XtGem Forum catalog
Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212630

Bình chọn: 9.00/10/1263 lượt.

nó không kềm được thắc mắc:

– Tao chỉ không hiểu là làm sao chỉ trong một buổi chiều thầy có thể làm được cả khối chuyện như vậy. Xẻ những thớt gỗ này ra rồi ủi cho chúng láng o đâu có dễ.

Câu nói của Nguyên quét lên mặt Kăply một lớp bột mì. Môi run run, nó cố nghĩa ra một cách cắt nghĩa đỡ hại thần kinh nhất:

– Chắc thầy đã chuẩn bị sẵn những thứ này từ lâu rồi và cất ở đâu đó.

Không rõ Nguyên có đồng ý với những nhận định của bạn không mà nó chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ bước tới vài bước, đến sát vách nhà và thò đầu dòm vô bên trong qua những cánh cửa mở toang.

Chương 3

NHỮNG KẺ LẠ MẶT

Cũng như bên ngoài, đồ vật trong nhà sau một đêm bỗng trở nên mới tinh. Chiếc giường, chiếc bàn và ba chiếc ghế dòm láng coóng, y như thể sáng nay chúng còn nằm ngoài cửa hàng. Vách phía trong hôm qua còn dơ hầy, bụi đóng cả lớp, bữa nay sạch boong như vừa tắm dưới mưa rào.

Kăply thò đầu vào cạnh cái đầu của bạn, nhấp nhổm ngọ nguậy, tưởng mình đang ngủ mơ:

– Thật không thể tin đuợc.

– Mày nhìn kìa! – Nguyên nhắc – Hôm nay dư ra một chiếc ghế.

– Ờ, chi vậy há? Thầy Râu Bạc đâu có vợ con!

– Mày ngu quá. Đó là thầy Râu Bạc chuẩn bị đón tiếp bọn mình! – Nguyên nói giọng hãnh diện – Kể từ lúc thầy mở miệng tuyên bố “đây là bí mật giữa ba thầy trò ta”, thầy đã coi bọn mình như thượng khách của thầy rồi. Thầy muốn lấy lòng bọn mình mà.

Kăply chẳng hiểu thầy Râu Bạc lấy lòng tụi nó làm cái quái gì, nhưng ba cái ghế đang nằm chình ình trước mắt không cho phép nó cãi lại thằng-bạn-lúc-nào-cũng-cho-mình-là-đúng của nó.

– Vô bên trong không?

Nguyên hỏi, và cũng chỉ hỏi cho có hỏi. Không đợi Kăply đáp, nó cầm cuốc lơn tơn bước qua ngạch cửa. Nắm cứng cán xẻng trên tay, cố tưởng tượng đang nắm một thanh bảo kiếm, Kăply lập bập bước theo.

Kăply cứ thấy sờ sợ dù không biết chính xác là mình sợ điều gì, vì xét cho cùng nó thấy cũng đâu có gì đáng sợ. Những sự thay đổi này rõ ràng là do bàn tay thầy Râu Bạc. Mà thầy Râu Bạc thì đâu có ở đây. Hơn nữa thầy cũng biết thừa là chiều nay tụi nó sẽ mò lên đồi và không hề tỏ ý ngăn cản.

– Ê, coi nè!

Tiếng Nguyên bất thần vang lên làm Kăply giât bắn. Nó quay phắt lại, thấy bạn đang chỉ tay vào hai chiếc ghế cao nằm khuất sau bức vách bên trái. Bức vách chỗ đó tự nhiên thụt vô một quãng vừa đủ kê lọt hai chiếc ghế mà Nguyên vừa phát hiện.

– Ở đâu ra hai chiếc ghế này há? – Kăply dụi mắt ngạc nhiên – Hôm qua bọn mình đâu có thấy.

Hai chiếc ghế đó có hình thù rất kỳ dị, chẳng giống chút xíu nào với ba chiếc ghế để ở giữa nhà, cũng có nghĩa là không giống bất cứ chiếc ghế nào mà Nguyên va Kăply từng thấy trên đời. Ghế đóng bằng thứ gỗ có mùi như đàn hương, được sơn thành từng vạch đen trắng như da ngựa vằn và chỉ có một chân. Cái chân ghế độc nhất đó nằm ở ngay chính giữa, giữ thăng bằng nhờ vào cái đế có hình thù một cái móng ngựa to bè. Ghế không có tay dựa nhưng hai bên nhô lên hai cái vòng bằng kim loại hình tai lừa, chẳng biết để làm gì. Nếu hai cái vòng đó buông xuống từ xà nhà thì các vận động viên thể dục dụng cụ còn có thể xỏ tay vào để nhào lộn, chứ còn nhô lên từ một chiếc ghế thì thiệt là quái đản.

Nguyên gí sát mắt vào hai chiếc ghế, săm soi xem có cơ quan máy móc gì gắn trên đó không, hay ít ra cũng hy vọng vớ được một hàng chữ chỉ cách sử dụng hoặc cho biết nơi sản xuất nhưng chẳng thấy chút manh mối gì.

– Kỳ quái thiệt! – Nguyên vỗ vỗ tay lên chiếc vòng kim loại, tặc lưỡi nói.

– Thầy Râu Bạc rinh hai chiếc ghế này ở đâu về vậy kìa? – Kăply chép miệng hỏi trổng trổng.

Nguyên thò tay dứt mạnh một sợi tóc, làu bàu:

– Không hiểu thầy mắc chứng gì mà cứ khoái bày ra toàn những chuyện bí hiểm!

Kăply nổi hứng đề nghị:

– Bọn mình ngồi lên ghế thử xem! Chắc là êm lắm!

Nguyên nheo mắt nhìn hai chiếc ghế lạ với vẻ cảnh giác

– Không hiểu khi bọn mình ngồi lên, chúng có nổ tung ra không há.

Câu nói của Nguyên làm Kăply thụt mất. Nó co vòi:

– Vậy thì thôi!

Nguyên vỗ vai bạn, cười khì:

– Tao nói đùa đấy. Tao đã xem kỹ rồi, hai chiếc ghế này chẳng có máy móc gì đâu.

Nói xong như để chứng minh, Nguyên dựng chiếc cuốc vào vách rồi nhanh nhẹn nhảy tót lên một chiếc ghế. Nó nhún lên nhún xuống, ngạc nhiên thấy chiếc ghế nhún theo y như có lò xo.

– Cái chân ghế co giãn được mày ơi! – Kăply nhìn chằm chằm vào phía dưới chiếc ghế Nguyên đang ngồi, hí hửng reo lên.

Kăply lập tức bỏ cái xẻng xuống, hăm hở leo lên chiếc ghế bên cạnh, ì ạch hơn một chút vì nó thấp hơn thằng bạn nó một khúc. Rồi nó cũng hào hứng nhún lấy nhún để, miệng cười toe toét:

– Giống cưỡi ngựa quá mày! Hèn gì những chiếc ghế này có hình dáng y như mấy con ngựa.

Nhưng lặp đi lặp lại mỗi trò nhún nhảy hoài cũng chán, hai đứa liền tụt xuống đi loanh quanh trong nhà, nhướn cổ nghiêng ngó, cố tìm xem ngoài hai chiếc ghế kỳ quái đó, còn thứ gì đáng lưu ý nữa không.

Lảo rảo một hồi, Nguyên thò tay cầm lên cây cuốc, hắng giọng:

– Bọn mình về đi. Chắc chẳng còn gì lạ nữa đâu!

– Về? – Kăply trố mắt nhìn chiếc cuốc trên tay bạn – Bọn mình chưa đào nền nhà lên mà.

– Thôi, không đào lên nữa! – Nguyên phẩy tay,