XtGem Forum catalog
Chú à, anh không biết yêu

Chú à, anh không biết yêu

Tác giả: Zero Lân

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326145

Bình chọn: 8.5.00/10/614 lượt.

ó chết cũng phải chết nặng tựa Thái Sơn! Bà đây hôm nay tâm tình không tốt, cho dù chết bà cũng phải tìm cái đệm lưng!

Cô còn chưa nói xong đột nhiên một tiếng pháo vang lên, sau đó kỹ năng tàng hình của Minh giáo bị phá, máu cô liền tụt xuống hơn một nửa. Không đợi mọi người kịp phản ứng, [Người Nuôi Heo'> đã bắn ra ba mũi tên truy sát, nháy mắt ba BOSS tốt chết tại chỗ.

Trong lúc Chu Mông Mông kinh ngạc nhìn màn hình, bên khung tổ đội bỗng có người nói: nhảy lên.

Cô vội vàng dùng kỹ năng bay nhảy, vừa nhảy lên thì một trận tàng kiếm liền vụt tới cách cô một bước chân bị một mũi tên lông vũ đánh bay, sau đó tất cả lâm vào mê hồn châm, rồi sau đó… rồi sau đó đã xong.

Trận này bao vây chiến đấu, thật sự đánh đến nhiệt huyết sôi trào, nhưng quá tàn nhẫn! Chu Mông Mông nhìn một đám thi thể đều ngã xuống đất không dậy nổi, lau mồ hôi lạnh trên đầu, lẩm bẩm nói: “Khiếp quá! Nhưng như vậy xong rồi à?”

Giờ phút này bọn họ đã thành công chiếm lĩnh đỉnh núi Nam Bình, nhiệm vụ công phòng lấy một địch mười, hoàn toàn thắng lợi. Lúc đó [Người Nuôi Heo'>và [Tề Thiên Đại Thánh'> phối hợp đến kinh thiên-động địa-quỷ khiếp-thần sầu. Mà Chu Mông Mông cảm thấy mình ngoài việc cứ đi về trước, tránh công kích, được người ta bảo vệ thì hầu như chẳng có ích lợi gì. Về phần sư phụ [Người Nuôi Heo'> của cô, sau khi chiến thắng thì lạnh nhạt đứng bên cạnh cô, bị một đám tổ đội ngưỡng mộ sùng bái.

Đang lúc cô có chút chán nản thì cửa phòng đột nhiên bị người bên ngoài mở ra. Chu Mông Mông giật mình, ngẩng đầu bỗng khóe mắt thoáng thấy [Tề Thiên Đại Thánh'> gửi trò chuyện mật cho cô.

Nhìn người đàn ông anh tuấn đứng cạnh cửa, mắt Chu Mông Mông hơi ướt, mím môi gấp laptop lại.

Tề Xuyên thấy cô còn giận, thở dài nhẹ nhàng đi qua, một tay cầm laptop trong lòng cô đặt lên giường rồi khom người bế cô đang ngồi lên, nói: “Buổi tối anh đã quen ngủ hai người, một người anh ngủ không được.”

Nhìn đôi mắt đen luôn bình tĩnh, Chu Mông Mông dỗi: “Chú, anh rất bá đạo! Nếu anh không giải thích cho em, cần gì phải…”

“Tiểu Mông, em phải tin anh so với bất kể ai đều quan tâm em nhất.” Giờ khắc này Tề Xuyên không cho Chu Mông Mông cơ hội tức giận, anh nhìn cô, mắt đối mắt. Cô có thể nhìn ra lúc nói lời này, ánh mắt anh rất chân thật và đáng tin.

Tựa như khi nãy [Tề Thiên Đại Thánh'> nói : đúng rồi, anh quên nói cho em, đừng nhìn anh trai anh bình thường trông thản nhiên cao thượng, kỳ thật tính chiếm hữu đã trầm trọng đến mức khó hiểu.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Bây giờ mới là trường hợp đầu tiên, về sau cho dù xảy ra chuyện gì, xin hãy tin tưởng chú của chúng ta là một người đàn ông tốt, được không?

Chương 34: Tình Cảm Là Gì

Mấy hôm nay Tôn Nghiêm Đông ngồi chờ nhà trường phê duyệt đơn xin thôi học cho mình. Thật ra ban giám hiệu phải dành thời gian cân nhắc kỹ lưỡng, vì dù sao anh cũng là một sinh viên xuất sắc, nếu tùy tiện đuổi học thật sự rất đáng tiếc. Tuy anh có viết lý do là muốn đi du học nhưng sau khi làm xong nghiên cứu sinh chẳng phải vẫn đi được mà, sao lại nóng lòng uổng phí hai ba năm học như vậy.

Chương Tử- mẹ của Tôn Nghiêm Đông lo lắng khuyên anh mấy ngày, nhưng anh vẫn thờ ơ như trước. Cho đến một ngày, một người nào đó đến tìm anh, ba mẹ Tôn Nghiêm Đông mới thở phào nhẹ nhõm.

“Anh Nghiêm Đông mở cửa, em là Mông Mông.”

Chương Tử đứng bên cạnh cô, thở dài: “Mông Mông, cháu tới thật đúng lúc, không biết thằng bé này ở trong trường bị làm sao nữa, hỏi cái gì cũng không nói, cháu mau khuyên nó đi!”

Chu Mông Mông nghiêng đầu nhìn dì Chương Tử, nét mặt có chút lúng túng nhưng vẫn gật đầu: “Dì, dì yên tâm, cháu sẽ cố gắng khuyên anh ấy …”

“Không cần khuyên nữa, đơn anh đã gửi lên rồi.” Cô còn chưa nói xong thì cánh cửa bỗng được mở ra từ bên trong, Tôn Nghiêm Đông thản nhiên nhìn cô sau đó nói với mẹ mình: “Mẹ, con và Mông Mông đi ra ngoài một lát.”

Chương Tử nghe anh nói, phức nhìn qua Mông Mông, sau đó dặn con trai: “Con và Mông Mông đi nói chuyện đi, đừng có dở chứng.”

“Con biết rồi.” Tôn Nghiêm Đông thấy Chu Mông Mông mím môi không nói, một tay nắm tay cô kéo ra cửa.

Khi hai người ra ngoài sân, Chu Mông Mông mất tự nhiên rút tay về. Tôn Nghiêm Đông thấy bàn tay nhỏ không còn, không khỏi cô đơn cười nói: “Trước kia anh nắm tay em, em chưa bao giờ bài xích như vậy. Quả nhiên khi trong lòng đã có người, sẽ là như thế.”

“Anh Nghiêm Đông, đó là chuyện ngày nhỏ, bây giờ em đã trưởng thành rồi.” Chu Mông Mông nhíu mi nhìn Tôn Nghiêm Đông giải thích.

Tôn Nghiêm Đông trông cô thật sự nghiêm túc, trong lòng có chút khó chịu nhưng vẫn duy trì tươi cười nói: “Trước đây em còn nói phải làm vợ anh, xem ra chỉ là câu nói đùa, không thể thành sự thật.”

Chu Mông Mông nhìn Tôn Nghiêm Đông sắc mặt tái nhợt, tựa như so với mấy hôm trước gầy hơn rất nhiều, cô cắn môi: “Nhưng… Anh không nhất thiết phải thôi học.”

“Sao lại không thất thiết? Chẳng lẽ phải nhìn cô gái mình thích ở trong trường cùng người đàn ông khác liếc mắt đưa tình?” Tôn Nghiêm Đông giễu cợt nói, sau đó giơ tay sờ đầu Chu Mông Mông: “Vỗn nghĩ rằng chỉ cần anh c