Cô Gái Đông Dương

Cô Gái Đông Dương

Tác giả: Bảo Nhung

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325795

Bình chọn: 8.5.00/10/579 lượt.

. Nếu bây giờ, người ta chưa có ai… Uyên hơi mỉm cười. Dù không hỏi nhưng mỗi khi nói chuyện với Tố Phương, Uyên đều… vô tình biết được nhiều tin tức của người ta. Phương biết ý của bạn nên lúc nào cũng lái câu chuyện về phía ấy, đủ thứ linh tinh… nhưng không bao giờ chán. Uyên cũng không hiểu tại sao lại có thể dễ dàng thương yêu thêm một người nữa sau nỗi thất vọng mà cô nghĩ sẽ là bi kịch của đời mình. Cũng có thể bắt đầu từ chuyến đi du lịch ấy, mà có thể bắt đầu từ trước đó mà Uyên đã không rõ lòng mình. Tình cảm đã bắt rễ rất sâu, tựa hồ như một phần thân thể mình. Uyên hạnh phúc vì mình đã yêu như thế! Và thời gain cũng dường như trôi đi nhanh hơn khi Uyên nghĩ tới ngày có thể nói hết với người ấy về tình yêu của mình… Dù có thế nào đi chăng nữa thì cô sẽ cố gắng, cố gắng bằng hết khả năng của mình … bằng chính con người mình!

Dừng xe trước công ty Thành Trung, Uyên dắt chầm chầm qua cổng phụ đang mở. Người bảo vệ đã đứng tuổi nghiêng cái đầu đốm bạc ra khỏi khung cửa sổ của phòng bảo vệ, kêu lên:

_ Cô cần gặp ai vậy?

_ Bác cho cháu gặp Việt Hùng với ạ!

Ông bảo vệ mỉm cười:

_ Gặp cậu chủ hả? Cô lên tầng hai, phòng 3!

_ Cảm ơn bác!

Thục Uyên cười đáp lại, rồi dẫn xe vào nhà xe. Bước từng bước chậm rãi trên mấy bậc cầu thang, Uyên tự trấn tĩnh mình. Nhưng trái tim cô vẫn đập dồn dập trong ***g ngực. Tình cảm cũng đã bị dồn nén quá lâu rồi !

Uyên vừa dừng gõ tay vào cánh cửa thì cũng là lúc có tiếng nói vọng ra:

_ Mời vào!

Hít một hơi thật sâu, Uyên đẩy cửa vào. Ngay trong tầm mắt cô, Việt Hùng đang cắm cúi trong một đống tài liệu ngổn ngang. Anh dường như quên mất vị khách mà mình mời vào, không ngẩng lên, cũng không hề hỏi một tiếng. Uyên vừa thấy thương vừa thấy giận. Cô bước lại gần, đặt nhẹ chiếc sắc tay lên mặt bàn, cũng im lặng chờ đợi. Hùng ngẩng lên, kêu lên ngạc nhiên:

_ Uyên! Trời đất ơi, bạn về rồi à?

Chỉ cần như thế thôi là bao nhiêu giận hờn trong Uyên tan đi hết. Cô nhỏen miệng cười tươi, gật đầu. Hùng bỏ chiếc kính cận ra, đứng lên. Anh bước ra khỏi chiếc bàn, dịu dàng kéo cánh tay Uyên về phía chiếc salông cuối phòng. Uyên hơi lúng túng:

_ Làm … Hùng … trễ nải công việc rồi!

Hùng bật cười, nói với vẻ ngạc nhiên không giấu diếm:

_ Vậy ra đây không phải cô bạn Thục Uyên mà tôi từng biết ư?

Uyên cũng cười theo. Dĩ nhiên là cô chỉ hỏi cho có lệ thôi, chứ trong lòng đã nhủ thầm dù có phải làm phiền Hùng nhiều nữa thì cô … cũng không bao giờ từ chối.

Ngồi xuống ghế, Uyên đưa mắt ngắm nhìn căn phòng trong khi chờ Hùng lấy nước. Căn phòng nhỏ nhưng khoáng đạt, với một ít đồ nội thất và một hai chậu cây cảnh kết hợp hài hòa. Tính Hùng ưa đơn giản nên căn phòng chỉ có độc hai gam màu đen trắng. Nhìn lạnh mà không có cảm giác lạnh… giống hệt con người vậy!

_ Uyên cười cách bố trí phòng của Hùng à?

_ Ừm! _ Uyên gật đầu, đón lấy cốc nước cam từ tay Hùng_ Giống hệt tính cách của Hùng nhỉ?

Hùng ngồi xuống, không trả lời câu hỏi ấy. Tâm trí của anh trong một thóang trở về với khoảng thời gian cách đây hai năm. Đó là một thời gian tươi đẹp và hạnh phúc. Anh không phải lo lắng về cuộc sống đến quay cuồng như hiện nay…không có đến một phút dành cho mình nữa!

_ Này…

_ Gì?

_ Gặp được Uyên khiến Hùng xúc động đến mức thẫn người thế ư? _ Uyên ngênh mặt trêu chọc.

Hùng mỉm cười, gật đầu:

_ Uyên đã đưa mình về với quá khứ! Hai năm… thời gian trôi nhanh thật!

_ Hùng đã làm được bao nhiêu việc đáng nể trong hai năm đó, đúng không? _ Uyên đặt cốc nước xuống, cười buồn_ Còn Uyên thì chẳng làm được gì. Đôi khi cũng cảm thấy lãng phí lắm!

Ngắm nhìn cô bạn một chút, Hùng không khỏi ngạc nhiên về những đổi thay nơi cô. Nhìn Uyên rất cuốn hút với mái tóc dài ngang lưng buông tự do, vài sợi tóc mai loăn xoăn như đang đong đưa trên cái trán cao, bướng bỉnh. Uyên mang một vẻ đẹp đài các của các cô tiểu thư được cưng chiều, nhưng cô đặc biệt hơn bởi sức sống mãnh liệt thể hiện trong đôi mắt đen láy… Nhưng hình như gương mặt cô vẫn có những nét buồn phảng phất như không hiểu nguyên do… giống như sinh ra đã buồn như thế…

_ Uyên có khác gì không?

_ Có, nhiều lắm.

_ Bởi vì ngày xưa Hùng không chú ý thôi! _ Uyên nói với vẻ chê trách, rồi cô buông tiếng thở dài_ Nhưng mà ai mà chẳng biết Hùng là lạnh lùng số một chứ?

Hùng mở to mắt, hỏi lại:

_ Thế á? Ai cũng nói vậy à?

_ Chứ sao?_ Uyên bĩu môi_ Ngay chuyện người ta vừa mới ở sân bay về đây ngay mà cũng không thèm … hỏi han gì cả…

Hùng bật cười:

_ Uyên cũng là số một trong chuyện bắt bí người khác!

“ Không dám đâu! Tôi chỉ bắt bí một người duy nhất thôi! “ Uyên nghĩ thầm “ Nhưng còn lâu anh mới biết được, đồ ngốc ạ! “.

_ Cười một mình là không tốt! _ Hùng lên tiếng.

_ Chia sẻ với Hùng là tốt chắc? _ Uyên cắc cớ hỏi lại và Hùng gật đầu. Tự nhiên Uyên băn khoăn không biết Hùng có nhớ gì đến mình trong hai năm qua hay không? Biết rằng cuộc sống của Hùng khá tất bật với công cuộc cải tổ lại công ty đồng thời không được trễ nải việc học, nhưng nếu… có một chút nhớ cô thôi thì… Có một điều gì đó thúc giục cô khiến ý nghĩ bật thành lời:

_ Hùng … Hùn


Polly po-cket