XtGem Forum catalog
Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần I)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần I)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324870

Bình chọn: 7.00/10/487 lượt.

g Lam phụ họa.

Hai người cùng khẩn trương chạy tới trước mặt cô.

Tử Thất Thất trở nên kiêu ngạo, đắc ý cười nói: “Thực xin lỗi, hiện tại cho dù các ngươi muốn nói, ta cũng không có tâm tình nghe, cho nên tạm biệt…”

Nói xong, cô đi nhanh ra khỏi nhà.

Phương Lam cùng Mặc Thiên Tân đứng ở cửa, cảm thấy nguy cơ từng đợt xông lên tim bọn họ.

Đại sự… không ổn!

※※※

Khách sạn Rich

Phòng làm việc của tổng giám đốc.

Tử Thất Thất không ngờ lần đầu tiên mặc quần áo thường đứng trước cánh cửa này. Nhưng vẻ mặt cô lại cực kỳ bình tĩnh, tay phải thong dong vươn ra, nhẹ nhàng gõ ba cái lên cánh cửa.

“Cốc, cốc, cốc”

“Mời vào”

Âm thanh quen thuộc, đẩy cửa ra, hai chân trực tiếp đi thẳng tới bàn giấy, hai mắt cô nhìn thẳng vào Bách Hiên, không hề giấu diếm mục đích tới đây lần này.

Bách Hiên ngồi trên ghế làm việc trầm mặc nhìn cô.

Hai người bốn mắt đối lập nhau, trầm mặc hồi lâu…

Bỗng nhiên Bách Hiên chậm rãi mở miệng, nhẹ giọng nói: “Anh còn nghĩ sau khi em bước vào đây sẽ trực tiếp đánh anh hai quyền!”

“Tôi rất muốn đánh anh!” Tử Thất Thất thành thực đáp.

“Vậy vì sao không động thủ?”

“Bởi vì anh là ân nhân cứu mạng của tôi, cũng là người luôn chăm sóc tôi suốt bảy năm qua, nếu không có anh, tôi cũng không thể nuôi dưỡng Thiên Tân khỏe mạnh lớn lên như hiện tại, cũng không thể yên ổn sống đến bây giờ, ân tình của anh đối với tôi, tôi vĩnh viễn đều ghi tạc trong lòng, cho nên cho dù anh làm chuyện tối hôm qua đối với tôi, căm ghét anh, tôi cũng sẽ không đánh anh, chỉ có điều…” Cô ngừng lại, chuyển đến chủ đề chính, “Hôm nay tôi có thể bình tĩnh đứng trước mặt anh, là muốn hỏi anh một chuyện!”

“Chuyện gì?” Bách Hiên hỏi.

“Đêm qua, sau khi tôi hôn mê… anh đã làm gì tôi? Hoặc là đã xảy ra chuyện gì? Xin anh thẳng thắn nói cho tôi biết!” Cô hơi căng thẳng hỏi, hai tay nắm lại thành đấm, trong lòng bàn tay mơ hồ chảy mồ hôi.

Ở nhà, cô đã kiểm tra tỉ mỉ thân thể mình, không có bất luận ấn ký gì, cũng không có đau nhức, cho nên hẳn là không có làm chuyện kia, thế nhưng Phương Lam và Thiên Tân lại muốn che giấu cô, cho nên cô đoán nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó với cô.

Sẽ là gì được? Cô muốn biết!

Bách Hiên nghe câu hỏi của cô, đôi lông mày nghi hoặc túc khởi.

“Anh ta không nói cho cô sao?” Anh đột nhiên hỏi lại.

“Cô ta?” Tử Thất Thất khó hiểu. “Anh nói chính là Tiểu Lam sao? Cô ấy cũng không nói cho tôi biết, cho nên tôi mới có thể tới tìm anh.”

Tiểu Lam?

Bách Hiên kinh ngạc.

Tại sao cô ấy lại nghĩ thành Phương Lam? Chẳng lẽ cô ấy không biết Mặc Tử Hàn đã tìm được cô ấy?

Tại sao lại trở thành như thế này?

Nhưng mà…

“Nếu….” Anh chợt thong thả mở miệng, giọng nói thanh nhẹ nghiêm túc: “Anh nói tối hôm qua anh đã cùng với em ở trên giường, em sẽ làm thế nào?”

CHƯƠNG 52: KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN…

Tử Thất Thất kinh hãi giật mình.

“Không… Điều đó không có khả năng, nếu như chuyện đó thật sự xảy ra, tôi không thể không có cảm giác, anh lừa tôi!” Cô kích động hét, ra sức phủ nhận.

Bách Hiên vẫn là vẻ mặt trầm mặc, hai mắt nhìn đăm đăm nhìn khuôn mặt cô.

Bị nhìn như vậy, trái tim Tử Thất Thất bắt đầu lung lay…

Chẳng lẽ… Thật sự… Bị anh ta…

Không!

“Anh gạt tôi, anh nhất định gạt tôi!” Cô lặp lại lần nữa nhưng khó nén nổi sợ hãi của bản thân.

“Em thực sự để ý đến như vậy sao? Rõ ràng đồng ý làm bạn gái anh mà lại chưa từng nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện này sao? Hơn nữa… em thật sự chán ghét anh sao? Bảy năm qua, anh vì em làm bao nhiêu chuyện, ngoại trừ cảm kích ra, một chút cảm động em cũng không có sao? Em đối với anh… thật sự là cứng như đá như vậy sao?” Đôi lông mày Bách Hiên túc khởi thật sâu, nét ôn nhu trên mặt bỗng biến thành đau khổ.

Anh lặng lẽ bảo vệ cô bảy năm, cũng không dám làm những hành vi quá thân thiết hơn bằng hữu, vẫn lấy lễ đối đãi, vẫn luôn cẩn thận chậm rãi tiếp cận cô, vẫn đợi cô mở rộng lòng, nhưng khi Mặc Tử Hàn ra tù đã khiến cho anh không hiểu sao đứng ngồi không yên, làm cho anh sợ hãi, rối loạn…

Suy nghĩ bất an không ngừng luẩn quẩn trong đầu anh, cho nên anh mới kích động làm ra chuyện như vậy, nhưng anh không hề hối hận, bởi anh cho rằng, nỗ lực của anh là vì tình yêu của mình.

Tử Thất Thất nhìn nét mặt đau buồn của anh chợt có chút đau lòng.

“Tôi không phải không cảm động, mà là không dám cảm động… Tình yêu của tôi, đã sớm chôn vùi cùng ba mẹ trên biển bảy năm trước rồi, tôi không tin đàn ông cũng sẽ không yêu, càng sẽ không gả cho bất cứ người đàn ông nào, trong lòng của tôi chỉ cần có Thiên Tân, có Tiểu Lam, cùng với những người bạn bình thường là đủ rồi… Tôi nói như vậy, anh có thể hiểu chứ?”

“Anh không hiểu!” Anh lập tức trả lời.

Chẳng lẽ trong cuộc đời cô ấy sẽ không thể có thêm anh sao?

Anh không thể chấp nhận câu trả lời như vậy…

“Cho dù anh không hiểu, tôi cũng không còn cách nào! Xem ra, tôi ở đây cũng sẽ không hỏi được cái gì, như vậy…” Cô chợt ngừng lại, lấy ra một cái phong bì màu trắng nhẹ nhàng đặt trên bàn, nói: “Đây là đơn từ chức của tôi, cám ơn anh đã chiếu cố tôi nhiều năm như vậy.”

“Em muốn từ chức? Anh kh