rằng. Nếu Lỳ là của nó thì nó sẽ sống không yên với đất này.
Tôi nói lại với nó :
– Nếu nó không yên thì tôi cũng sẽ khiến Đỏ điêu đứng !
Vì cũng gần tới nhà rồi. Tôi liền bước xuống và đi bộ về, tôi không nói 1 tiếng cảm ơn nào với nó. Tuy rằng bước đi, tuy rằng lạnh lùng với nó nhưng tôi chẳng muốn làm ai đau lòng nhưng tôi lại càng không muốn ai làm hại đến Trường……….
Về tới nhà nhớ lại những việc mình làm tôi cảm thấy mình thật quá đáng. ĐỨng giữa 2 người con trai, 1 người đã từng yêu còn 1 người tôi mới yêu. Nhưng nói thật rằng tôi không muốn Đỏ làm tổn thương người tôi yêu. Có lẽ T vẫn chưa biết tôi thương T đâu. Vì thái độ tôi vẫn thế mà. Nhưng tôi mà thành 1 cặp với T thì liệu T sẽ yên ổn với Đỏ? Liệu cuộc sống của T vẫn còn bình thường sao? Chợt rùng mình bởi lời đe doạ của Đỏ tôi liền gọi cho nó :
– ” alô ”
– Lỳ àh
– Ừh tôi đây,ra yesterday tôi có chuyện nói
– Ra liền !
Rồi tôi chạy xuống nhà lấy xe ra đi. Tới yesterday đã thấy nó đến rồi. Tôi bước đến :
– Ngồi đi Lỳ
– Khỏi mời
– Vẫn ca cao sữa đá hay cafe sữa đá
– Cafe đen đá
– Sao lạ vậy? Lúc trước
Tôi xen ngang lời nó :
– Thế bây giờ con người tôi còn như lúc trước không?
Khuôn mặt nó bất chợt buồn, vì tôi quá hiểu con người nó nên nhìn vào mắt nó tôi cảm nhận được.
– Mà lỳ gọi Đỏ ra đây có chuyện gì?
– Chuyện tôi, T và Đỏ
– LÀ sao?
– Tôi muốn dừng lại mọi chuyện ở đây !
– Đỏ không hiểu
– Không hiểu hay giả vờ không hiểu?
– Ý LỲ là muốn Đó không *****ng tới thằng T?
– Ùhm !
– Không được
– Tại sao?
– Bởi vì Lỳ thương nó rồi
– Đúng là tôi thương nó nhưng nó đã biết đâu
– Đừng xưng hô như thế nữa
Tôi cắt lời :
– Đừng nhiều lời,giờ Đỏ muốn gì?
– Lỳ không thuộc về nó là được
– Thì tôi có thuộc về nó đâu
– Khi Lỳ chưa thuộc về ai thì cũng có thể thuộc về nó
– Ý Đỏ muốn tôi quay lại với Đỏ?
– Đúng,trước mặt mọi người và đặc biệt là nó
Tôi đứng phắt dậy :
– Không được !
– Vậy thì T sẽ gặp nhiều khó khăn lắm đấy Lỳ àh
– Tôi không thể quay lại với Đỏ được. Như thế khác gì làm nó đau gấp ngàn lần.
– Vậy Lỳ muốn nó đau về thể xác?
Tôi cứ sững sờ ra, không ngờ, thật không ngờ Đỏ lại có thể như thế. Ngày trước con người nhường nhịn là thế. Cớ sao bây giờ lại ác độc, nhẫn tâm quá vây? Tôi phải làm gì đây? LÀm gì đây? Ai cho tôi 1 lối đi chứ đừng bắt tôi phải lựa chọn giữa vịêc này. Bất chợi đỏ lên tiếng :
– Đừng quá suy nghĩ nữa Lỳ àh !
– Tôi không muốn T đau khổ mà lại còn 1 người nữa đấy Đỏ àh
– Ai?
– Ly chứ ai? Tại sao nó thật lòng đến thế mà
Nó cắt lời tôi :
– Vậy Đỏ không thật lòng, vậy Đỏ hok hết mình vì thg Lỳ hay sao? Biết nghĩ đến người khác mà không 1 lần thử nghĩ đến Đỏ,thử nghĩ 1 lần đi, 1 chút thôi không được sao?
Tôi ấp úng không nên lời. Im lặng một lúc, tôi cầm li cafe đen lên uống. Tôi thấy vị đắng của nó như vị đắng của cuộc đời,như những trái ngang of cuộc đời vậy. Trớ trêu thật đấy.
Rồi nó vẫn la người lên tiếng trước :
– Cứ suy nghĩ kĩ càng ! Đỏ về đây !
Tôi vẫn chìm trong sự tim lặng, tiếng nhạc trầm và du dương làm lòng tôi rối bời. Lòng dạ con người mấy ai hiểu được. 2 hàng nước mắt bất chợt chảy dài……
Đến chiều hôm sau đi học
Kể cũng lạ ! 2 ngày này con Thảo nó không đi học. Tôi cứ ngó ra ngoài. Điện thoại thì nó khoá máy,tôi cũng quên khuấy việc qua nhà nó. Tôi vô tâm thật ! Rồi tôi nói với thằng Tuấn :
– Chiều đi học về đi qua coi con Thảo sao nha mày
– Tao không rảnh,mà mày bị điên àh D?
– Sao?
– Nó đối xử với mày như thế mà còn quan tâm được
– Dù sao
Nó chen ngang lời tôi :
– Dù sao gì? Nhân từ vừa với chứ, chẳng biết mày là người hay tiên mà dễ tha thứ cho người khác thế. Từ con Phượng đến con Ly rồi bây giờ lại là con Thảo mà không trách. Khờ ơi là khờ.
Tôi chưa kịp nói gì thì nó quay đi. Không thèm nhìn tôi 1 cái. Bực chết đi được ! Vừa lúc đó thằng Trường đi tới :
– D với Tuấn có chuyện gì àh?
Tôi không đáp vì còn bực mình chuyện sáng hôm qua. Nó liền nói tiếp :
– Rủ bỏ quá khứ mới có tương lai tốt chứ. T nghe chuyện của Thảo rồi D lại định tha thứ tiếp àh? Không thấy người ta quá đáng sao?
Lúc này thì lời T nói như đổ dầu vào lữa. Tôi nói :
– Không phải chuyện của Trưòng
Thế là tôi bước di. Mặt đùng đùng sát khí , tôi ngồi xuống bàn rồi giật mình bởi tiếng nói :
– Chiều Đỏ chở Lỳ đi
– Tôi không cần
– Dù tất cả mọi người không ủng hộ Lỳ nhưng riêng Đỏ luôn đi theo con đường Lỳ muốn.
– Đỏ…..
Tôi không nói thành lời, trưng mắt nhìn nó. Đúng lúc đó Trường, Tuấn và cả đám bước vào. Rồi thằng TRường lên tiếng :
– T sẽ chở D đi
Vì đang tức như buổi sáng hôm nọ nên tôi phớt lờ lời nói của T và quay qua Đỏ :
– Ùhm,chiều làm phiền Đỏ
Cả bọn kia và đặc biệt là Trường nhìn tôi trợn tròn mắt. Bỗng thằng Tuấn nắm tay tôi lôi tôi ra sân bóng chuyền sau trường rồi hét lớn :
– MÀY ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY?
– Thả tay tao ra !
Tôi giật tay ra rồi xoa vì hơi đau. Thằng Tuấn nói tiếp :
– Mày vì con Thảo, mày bất chấp àh? LÀm trò này àh? thương thằng Trường thì nói chứ giấu nó làm gì? mày điên àh !!!
Tôi nghe rõ những gì nó nói nhưng tai như bị ù đi. Tôi nói như