XtGem Forum catalog
Chú à, anh không biết yêu

Chú à, anh không biết yêu

Tác giả: Zero Lân

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325770

Bình chọn: 8.00/10/577 lượt.

dọc theo cánh tay tìm tay cô, bàn tay to áp lên bàn tay nhỏ bé, đè nén tiếng thở dốc nói: “Ngoan, đừng khóc.”

Chu Mông Mông gật đầu, học theo tay anh chợt nghe tiếng dây lưng bật mở, cô nóng vội kéo khóa quần Tề Xuyên xuống, hai chân vòng qua hông anh.

Cảm nhận nụ hôn Tề Xuyên đốt cháy cơ thể, Chu Mông Mông nhẹ giọng ngâm, cách một lớp quần nhỏ mỏng manh, hai nơi tư mật cho nhau an ủi ma sát.

Chu Mông Mông bám theo cánh tay rắn chắc hôn đi lên, cho đến sau gáy tề Xuyên, sau đó tới hai má, ngay lúc sắp dần chìm vào ý loạn tình mê bỗng thoáng thấy bên mặt trái Tề Xuyên có vết bầm tím, cô nhíu mi giơ tay chạm nhẹ, thở dốc đau lòng hỏi: “Ai đánh anh?”

Tề Xuyên thoáng sững người, sau đó khẽ cắn một bên mềm mại phía trước của Chu Mông Mông nói: “Anh tự tìm.”

Tề Xuyên khiêu khích khẽ cắn mút khiến cho cô toàn thân phát run. Chu Mông Mông cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên mặt Tề Xuyên: “Là anh em đánh?” Cô biết, bây giờ ngoài hai anh trai của cô, chắc chắn sẽ không có ai dám đánh chú ấy.

Tề Xuyên ôm cô không đáp lại, bàn tay dọc theo tấm lưng nhẵn bóng trắng nõn từ phía sau chạy xuống dưới đùi, kéo quần nhỏ cô ra rồi bắt đầu khám phá nơi tư mật.

Có lẽ đã rất lâu chưa làm qua, Chu Mông Mông hôm nay dị thường mẫn cảm, vừa cảm nhận ngón tay Tề Xuyên ở trong đùi chạy loạn bụng đã có chút khó nhịn, rồi cảm thấy một dòng ấm nóng ẩm ướt từ trong cơ thể trào ra khiến cho cô vừa ngượng vừa hưng phấn.

“Hôm nay chỉ như vậy, được không?” Tề Xuyên chạm nhẹ vào môi cô, đột nhiên nói.

Chu Mông Mông dừng lại, sau đó buông lỏng cánh tay đang ôm vai Tề Xuyên ra: “Chú…”

“Anh không muốn làm em và đứa nhỏ trong bụng bị thương.” Một tay Tề Xuyên gắt gao quấn quanh eo cô, cùng cô bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đều là dục vọng chưa tan hết.

Giờ phút này Chu Mông Mông rốt cục đã không thể kìm được, cô chôn đầu trong hõm vai Tề Xuyên, im lặng rơi nước mắt.

Tề Xuyên nhặt áo khoác tán loạn trên mặt đất choàng lên người cô, vuốt ve mái tóc mềm mại, đôi mắt lộ ra chua xót: “Tiểu Mông, có phải em cảm thấy anh cùng em ở chung một chỗ là do lần đó em uống rượu say luống cuống phải không?”

Đột nhiên nghe anh nhắc tới, Chu Mông Mông cắn môi run run nói: “Nếu không phải như thế, anh sẽ không có khả năng đêm đó đồng ý cùng em ở chung một chỗ. Tuy trước đây em luôn làm bộ như không sao cả, hàng ngày cười đùa bám lấy anh. Nhưng mà em biết, trong lòng anh có bao nhiêu chán ghét em.”

“Vậy em cho rằng tình cảm của anh đối với em là gì?” Tề Xuyên xoa lưng cô, cười khổ hỏi.

“Em không biết, em không biết…” Nghe anh hỏi, Chu Mông Mông cật lực lắc đầu, cô lảng tránh không muốn đối mặt với sự thật.

Sắc mặt Tề Xuyên hơi trầm xuống, ôm Mông Mông thật chặt, cúi đầu hôn lên mái tóc lộn xộn trên trán cô, ngửi trong tóc cô tỏa ra một mùi tự nhiên thơm ngát, trong lòng dường như bình tĩnh hơn rất nhiều.

Anh nói: “Tiểu Mông, thật ra ngay cả chính anh cũng không biết, tình cảm của anh đối với em là gì.”

Chương 35: Nguyện Ý Hay Không

Một đêm này Tề Xuyên vẫn chưa thực hiện lời hứa với Chu Diễm, về chuyện trước kia anh không hề đề cập với Chu Mông Mông một chữ. Không phải do Tề Xuyên sợ nói ra sự thật, mà vì anh biết Mông Mông bây giờ chưa đủ khả năng để tiếp nhận.

Trên giường to rộng trong phòng ngủ, Chu Mông Mông đưa lưng về phía Tề Xuyên, làm thế nào cũng không ngủ được. Cô khẽ động, định kéo cánh tay Tề Xuyên đặt trên eo cô xuống bỗng cảm thấy eo mình bị gì chặt, sau đó cả người bị lật lại.

Trong bóng tối bao chùm, Chu Mông Mông mơ hồ có thể thấy đôi mắt thâm trầm của Tề Xuyên, phản chiếu chút ánh sáng mờ nhạt, như một hồ sâu lắng đọng ngàn năm, khiến cho cô đoán không ra mà cũng đoán không đúng.

“Tiểu Mông, còn nhớ câu đầu tiên em nói với anh không?”

Chu Mông Mông không biết anh đột nhiên hỏi câu này là có ý gì, nhưng đầu cô chợt nhớ lại lúc trước khi hai người mới gặp nhau, trong lòng chua xót.

Nhớ ngày đó cô đến nước Mỹ là một ngày đầy nắng, mặt trời chói chang, phơi nắng nhiều nên trán toàn mồ hôi, cô không hợp khí hậu phải đi mua thuốc tiêu chảy, vừa mới đến phố 38 của trường đại học Pennsylvania State University bỗng cô cảm thấy có chút choáng váng, vì thế cô định ngồi trên băng ghế đá nghỉ ngơi một lát. Nhưng cô còn chưa đi đến băng ghế kia đột nhiên cảm thấy mấy người trước mắt bỗng nhiên hóa thành bông tuyết trắng xóa rồi mất thăng bằng.

Ngay giây phút cô ngã xuống đất lúc đó, cô đã gặp duyên phận của mình trong cuộc đời này.

“Bạn học, có cần hỗ trợ không?” Người đó nói tiếng Anh lưu loát trôi chảy, dịu dàng trầm thấp, khiến người nghe cảm thấy rất thoải mái. Lúc ấy Chu Mông Mông không thấy rõ người trước mắt, vốn tưởng là một người bản xứ tóc vàng mắt xanh. Nhưng cô không nghĩ tới khi nhìn rõ lại là một người đàn ông tóc đen mắt đen tuấn tú.

Chu Mông Mông ngồi xuống đất, người đàn ông cũng ngồi xổm trước mặt cô, thần sắc lạnh nhạt, tựa như không tính đỡ cô đứng dậy. Cũng không biết lúc ấy đầu óc có phải do phơi nắng bị hỏng hay không mà bỗng dưng cô mở miệng nói bằng tiếng Trung: “Chú, chú có thể đỡ cháu đứng dậy không?”

Người đàn ông