, khóe miệng bỗng gợi lên, trên khuôn mặt trẻ con vương đầy bộ dáng vui vẻ tươi cười, hưng phấn xoay người, vừa đi vừa nhảy về phòng ngủ, ghé vào bên giường nhìn khuôn mặt Tử Thất Thất đang ngủ.
“Mẹ, mẹ thấy không? Con vừa cố tình chọc giận ba, ba cũng không có nổi giận với con… Mẹ nói đây không phải là chứng minh, ba cũng rất thích con chứ?”
“Còn nữa, mẹ… Ba không những mang mẹ về, còn bảo con chăm sóc tốt cho mẹ, cho nên, ba cũng là một người đàn ông tốt chứ? Hay… mẹ chịu đựng, chịu đựng, miễn cưỡng, miễn cưỡng, coi như là thích ba, được không?”
“…” Tử Thất Thất trầm mặc ngủ say/
Mặc Thiên Tân nhíu mày, cầm lấy tay của cô, dùng sức lay động, nói: “Mẹ, mẹ đừng ngủ, trả lời con… có được hay không? Có được hay không? Có được hay không? Có được hay không?”
“Ừ…” Tử Thất Thất đang mê man nhíu mày, bật ra tiếng.
“OK” Mặc Thiên Tân sấn hỏa đả kiếp ( là lợi dụng lúc loạn để thao túng, lúc tình hình rối ren mà sắp xếp theo ý muốn.), vui vẻ nói: “Con nghe được rồi, mẹ đã đồng ý rồi, con cũng không ép mẹ, quyết định như vậy, ngoéo tay…”
Nói xong, mượn tay phải vô lực của cô, ôm lấy ngón út …
“Ngoéo tay… Thắt cổ… Một trăm năm… Không được thay đổi…”
Mặc Thiên Tân nhìn ngón út ôm lấy nhau, hạnh phúc mỉm cười.
Mẹ…
Mẹ biết không?
Nguyện vọng của con… chính là mẹ có thể hạnh phúc…
Đây mới là bí mật sâu nhất sâu nhất sâu nhất trong lòng con…
※※※
Dưới lầu.
Khuôn mặt Mặc Tử Hàn hé ra, ngồi vào trong xe.
“Lái xe” Anh lạnh lùng ra lệnh.
Nhưng Kim Hâm chậm chạp không có khởi động xe, anh trầm mặc ngồi trên ghế lái, đôi mày xiết chặt.
“Làm sao vậy? Có chuyện gì nói!” Mặc Tử Hàn lên tiếng/
“Đại ca…” Kim Hâm mở miệng.
“Tôi không rõ, anh vì sao muốn đưa Tử tiểu thư về? Tại sao anh không lấy lại đồ vật kia? Tại sao anh cứ dây dưa với cô ấy? Chẳng lẽ…” Anh hơi ngừng lại, hai tay nắm chặt, cố lấy dũng khí chất vấn, “Anh thích cô ấy?”
CHƯƠNG 49: BẢY NGÀY SAU, SƯ TỬ MẠNH MẼ TỈNH LẠI???
Thích?
Khuôn mặt Mặc Tử Hàn tựa như băng tuyết ngàn năm bao phủ, trừ bên ngoài lạnh lùng hoàn toàn không nhìn ra bất cứ dao động nào.
“Cậu cho rằng tôi thích cô ấy?” Anh nhẹ giọng, mãnh liệt hỏi.
“Ngoại trừ điều này, tôi không nghĩ ra nguyên nhân khác!” Kim Hâm thành thật trả lời.
“Tôi nhớ rõ tôi đã nói với cậu, chuyện của tôi, tôi đều có dự định!”
“Thế nhưng đại ca, hiện tại trong tổ chức những lão gia kia ngày nào đều phái người đến hỏi chuyện của anh, nếu không có mặt anh ở đây, tôi sợ bọn họ sẽ càng không an phận, cho nên anh vẫn là nhanh lấy lại đồ vật kia, sau đó…”
“Cậu đây là ra lệnh cho tôi sao?” Mặc Tử Hàn không biểu cảm nhìn anh ta, lạnh lùng cắt đứt lời anh ta.
“Không, thuộc hạ không dám!” Kim Hâm lập tức cúi đầu.
“Nếu đã không dám, sẽ không lắm miệng, thu hồi những lo lắng dư thừa của cậu mà làm tốt chuyện của mình, nghe theo mệnh lệnh tôi ra, đây mới là việc cậu nên làm… hiểu chưa?” Mỗi một chữ trong lời Mặc Tử Hàn đều mang theo bá đạo không thể cự tuyệt, cũng tràn ngập lửa giận sắp bùng nổ, giống như một lưỡi giao sắc bén đặt trên cổ anh, uy hiếp tính mạng anh.
“…” Kim Hâm nhăn chặt đôi lông mày, âm thầm nắm chặt hai tay, trầm mặc vài giây sau, mới trả lời: “Vâng, tôi hiểu rồi!”
“Vậy lái xe đi!” Mặc Tử Hàn lại ra lệnh.
“Vâng” Kim Hâm nghe lệnh khởi động xe.
Mặc Tử Hàn quay đầu, đôi mắt hẹp dài xuyên thấu qua cửa sổ xe, liếc về phía ngôi nhà.
Thích?
Thích cô?
Đây là chuyện tuyệt không có khả năng, chẳng qua nhìn mỗi hành động của cô khiến anh đối với loại “phụ nữ” này có một chút hứng thú. Nhưng mà, lý do không lấy lại đồ vật kia…
Anh chợt thu hồi tầm mắt, nhìn Kim Hâm phản chiếu lại trên kính, bỗng nói: “Bảy ngày sau, tôi sẽ cho cậu lý do, cho nên trong bảy ngày này, cậu yên phận cho tôi!”
Kim Hâm sửng sốt.
Không ngờ anh trầm mặc vài giây lại nhìn ra tâm tư muốn tự lấy lại đồ vật kia của mình.
Anh từng lén lút nghi ngờ, không phải bởi bảy năm giam hãm mà đại ca trở nên nhát gan chứ, đối với chuyện Bách Hiên lựa chọn im lặng, đối với chuyện Mặc Thiên Tân cũng lựa chọn im lặng, thậm chí đối với chuyện Tử Thất Thất vẫn im lặng như trước, mà hiện giờ anh mới biết được, giờ khắc này anh giống như một con sư tử hung mãnh đang chờ thời cơ tỉnh lại, cũng đợi con mồi tới gần, mà bảy ngày sau… liệu có phải là thời điểm mà anh tỉnh lại?
“Vâng, tôi đã biết!” Anh hùng hồn trả lời.
Xe rất nhanh đi khỏi khu nhà, chợt, Phương Lam lén lút đi ra từ chỗ góc nhỏ, nhìn chằm chằm ánh đèn xa…
Tại sao anh ta lại cứu Thất Thất? Hơn nữa lại không hề làm gì còn đưa cô ấy hoàn hoàn chỉnh chỉnh trở về, người đàn ông này… Anh ta đang làm cái gì?
※※※
Sáng sớm hôm sau.
Tử Thất Thất nằm ở trên giường mình, dùng sức nhíu đôi lông mày, lông mi không ngừng lay động, dường như đang đấu tranh trong mộng bừng tỉnh lại.
Nháy mắt, khuôn mặt đáng yêu của Mặc Thiên Tân hiện lên trong mắt cô.
“Mẹ”
Mặc Thiên Tân vẻ mặt lo lắng, nước mắt trào ra kích động nói: “Mẹ cuối cùng cũng tỉnh lại, mẹ làm con sợ muốn chết, mẹ biết không? Mẹ đã ngủ suốt chín chín tám mươi mốt ngày rồi đó!”
“Cái gì?”