Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Chuyện xứ Lang Biang – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212625

Bình chọn: 7.00/10/1262 lượt.

một con mèo đang nằm ngủ, nom hiền lành và vô hại.

Những tiếng nói du dương tiếp tục đưa ra từ sau chòm râu khả ái đó:

– Nhưng có lẽ là ta đã quá lo lắng. Hừm, chuyện xảy ra đã lâu quá rồi, rất có thể mụ phù thủy hắc ám đó đã bỏ đi.

– Như vậy là chiều nay tụi con được tiếp tục lên đồi chơi hả thầy?

Rõ ràng là Nguyên rất hào hứng, đến mức mặc dù nó không đủ liều, câu hỏi vẫn tự động bật ra.

Nhưng thầy Râu Bạc hôm nay như đã chán làm sư tử. Thầy nói bằng giọng mèo dễ dãi:

– Ta nghĩ như vậy. Chỉ có điều, – mắt thầy thoạt lóe lên – đây là bí mật giữa ba thầy trò ta thôi. Ta nhớ các trò đã hứa với ta rồi mà, phải không?

Có lẽ Nguyên và Kăply không ngờ thầy Râu Bạc đồng ý gỡ bỏ lệnh cấm đối với tụi nó nhanh chóng như thế. Đối với tụi nó câu chuyện ngày hôm nay phải nói là đã diễn ra một cách quá sức êm đẹp và kết thúc hoàn toàn bất ngờ, còn hơn cả trong mơ. Cho nên cả hai cái miệng cùng ngoác ra đến tận mang tai và cùng phấn khởi ré lên:

– Thưa thầy, tụi con nhớ rồi ạ.

– Thật tình là tao không thể hiểu nổi!

Kăply vừa nói vừa xoay xoay cán xẻng trên vai, nó và Nguyên đang trên đường đến đồi Phù Thủy.

– Về thầy Râu Bạc á?

– Về thầy Râu Bạc và cả về mày?

– Về tao á?

– Ừ! – Kăply lỏ mắt nhìn bạn – Thầy Râu Bạc đã nói rõ ràng như thế rồi, bọn mình còn tha cuốc xẻng theo làm chi?

Nguyên đong đưa cây cuốc trên tay, giở giọng đại ca:

– Mày thiệt là đại ngu! Thầy Râu Bạc nói mà mày tin được à?

Kăply nghe như có một hạt bụi bay vô mắt mình. Nó chớp lia chớp lịa:

– Chẳng lẽ…

– Nghe đây nè! – Nguyên nhếch mép cắt ngang lời bạn – Thầy nói như vận cốt để đánh lạc hướng bọn mình thôi, hiểu chưa?

Liếc bộ mặt đang nghệt ra của bạn, Nguyên giải thích với vẻ độ lượng:

– Thầy biết là không thể nào ngăn cản được bọn mình lên đồi, do đó thầy làm ra vẻ chẳng thèm cấm đoán nữa. Thầy muốn cho bọn mình tin là thầy chẳng chôn giấu kho báu nào trên đó.

Nguyên dộng cây cuốc xuống đất đánh “bịch” một cái, nói giọng khoe khoang:

– Nhưng tao không dễ bị mắc lừa như mày đâu. Tao phải nghĩ ngợi suốt cả đêm qua mới khám phá ra âm mưu của thầy đấy!

Kăply lại xoay xoay cán xẻng nhưng lần này nó làm thinh. Thực bụng thì Kăply không tin vào lập luận của bạn lắm. Nhưng nó cũng hiểu khó mà lay chuyển được ý nghĩ trong một cái đầu ương bướng như cái đầu của thằng bạn nó.

Kăply lầm lũi đi bên cạnh Nguyên. So với hôm qua, tụi nó đi đứng mạnh bạo hơn nên tiến lên đồi khá nhanh. Tiếng gió gào rú, tiếng cành lá va đập và rên rỉ tỉ tê, tiếng sột soạt triền miên trong bụi rậm không còn khiến tụi nó cảnh giác cao độ nữa.

Nhưng đấy là nói lúc chưa lên đến đỉnh đồi. Còn khi đã đứng trên đỉnh đồi và đưa mắt nhìn về phía căn nhà gỗ, Nguyên và Kăply bỗng cảm thấy chờn chợn.

Không ai bảo ai nhưng cả hai đều có cảm giác là căn nhà bữa nay hình như hơi khang khác. Chỉ là cảm giác thôi, chứ hỏi tụi nó cái khang khác cụ thể đó là cái gì thì tụi nó ngọng là cái chắc.

– Lạ quá mày? – Kăply lào thào.

Nguyên lưỡng lự một thoáng rồi thò tay kéo tay bạn:

– Bọn mình lại đó coi!

Đi chừng chục bước thì Nguyên hiểu ra tại sao tụi nó thấy căn nhà không giống hôm qua. Nó đứng lại, mắt không rời khỏi căn nhà lúc này đã trông rõ hơn, khẽ lầm bầm:

– Hình như mái nhà mới được lợp lại.

Kăply cũng đã nhận ra những phiến lá mới lấp lánh dưới ánh mặt trời. Bụng nhoi nhói, nó muốn thốt ra một câu gì đó nhưng quai hàm nó không chịu tuân lời nó.

Ở bên cạnh, tiếng của Nguyên lại vang lên rì rầm:

– Thầy Râu Bạc?

Kăply giật bắn, quay đầu nhớn nhác nhìn quanh. Chẳng thấy chòm râu nào thấp thoáng quanh đó, nó ngoảnh lại nhìn Nguyên ra ý hỏi.

– Tao muốn nói cái mái nhà mới toanh này là thành tích của thầy Râu Bạc! – Nguyên tặc lưỡi giải thích, trước sau nó không hề nhìn Kăply lấy một cái nhưng vẫn rõ hết mọi nhất cử nhất động của thằng này.

Ờ, sao mình không nghĩ ra chuyện đó kìa! Hôm qua chính mắt mình nhìn thấy thầy Râu Bạc đi lên đồi kia mà! Ý nghĩ đó giúp Kăply dễ thở hơn một chút, và quai hàm nó bắt đầu hoạt động trở lại:

– Ờ há!

Nó nói tiếp bằng giọng băn khoăn:

– Nhưng thầy làm thế để làm gì há? Không lẽ thầy tính dọn lên ở trên này?

– Chứ còn gì nữa! – Nguyên nói như thể chính thầy Râu Bạc đã bàn bạc trước với nó về kế hoạch của thầy – Từ ngày bọn mình nổi hứng xông lên đây, đồi Phù Thủy đã không còn là khu vực bất khả xâm phạm. Thầy buộc phải dọn lên ở ngay trên đỉnh đồi để bảo vệ kho báu bí mật của thầy.

Lý lẽ Nguyên đưa ra nghe xuôi tai đến mức mặc dù bán tín bán nghi, Kăply chẳng biết nói gì ngoài hai tiếng “ờ há” rồi tiếp tục lẽo đẽo đi theo bạn về phía trước.

Căn nhà gỗ không chỉ có mái lá mới. Bức vách mục nát, ngả nghiêng và thủng từng mảng hôm qua đã biến mất, thay vào đó là những tấm gỗ trơn láng, trắng tươi và đều tăm tắp như vừa được chở từ xưởng mộc tới.

Trên bức vách ngon lành đó, trổ lịch sự một cái cửa chính và hai cái cửa sổ nằm hai bên và tất cả được viền một cách bay bướm bằng những nẹp gỗ màu nâu sẫm.

Kăply tò mò ngó căn nhà, miệng trầm trồ:

– Thầy Râu Bạc coi vậy mà khéo tay quá mày.

– Ờ, có óc thẩm mỹ nữa.

Nguyên nói rồi


Lamborghini Huracán LP 610-4 t