Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329422

Bình chọn: 7.5.00/10/942 lượt.

quay qua ôm chầm lấy nó vào lòng. Bao nhiêu tình cảm của một người chị tôi dành trọn cho nó. Chợt tôi buộc mieng : ” Ai đã cướp mất mẹ tôi? “. Chỉ có Thảo là đứng trân, nó không thể hiểu được mất mẹ là như thế nào nhưng mắt nó cũng đỏ hoe không nói được lời nào !

Tôi có lỗi với mẹ tôi nhiều. Tôi đã trách lầm mẹ rồi, một thứ suy nghĩ thật nông cạn nhưng giờ thì đã quá muộn màng rồi. Tôi chẳng biết mình nên làm gì lúc này. Dù sao đi nữa tôi đã sai. Mẹ ơi !

Tôi sẽ thực hiện ước nguyện của mẹ. Học kì 2 mới trôi qua chưa được lâu , Bây giờ vẫn còn làm thủ tục kịp. Nhưng……Bao nhiêu dòng suy nghĩ hé ra không một chút ngần ngại.

Tôi còn bạn bè, nơi đây tôi đã lớn lên, học tập, vui chơi, nơi đây biết bao kĩ niệm. Cũng chính nơi đây khiến tôi cười và bắt lệ tôi rơi. Tôi phải làm 1 việc trước đã là củng cố lại tinh thần của Thảo. Tôi đẩy V.A ra và đứng dậy tắt máy. Tôi chậm rãi nói :

Em àh ! Mẹ đang cười với chúng ta đừng lấy nước mắt của chị em mình làm nhoà đi nụ cười ấy của mẹ. Nào ! Hãy để căn phòng của mẹ đẹp như vốn có.

Thế rồi tôi đóng phòng mẹ lại. Tôi không biết rằng có 1 người thầm dõi theo tôi nãy giờ và có lẽ ông ấy vui khi tôi đã lớn rồi. Lên phòng tôi nói với Thảo ngồi chờ để tôi đi tắm rữa và thay đồ. Tôi vẫn như mọi ngày khoác lên những bộ đồ cá tính bởi tôi luôn thế. Tôi bước xuống nhà và không quên vào phòng làm việc của ba.

_______________________________

– Ba cho con đi chơi với Thảo

– Ừ cứ đi đi con cho khuây khoả. Mà con nè con đọc rồi chứ?

– Con đọc và con hiểu. Con sẽ nói với ba sau. Con đi đây !

Nói rồi tôi bước ra, dắt chiếc nouvo của tôi ra ngoài. Tôi hỏi Thảo :

– ăn gì nhé?

– Tuỳ Na chọn

– Thảo chọn đi

– Đi ăn ở Hoàng Anh nghe

– Ừh

Chợt tôi nghe tiếng nhóc V.A :

– Chị đưa Thảo đi đâu vậy?

– Đi chơi

– Em đi với

– Thôi em ở nhà đi, xíu nữa có gì chị gọi.

Rồi con Thảo định nói gì với tôi nhưng tôi đã phóng xe đi mất rồi. Đến Hoàng Anh tôi chợt khựng lại bởi tôi thấy xe của bọn thằng Tuấn ở đây. Thảo hỏi :

– Sao vậy?

Tôi không muốn cho nó biết nên vẫn đi vào. Đúng như tôi dự đoán, bọn nó đang ngồi ăn uống, còn có cả rượu bia nữa, bọn kia thì không lạ nhưng lạ là thằng Tuấn cũng uống đến nỗi mặt tái mét. Tôi chạy tới giật cái chai không ngờ nó nói :

– Có quen không zậy?

Khiến tôi sửng sốt trong phút giây. Bọn kia thì :

– Mày điên àh?

– Đúng đó Tuấn, mới uống mà say àh?

– Nói vậy cũng nói được. Ngồi xuống đây đi D

Tôi bình tĩnh đáp :

– Dù không quen nhưng nhìn vậy cũng đủ ngứa mắt. Đã thế thì thôi, tôi đi !

Nói rồi tôi kéo Thảo đi lên lầu. Chợt một cánh tay ở phía sau kéo lại :

– Duyên !

Tôi quay lại và là thằng Trường :

– Gì?

– Vì một người bạn không đáng đó mà D quay lưng với bọn Trường luôn sao?

– Đó là do mấy người bắt tôi phải chọn ! Tôi cũng không muốn như thế nhưng là bạn bè mà không tha thứ cho nhau thì cũng ko cần thiết đâu !

– Trường có nói không chơi với Thảo đâu mà vì…..

Tôi chặn lời nó :

– T làm thế này là đúng ! Tôi không trách đâu. Thôi thả tay tôi ra !

Ai cũng nhìn tôi, có lẽ bọn nó không trách tôi đâu ! Khi ăn uống xong, lúc đi xuống thì bọn nó đã đi đâu hết rồi. Tôi gạt hết mọi suy nghĩ để đi chơi tiếp với Thảo dù trong lòng đang rối bời đây.

Hai đứa tôi đang đi shopping thì chợt có một sđt lạ nhắn tin cho tôi : ” Đến phòng 3 karaoke 79 có chuyện vui đấy ! “. Tôi và con Thảo nhìn nhau, 2 đứa không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng vì tính tò mò có sẵn nên chúng tôi đã lên đó và gặp nhóc V.A đang đứng ở đó. Nó cười và nói với tôi :

– Chị đến rồi, vào đây đi ! Mới có ai gọi cho em nói em kêu chị lên đây, em tò mò cũng đi theo luôn.

Tôi hỏi nó :

– Sđt này của em àh? Mới thay àh?

– Dạ

Tự dưng trời mưa to. Nhưng kệ, 3 chúng tôi vào và khi đẩy cửa vào tôi đã kịp thấy Tuấn và Kiều tay trong tay. Đúng là không có gì lạ nhưng tôi chợt bàng hoàng khi thấy……..Phượng và Trường đang tay trong tay với nhau rất ngọt ngào mới đúng. Chẳng biết linh tính mách bảo tôi sao mà tôi đóng sập cửa chạy ra ngoài, bất kể trời đang mưa to. Có ai đó chạy theo tôi và kéo tay tôi lại :

– ĐỨNG LẠI !

Chính là Trường. Tôi gạt tay ra và hét lớn :

– T tránh ra ! Mắc gì T đuổi theo?

– D đừng hiểu làm T……

Lúc ấy bỗng nhiên tôi không che giấu cảm xúc bao lâu nay mà nghĩ bao nhiêu tôi nói ra bấy nhiêu và những lời lẽ ấy rất thật lòng :

– T đang làm cái gì sao không tiếp tục đi, để ý tới D làm gì?

– D vì thấy cái đó mới thế này àh?

– T đã từng nói Phượng là cái gai trong mắt T rồi đến hôm nay như thế sao?

Bỗng nó hét lớn :

– VẬY CÒN D YÊU TRƯỜNG SAO D KHÔNG NÓI?

Tôi im lặng và nước mắt chan hoà với nước mưa. Tôi nói như hét vậy :

– D không nói vì D sợ Đỏ làm hại T. T có hiểu không?

Thế rồi nó ôm chầm lấy tôi và nói :

– T không hiểu, dù thế nào T cũng không hiểu ! D phải biết T đã chịu đựng và đau nhiều vì thế dù có đau hơn nữa, tổn thương hơn nữa cũng được. Miễn sao có D là đủ !

Vòng tay ấy siết chặt cũng đủ làm tôi ấm lòng. Sau đó T với tôi quay lại quán với một bộ dạng ướt như chuột lột. Mấy đứa đứng ở phía ngoài và chọc chúng tôi :

– Như phim Hàn áh !

– C


Old school Swatch Watches