Cô Gái Đông Dương

Cô Gái Đông Dương

Tác giả: Bảo Nhung

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324662

Bình chọn: 9.00/10/466 lượt.

ta đưa ánh mắt … có vẻ thông cảm lên nhìn Paul, dịu dàng cất lời:

_ Anh đã bị cô ta lừa lọc rồi… Cô ta là một đứa phản bội!

Vinh gần như quay lại ngay lập tức vì bất bình… Duy đã bước thêm một bước, nhưng cuối cùng anh lại đứng nguyên ở đấy. Cay đắng nhận ra rằng mình không có một quyền hạn nào trong việc này…Duy nhếch môi chua chát…

Paul thì khác, anh bình thản như thể đã quá quen với những lời … vu khống này. Nhìn thật sâu vào mắt cô gái, anh gằn giọng:

_ Tôi đã cảnh báo cô về việc cô xuất hiện ở đây chưa nhỉ, cô Eliza?

Eliza hơi lùi lại, bám vào tay bà Burton, cúi gằm mặt vẻ nhẫn nhịn. Bà Burton phẩy tay:

_ Không bàn cãi. Con đọc báo chiều nay sẽ thấy rõ bộ mặt giả dối của nó. Bây giờ thì không ai ngăn cản được mẹ … tống cổ nó ra khỏi cái nhà này đâu! _ Mẹ!

Nhưng bà Burton đã xăm xăm đi vào nhà cùng với Eliza. Paul quay sang Nhật Duy, phân trần bằng một giọng gấp gáp:

_ Tôi thành thực xin lỗi… Có lẽ buổi gặp mặt hôm nay phải hoãn lại… Mẹ tôi, các anh biết đấy, bà đang rất … nóng! Tôi phải giải quyết chuyện gia đình…

_ Vậy chúng tôi không thể làm phiền rồi! _ Duy nhẹ nhàng_ Ngài không cần phải áy náy… Có gì buổi tối nay tôi sẽ gọi cho ngài…

_ Không! _ Paul kêu lên, mặt anh đậm nét lo lắng_ Tôi sẽ gọi lại cho ngài… Thành thật xin lỗi!

Paul mở cửa xe cho Nhật Duy và Vinh… Anh còn dặn dò rất kỹ tài xế về chuyện sắp xếp buổi chiều cho cả hai. Nhưng xe chưa kịp lăn bánh thì đã có bóng người từ trong nhà lao ra. Paul quay lại, kêu lên:

_ Tố Phương!

Phương không dừng lại khiến Paul phải đuổi theo, giữ chặt cánh tay cô. Mặt Phương gay đỏ, cô nói to:

_ Em phải đi tìm họ… Chuyện này không đúng, em không làm sao phải chịu điều tiếng?

_ Rồi… anh biết… nhưng em phải bình tĩnh đã chứ? _ Paul nhẹ nhàng.

Phía sau, bà Burton đã ra đến, ném ánh mắt ghét bỏ vào Phương, gằn giọng:

_ Tên cô trên tờ báo lớn thế này mà không đúng sao? Chỉ có cô là người ngoài nên mới thế. Còn ai có thể biết mà tiết lộ chuyện gia đình chúng tôi chứ hả? Cô được bao nhiêu trong vụ này, nói mau?

_ Mẹ thôi đi! _ Paul quay lại, tay anh vẫn giữ chặt cánh tay Phương_ Phương không làm chuyện đó đâu! Con cam đoan với mẹ đấy!

Bà Burton bĩu môi:

_ Chuyện gia đình bị báo chí bêu rếu như thế mà con không lấy làm lo lắng ư? Còn bênh vực con ở kia nữa!

Phương mím chặt môi như cố kiềm chế cơn giận dữ. Eliza như thích thú với điều đó, cô ta cười cợt:

_ Con không ngờ … nó lại to gan vậy, chứ không con đã ngăn chặn từ mấy hôm trước… lúc con thấy cô ta quanh quẩn tại tòa soạn báo đó rồi. Thật ra chuyện xảy ra cũng do lỗi sơ suất của con!

_ Lỗi đâu phải tại con! _ Bà Burton vuốt nhẹ cánh tay Eliza_ Nhưng… đúng là chỉ có con mới có lòng như thế… Paul… con đã thấy ai tốt với con chưa hả?

Paul quay lại, xoay Phương nhìn thẳng vào mắt mình, dịu dàng:

_ Anh xin lỗi vì những chuyện này… Em đừng bỏ đi được không?

Phương cúi đầu. Mấy ngày nay đến với cô đủ thứ chuyện… Mọi thứ chao đảo bởi sự xuất hiện của Duy khiến tâm trạng Phương không còn bình tĩnh được nữa. Mới chỉ nghe bà Burton chỉ chích vài lời là … đã hết chịu nổi rồi!…Nếu cô không bình tĩnh… Paul sẽ khó xử biết bao!

Nghĩ thế nên Phương cố gằn sự tức giận đang đầy ứ trong lòng lại, gật đầu với Paul. Anh thở ra nhẹ nhõm. Bà Burton và Eliza thì càng cay cú hơn. Eliza bặm môi, trong đầu đảo nhanh những ý nghĩ… Cô không thể thua như thế này được! Paul tin tưởng cô ta đến mức … không thể không căm ghét… Phải làm thế nào mới hất được cô tar a khỏi trái tim anh, ra khỏi cuộc sống của anh và … ra khỏi ngôi nhà này?

Ánh mắt Eliza lướt qua chiếc xe đang đậu gần đấy. Cô nhếch môi mỉm cười. Càng tin tưởng thì sẽ càng giận dữ khi biết mình bị phản bội… “ Một kết cục đích đáng cho mày thôi, Tố Phương à! “ _ Eliza nghĩ thầm. Cô ta bước lên một bước, cố lấy giọng… bình thản như thể … mình khách quan trong câu chuyện:

_ Anh tin tưởng cô ta đến vậy sao?

_ Chuyện đó không liên quan cô! _ Paul cau có, quay sang mẹ mình_ Con sẽ tìm ra thủ phạm, bây giờ thì mẹ và cô ta có thể … về được rồi!

_ Anh … tôi thật không ngờ anh mù quáng như vậy! _ Eliza bực bội kêu lên_ Khi tôi chỉ phạm sai lầm có một chút … anh đã bỏ rơi tôi. Còn cô ta … anh có biết cô ta đã phản bội anh? Phản bội một cách trắng trợn?

Phương ngước nhìn lên, không thể thở nổi vì giận dữ. Nhưng Paul đã bước tới, hét ầm lên:

_ Cô cút khỏi đây!

_ Tôi không đi khi chưa vạch được mặt cô ta … để cứu anh! _ Eliza thảm thiết … kêu lên_ Em yêu anh… và không thể nào tha thứ cho kẻ nào phản bội lại anh, làm anh đau khổ…

_ Im đi!

_ Con hãy bình tĩnh! _ Bà Burton nắm nhẹ cánh tay con _ Hãy nghe đã. Sẽ chẳng mất gì nếu đó không phải là sự thật!_ Rồi bà quay sang Eliza, khuyến khích_ Con nói cho bác nghe đi!

Eliza lúc bất giờ mới hết thút thít. Vẻ mặt nhẫn nhịn đau khổ của cô ta ánh lên sự chiến thắng ngấm ngầm khi nhìn lại phía Phương, cô ta nhếch môi:

_ Cô sẽ không thể chối chuyện này, phải không Tố Phương?

Phương vẫn một mực im lặng, nhưng cô đã đứng thẳng người lên như sẵn sàng chịu thêm một đợt công kích mới với thái độ kiên cường hơn…

_ Hôm qua …


Lamborghini Huracán LP 610-4 t