ở ngoài đó. Cái màn đêm, khuôn mặt bí ẩn, pha vào chút là sự giận giữ của nhóc HQ khiến ai cũng rùng mình. Ai cũng sợ. Mọi người dù nói như thế nào nó vẫn không thèm nói 1 tiếng, cứ nằm mà khóc, nhìn nó mà ai cũng thương. Một lúc sau mọi người ra ngoài để nói cái gì đó, nó đứng dậy di loạng choạng đóng sầm cửa lại. Nó chốt khoá trong, không ai mở được. Chỉ biết rằng trong căn phòng ấy có một con bé đang bị rơi xuống vực sâu……..
Suy nghĩ của D……
Dù muốn nói nhưng môi chẳng nhếch lên nỗi, nói khong thành lời thì nói làm quái gì? Có lẽ bọn nó cũng biết. Ba biết, cô ba biết và cả thằng nhóc V.A cũng biết. Vậy mà họ giấu tôi. Giấu một cách ghê gớm. Tại sao khong cho tôi biết sớm? Tôi biết bệnh này rồi, sẽ chết nhanh thôi. Đằng này ở giai đoạn cuối. Hèn gì sức xuống, người đau, da thì như người chết, lạnh toát. Vậy mà họ còn giấu tôi. Tàn nhẫn quá. Không ! Tôi không phải trách họ nhưng chẳng phải tôi đang trách họ đấy sao? Vậy tôi sẽ còn sống được bao nhiêu lâu?
Ông trời sao ông ác quá vậy? 16 tuổi đầu, còn mơ ước, còn nhiều chuyện phải làm. Con đường đang đi sao lại có một bức tưòng đè ngang, trèo không được, huy động bao nhieu người cũng không phá nỗi. Chẳng phải quá nghiệt ngã với tôi sao? Tôi phải kết thúc mọi hoài bão của tôi àh? Tôi biết nơi ấy sẽ gặp mẹ nhưng mẹ sẽ không muốn gặp tôi đâu với lại tôi cũng có mặt mũi đâu mà gặp mẹ. Sinh ra tôi đã thông minh, học giỏi, dẹp gái, là điều mơ ước của bao nhieu người, là niềm hạnh phúc của mẹ. Vây mà bây giờ lại như thế này? Mọi kế hoạch vạch ra trong tương lại như sụp đổ dưới chân tôi. Phải chi tôi bị điếc để không nghe được những lời nói đó.
Đầu tôi đau quá………….
Tôi ngồi giữa bóng đêm như một con vô hồn. Trong mắt tôi bây giờ không còn ai ngoài chính tôi nữa, mắt tôi nhoè đi, tôi chỉ nhìn thấy một mình tôi. Một con bé chưa làm được gì cho đời, một con bé vô vị, một con bé bất hiếu, một con bé rồi đây chỉ đem lại cho ba, em trai, bạn bè tiếng khóc, nỗi buồn và cả sự lo lắng. Nước mắt nó chảy, mặn đắng ở bờ môi. Ai hiểu được lòng tôi bây giờ?
” Rầm, cộc, cộc ”
– Duyên ở cửa ra
– Mày đừng có khùng kiểu đó
– Mày sẽ không sao đâu đừng lo
– Bác sĩ nhầm đó không phải sự thật đâu
– Na ơi mở ra đi con
– Chị ! Mở ra đi, bọn em phá cửa đó
Haha ! ” Nhầm “, nhầm có duyên thế? Bọn nó tưởng tôi là con ngu hả?. Tôi mệt, tôi sock, tôi buồn, tôi chán, tôi muốn buông xuôi mọi thứ. Cái mùi xốc của bệnh viện khiến tôi khó chịu, tôi ghét phải thở ôxi, tôi ghét chuyền nước, chuyền hoá liệu. Tôi tháo ra hết, chẳng thèm lấy băng chùi máu nữa. Máu me tè le ra đó, tôi cứ để mặc nước chảy tràn lan. Nhưng còi báo độ