XtGem Forum catalog
Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329163

Bình chọn: 10.00/10/916 lượt.



– V.A ! có đi không?

Tiếng của con nhóc HQ gọi. 3 người liền chùi nước mắt. Nó đẩy cửa vào thấy ai cũng nước mắt ngắn nước mắt dài liền hỏi :

– Có chuyện gì vậy?

– Không có chuyện gì đâu chị. Mình đi đi

Nhóc V.A kéo nó ra . Nó giật tay và nói :

– Có phải kết quả máu có gì không? nói con nghe đi ba. Cô Ba nói cháu nghe, không thì Việt Anh nói cũng được.

Nó hoảng hốt và nó cũng sợ nữa. Sợ cái gì đó đến với nó. Cô Ba nhanh miệng :

– KHông có đâu cháu. Vì mai cháu đi nên mọi người buồn mới khóc mà.

Nó như bình tĩnh lại rồi nói :

– Vậy àh? Thôi con đi đã. Tối về con sẽ nói chuyện với mọi người sau. Nhưng con không nghĩ không có chuyện gì

Nó nói với vẻ rất sắt đá rồi kéo nhóc V.A để lại 2 người với ánh mắt lo lắng.

Đến với suy nghĩ của nhóc HQ………

Tôi rất bực mình và khó chịu khi một ai đó giấu tôi một việc gì. Tôi nhìn vào mắt họ tôi biết rằng không chỉ là chuyện ngày mai tôi đi du học đâu. Thằng nhóc V.A thì cứ lén lút nhìn tôi, mắt thì đỏ hoe. Tôi không tin là không có chuyện gì.

Đến chổ đập chúng tôi dừng xe và xuống đó ngồi. Thằng Hiếu lên tiếng :

– Bao giờ mới gặp được nhau nữa?

– Đúng vậy. Mày đi bọn tao nhớ lắm

– Có một người đau khổ nhất đó mày có biết không?

– Ừ thằng Sáu sao không nói gì hết mày

Lúc này thằng Trường cười nhẹ làm lộ chiếc răng khểnh :

– Hồn tao đi đâu rồi, buồn quá chẳng nói nên lời.

Sau lời nói của nó ai cũng trịu xuống. Họ buồn, tôi cũng buồn chứ bộ. Một lúc sau mọi ngưòi ai cũng lôi quà ra tặng tôi. Mỗi món quà đều có ý nghĩa chung. Sau đó bọn nó gợi ý đi ăn bởi bây giờ mới 7h tối chứ mấy. Chợt Trường nói với bọn nó :

– Tụi mày lên trước đi tao có chuyện nói với D !

– Ừh bọn tao lên trước

Thế rồi cả đám đi để lại tôi với nó đứng đó. Nó tiến lại gần tôi nắm chặt tay rồi nói :

– Quà của Trường là trái tim này dành mãi cho D. Sẽ chờ ngày D trở về

Tôi chẳng biết nói gì hơn. 2 hàng nước mắt chỉ biết chảy dài. Rồi nó vòng tay ôm chặt tôi vào lòng. Thật ấm áp và hạnh phúc biết bao. Tôi nhận ra mình thương nó nhiều biết bao nhiêu.

Đến bây giờ thì tôi đủ dũng cảm để nói ra hết những điều gì tôi đang nghĩ, tôi giấu kín bao lâu nay :

– D đi D sẽ nhớ T lắm. Sẽ không còn những buổi trưa chiều đón đưa. Không còn thấy hình bóng của T nữa. Nhưng D sẽ quay về. Nhất định D sẽ quay về. Hãy chờ D nhé T !

Đôi mắt nó đỏ hoe…..

Trời gió thổi nhẹ. Lòng tôi càng đau nhói hơn nữa khi nhìn nó khóc. Và T ghé sát mặt tôi đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng ấm.

………

Rồi khi chúng tôi quay lên chổ bọn nó. Chưa gì bọn nó đã chọc :

– 2 anh chị ở lại có làm gì ko vậy?

– Để tao nghĩ xem ! chỉ em và anh thì sao sao sao nhỉ?

– Hhaha

Bọn nó làm mặt 2 chúng tôi đỏ như gấc. Tôi cười, bọn nó nói :

– Mày phải cười nhiều lên. Mày cười dễ thương lắm. Dù qua bên đó như thế nào phải liên lạc với bọn tao nghe

Tôi trả lời :

– Nhất định rồi

Thằng Tuấn nãy giờ nó cứ im im. Tôi không thấy nó ăn uống nên tôi lại gần chổ nó :

– Mày sao vậy?

– Buồn

Nó trả lời một cách cộc lốc. Tôi gắp thức ăn cho nó và nói :

– Vậy tao vui chắc?

– Tao thật sự không muốn mày đi

– Nhưng

” hey hey you you girlfriend…..”

Tiếng chuông điện thoại làm tôi giật mình. Tôi nói với mọi người ra ngoài nghe điện thoại.

Lúc con D ra ngoài……

Thằng nhóc V.A ra hiêụ cho tất cả mọi người im lặng để nó nói một điều gì đó rất hệ trọng và không quên ngó ra ngoài coi chừg nhóc HQ. Mọi người nóng ruột :

– Có chuyện gì?

– Nói đi

– Mày làm bọn tao tò mò

Nó bắt đầu nói :

– Điều này còn tệ hơn cả việc chị tao sẽ đi du học nữa. Chị tao sẽ không đi du học nữa

Chưa gì cả bọn hura và cười nói rôm rả nhóc V.A hét lên :

– Tao chưa nói hết

– Ừ nói đi

– Tụi mày biết vì sao không?

– Sao?

– Bởi vì chị tao……

Nó nghẹn giọng khong nói thành lời. Cả bọn hơi lo lắng :

– Nói đi

– Chị bị ung thư máu giai đoạn cuối…..

Lúc này một không khí ảm đạm bao trùm. Nước mắt của nhóc V.A cứ chảy miết khi nhắc tới chuyện này. Ai cũng sững sốt. Ai cũng bàng hoàng, chẳng ai tin. Chợt thằng Rin lên tiếng :

– Vậy nó biết chưa? Nhưng nó nói mai nó vẫn đi. Mày đùa bọn tao phải không V.A

Nhóc V.A gắt :

– Chị chưa biết. Tao chưa khùng mà đùa chuyện này. Giờ chẳng biết làm sao để chị tao ở lại vì không thể nói cho chị nghe chuyện này

Chợt thấy bóng con nhóc Hq vào cả bọn im bặt.

Rồi cả đám đi chơi nhưng không còn vui vẻ không còn náo nhiệt. Đến con nhóc HQ cũng phải ngờ ngợ về việc này.

Đợi con nhóc HQ vào nhà thằng nhóc V.A chạy ra chổ bọn nó hẹn nhau lúc nãy :

– Đây nè !

– Giờ làm sao?

– Làm sao để nó ở lại?

– làm sao đây?

………

– A có rồi – thằng Thành hét lên

Cả bọn lao nhao :

– Sao sao?

– Bạn bè với nó là quan trọng nhất chứ gì?

– Ừ có kế gì nói nhanh đi

– Nếu mà giờ đứa nào quan trọng với nó mà bị gì đảm bảo nó ở lại là cái chắc chắn

Cả bọn như nhìn thấy mặt trời :

– Đúng rồi

– Thằng Trường với thằng Tuấn hay con Thảo cũng được

Ngồi một lúc để nghĩ kế thì thằng nhóc V.A nói :

– Giờ 1 trong 3 người bị tai nạn thì hay đó

– Hả?

– Chỉ có cách đó làm cho nó ở lại thôi

CẢ bọn ngẫm nghĩ một lúc thì thằng Bon nói :

– Giả làm bị tai