này ! Loại nó vứt đi được rồi
– Chính nó quay lưng lại với tụi mình đấy
– Mày còn nhớ những gì nó đối xử với mày không?
– Chơi với nhau từ nhỏ đến lớn vậy mà chỉ một phút chốc làm tình bạn vỡ đôi.
– Thật hết biết
– Mày còn mặt mũi mà gặp bọn tao nữa àh Thảo?
Tôi chưa kịp nói gì thì thằng Tuấn bước lên :
– 16 năm trời lớn lên cùng nhau. Mày làm tao thật bất ngờ. Vì tao đau giùm con D, người luôn lo lắng quan tâm cho mày. Bất chấp mọi thứ vì mày. Thế mà mày xem mày đã làm gì nó? Mày thử nhớ lại đêm hôm đó mày khiến nó như thế nào? Trước giờ ai đánh nó? Tao nghĩ đã tới lúc bộ ba chúng ta nên không còn. Đi Duyên !
Tôi nghe từng câu, từng chữ của bọn nó. Con Thảo thì đứng im như tượng. Tôi bước lên :
– 16 năm trời quá đủ để tha thứ cho một người !
Con Thảo quỳ thụp xuống. Tôi lại kéo nó dậy, bọn kia cũng hoảng hốt lại kéo nó lên. Nó không chịu đứng dậy mà nói :
– Thảo biết Thảo sai xin mọi người đừng nói nữa !
Rồi sau đó nó chỉ biết ôm mặt khóc nức nở. Tôi ngước lên nhìn tụi kia bằng con mắt hình viên đạn :
– TỤI MÀY QUÁ ĐÁNG !
Vậy mà bây giờ trước mặt tôi là một đám người lạnh lùng, đặc biệt là Tuấn, khuôn mặt lạnh như tiền, đôi mắt nhìn mọi thứ vô hồn. Nó cứng nhắc nói :
– Dù nó có làm gì thì không bao giờ tao tha thứ. Trong mắt tao nó như một cái gai vậy. Tao nhìn nó giả tạo quá ! Nếu chơi với nó thì đừng nhìn mặt tao với bọn này nữa. Nói đi !
Trời ơi ! Lại một lần nữa tôi khó xử. Cứ đấy tôi vào tình thế không biết phải làm sao. Hỏi tôi phải làm gì đây? Tôi liền đáp :
– Tao không chọn được
– Phải chọn
Nhìn Tuấn lúc này sợ hơn cả. Tôi biết tính nó không dễ tha thứ cho một ai cả. Mắt nó như tha thiết tôi một điều gì đó. Nhưng tôi không thể mất đi người bạn này, càng không thể mất đi nhóm bạn ấy, trong đó còn có người tôi thương đó là Trường. Tôi ôm con Thảo và nhìn thẳng vào mắt thằng Tuấn. Tôi lên tiếng :
– Dù thế nào đi nữa tao cũng phải ở bên cạnh nó
– Được ! chính mày nói
Thế rồi bọn nó lên xe và cả đám rồ ga đi. Bọn nó đi rồi, tôi kéo con Thảo dậy :
– Không được nói, đi qua nhà tao rồi tao với mày đi chơi cho khuây khoả.
Con Thảo nó khửng lại và nói :
– Vì tao mà mọi người quay lưng lại với mày đó. Mày hãy đi đi.
– Thế mày không coi tao là bạn?
– Có nhưng…..
Tôi cắt ngang lời nó :
– Không nhưng nhị gì cả ! Nghe tao ngồi lên xe đi
Rồi nó không hề nói được gì nữa. Tôi lên ga mạnh để phóng nhanh. Lúc nãy tôi đã lấy hết bình tĩnh để nói với con Thảo. Bởi giờ không ai bên cạnh nó chẳng lẽ tôi bỏ mặc nó? Tôi không thể làm được. Đúng là nó không làm được cho tôi. Đúng là tôi hi sinh về nó quá nhiều nhưng tôi không hề nghĩ sâu như vậy. Khoé mắt tôi cay xè. Bởi lẽ để giữ lại Thảo tôi đã đánh mất Tuấn – Một người làm nhiều điều vì tôi mà không tính toán. Lúc nào tôi cần luôn ở cạnh an ủi, chia sẽ. Ấy vậy mà tôi lại đánh mất. Không những vậy còn cả đám bọn
thằng Trường nữa chứ. Chợt thấy mất mát quá đi ! Nước mắt tôi chảy từ khi nào tôi cũng không biết nữa. Tôi thảo nó hỏi :
– Mày khóc đó àh?
– Àh không ! Chạy có con gì nó bay vào mắt
– Mày đeo kính mà
– Tao cũng không biết nữa, nghĩ sao tao khóc?
– Ừ
Tôi phóng xe nhanh trong gió lạnh……
Gần về đến nhà. Chợt nhớ tới nhóc V.A. Tôi liền gọi cho nó :
” alô ”
– Em về không?
– Dạ chị ở cây bàng đợi em nghe !
– Ờ chị biết rồi, nhanh em !
Một lúc sau thấy nó. Nhưng ngay khi thấy con Thảo thì nó nói :
– Mày đi với chị tao làm gì?
– V.A ! – Tôi gắt lớn
– Mày làm chị tao tổn thương, làm chị tao khóc nhiều. Mày không đáng tha thứ !
– V.A ! Nghe lời chị !
– Nhưng tao mong mày đừng như thế nữa. Tao với mày vẫn là bạn bè. Về chị !
Tôi chợt vui lòng vì V.A không như thằng Tuấn. Khi về đến nhà thì tôi thấy trước nhà có chiếc ô tô của nhà ai đó. 2 chị em tôi chạy thẳng xuống gara. Cô Ba chạy ra :
– Na với Việt Anh vào nhà, có khách quý của ba đó. Người ta mong gặp 2 con lắm. Àh ! Cháu Thảo hả?
Tôi bước vào nhà. Trên người mang bộ đồng phục của trường và đeo kính nên nhìn hơi bị ” lovely “. Tôi chào người đàn ông và vợ ông ta ( Tôi nghĩ thế ):
– Cháu chào 2 bác – Tôi và Thảo cùng nhóc V.A đồng thanh
Chợt bà ấy lên tiếng :
– Oh ! So beautiful ! Very beautiful !
Thảo với V.A nghệch mặt ra. Còn tôi thì hiểu những gì bà ấy nói. Tôi với bà nói một cuộc nói chuyện không ai hiểu vì bà toàn nói tiếng anh. Dường như bà đang thử tôi vì nhìn bà đâu giống một người ngoại quốc. Thế mà tiếng ai bà ấy siêu ghê cơ. Tôi liền hỏi 1 câu cuối để kết thúc cuộc nói chuyện :
– Can you speak Vietnamese?
– Được ! được chứ
Rồi bà ấy cười. Nhìn bà rất sang trọng và lộng lẫy nhưng không che được vẻ quý tộc trong con người bà qua bộ đầm màu đen bà đang mặc. Người đàn ông kia lên tiêng s:
– Quả đúng là thần đồng ! Anh có phước lắm mới được 2 đứa con đẹp như tranh vẽ này đấy ! Đặc biệt là cô bé thần đồng này. Con học lớp 10 mà giỏi thế này sao?
Con Thảo và nhóc V.A xen vào :
– Giỏi nhất trường đó cô chú ạh ! Học quá siêu !
Đến người đàn bà kia lên tiếng :
– Ôi ! Anh nhất rồi đấy anh Toản. Nghe danh lâu rồi tôi mới gặp được con bé. Nhìn kìa, nó thật đ