hàng ơi ! Em chết đây – Con Thảo giả vờ
– Thật cảm động
– Thế là thành một cặp rồi nhé
Lúc ấy con Phượng bước lên :
– D àh ! Những việc D làm và D tha thứ cho P cũng khiến P thay đổi cái nhìn về D. Vì Sáu thương D thật lòng nên P mới lấy kế này giúp 2 người nói thật lòng. P về đây !
Thằng Bin kéo nó lại :
– Trời đang mưa
Nhưng nó không màng, phóng xe giữa trời mưa nhưng tôi biết trái tim nó đang đau đớn lắm. Quay lại với bọn nó thì tôi hơi ngạc nhiên nhưng con Thảo lên tiếng :
– Tao với bọn nó giảng hoà rồi ! Còn 1 người nữa thôi !
Không hiểu sao Tuấn bước ra có vẻ bực dọc :
– Sao mày không nói hả Sáu? Giờ mày với nó thành một cặp rồi sướng không? Mày vui không?
Con Kiều đi tới giật tay thằng Tuấn :
– Tuấn nói gì kì vậy? Phải vui cho 2 bọn nó chứ
– IM NGAY !
Trông nó lúc này sợ ghê gớm. Nó cứ nhìn thẳng vào tôi , tôi nói nới Kiều :
– Nó đang say và tức D nên đừng buồn. Để đó D !
Tôi lên tiếng :
– Mày thôi đi ! Hết mưa rồi chở nó về đi
– Tao đi là mày vui chứ gì?
Và chẳng nói chẳng rằng nó kéo con Kiều lên xe và cũng phóng nhanh. Tôi nhìn theo và thật sự khó hiểu. Thằng Bon nói :
– Thôi kệ nó ! Giờ thằng Sáu phải khao vì kua được nhóc Hàn Quốc nhe ! Mày nhất rồi đoá.
– Thôi để mai giờ 9h30 rồi đi dạo đi
Trường nói xong thì cả đám chúng tôi giật mình bởi nhóc V.A lên tiếng :
– Thực ra người V.A thích không phải là Oanh mà là………..Thảo
Tôi phì cươờ vì thằng em mình nó quá liều lĩnh nhưng liều thì ăn nhiều mà. Nhưng tôi biết thừa con Thảo cũng kết V.A từ lâu rồi. Tôi nói nhỏ với Thảo :
– Em tao hơi bị handsome đó ! Lại đi
Thế là lại 1 cặp nữa. Cả chúng tôi vui mừng, riêng tôi thì nói hết mọi suy nghĩ thầm kín thì nhẹ hẳn lòng. Hèn gì thằng V.A nó dễ tha thứ cho con Thảo thế. Thằng này thầm kín quá ! Tôi cũng chẳng biết.
Và cả đám đi dạo. Thằng Trường nói :
– Vui quá D àh !
– Sao vui?
– Tôi nay chắc ngủ không được
– Thôi cha
Tôi nói rồi cười nhẹ nhưng chắc nó không thấy. Tôi cũng hạnh phúc lắm chứ. Rồi tôi chợt hỏi nó :
– Vậy ngày mai thằng Đỏ biết thì nó sẽ hại T?
– T chịu được. Vì D cái gì cũng được !
Mọi khung cảnh lãng mạng. Đứa nào cũng chở bf, gf đi dạo. T 1 tay chạy còn 1 tay nắm chặt tay tôi và nói :
– Đừng bao giờ rời xa T nhé
Tôi bối rối và trả lời :
– Cả 2 cùng như thế !
Có lẽ vui quá nên tôi quên mất những dự định của mình………..
Đến chiều hôm sau đi học…..
Ba tôi thì rất dễ nên để Trường đến chở tôi đi học. Lên đến trường thì tôi gặp nhiều ánh mắt tò mò. Có lẽ họ tự hỏi rằng : ” 2 đứa này quen nhau àh? ” , ” Sao lại đi chung thế? “. Cũng đúng thôi ! Bởi vì lời lẽ của thiên hạ mà, nghĩ cũng buồn cười vì lúc trứoc hợp đồng có thời ạn còn bây jờ thì ko thời hạn. Àh vô thời hạn chứ nhỉ? Tôi hạnh phúc và vui lắm, đến nỗi quên hết mọi thứ xung quanh. Đang cười nói với nhau thì chợt :
– Hạnh phúc quá nhỉ?
Tôi nghe tiếng quen quen liền quay lại :
– Có chuyện j ko?
– Đỏ biết hết mọi chuyện rồi Lỳ ạh
Rồi thằng Trường kéo tôi lại và nói với Đỏ :
– Mày đừng nên làm khó người khác. Bỉ ổi lắm
Và rồi Đỏ núm lấy cổ áo của thằng Trưòng ngay giữa sân trường gây sự chú ý cực đại. Còn có tôi ở đó. Nhưng dù gì tôi cũng phải bênh Tr hơn :
– Này Đỏ thả ra, một khi Đỏ đối đầu với Trường, làm hại Trường là Đỏ đang đối đầu với tôi và cũng làm tổn thương tôi !
Tôi biết rằng những lời nói của tôi rất quá đáng và đau lòng lắm nhưng tôi chỉ muốn Đỏ đừng toan tính mưu mô như thế thôi.
Tôi thấy sắc mặt của Đỏ đổi đi nhưng tôi không để ý lắm. Con người tôi cũng có cái nhược điểm đó chứ. Đỏ thả cổ áo của Trường ra và rồi đứng khựng lại đó. Tôi ko đoái hoài một chút mà kéo Trường đi. Có thể mọi người sẽ nói rằng Trường vừa hoàn hảo lại có trọn vẹn tình cảm của tôi. Nhưng không ! Tôi không khắc họa rõ hình ảnh của Trường bởi vì tôi cho mọi người thấy con người Trường rất khép kín, ít nói với ai. Cũng không quá ích kỹ.
Khi đến chỗ bọn nó thì thằng Rin bất chợt lên tiếng :
– Lúc nãy có chuyện j’ vậy?
Thằng Trường kể lại. Bọn nó lao nhao :
– Mày làm thế mà không quá đáng sao D?
– Thật đó, dù gì nó vì mày tất cả.
– Bọn tao cũng thấy tội nó
– đúng đấy , à mà thằng Tuấn đâu rồi? Hôm nay không thấy nó đi học
Tôi nhìn quanh, rồi ngó vào lớp học. Đúng là không thấy nó đi học. Tiếng trống vào lớp cũng điểm rồi, 15” đầu giờ gần hết thì tôi thấy nó tới. Khuôn mặt có vẻ rất bơ phờ, buồn, mắt thâm quầng. Tôi bước lại và hỏi :
– Mày sao vậy?
– Tao ra sao như thế nào liên quan tới mày à?
Tôi im lặng chứ chẳng biết nói được lời nào. Bởi tôi biết nó còn tức tôi chuyện hôm qua. Nhưng nghĩ lại nó tức cái gì mới được? Bỗng nó lên tiếng :
– Tao không nói chắc tao chịu không nõi nhưng mà tao phải nói đây ! TAO YÊU MÀY NHIỀU LẮM DUYÊN !
Tôi thì trợn tròn mắt, sửng sốt. Cả lớp cũng thế, đặc biệt nguyên nhóm bạn của tôi. Và chợt có 1 bóng người chạy vụt đi. Nhưng tôi kịp nhận ra là bóng của Kiều ! Có lẽ nó đã nghe được những lời đó. Tôi ước gì tôi cấm được người ta thương tôi. Tôi muốn tôi chết đi để mọi người đừng thương tôi, đừng làm tổn thương những người con gái khác như thế. Tôi đẩy thằng Tuấn :