Disneyland 1972 Love the old s
Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần I)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần I)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324811

Bình chọn: 8.5.00/10/481 lượt.

phụ nữ của tôi, là mẹ của con tôi… Anh muốn cùng tôi tranh phụ nữ, đợi một trăm năm nữa!”

Anh lạnh lùng nói, liền ôm Tử Thất Thất nhanh chóng ly khai.

“Anh đứng lại cho tôi, buông cô ấy ra!” Bách Hiên kích động bước xuống giường, lập tức đuổi theo.

Kim Hâm đi nhanh tới chắn trước mặt anh, thân hình cao hai thước hoàn toàn che phủ anh.

“Tránh ra” Bách Hiên rống to.

“Bách tổng!” Kim Hâm cứng nhắc lên tiếng, lạnh nhạt nói: “Nếu giờ anh muốn đuổi theo, tôi không dám cam đoan đaị ca sẽ làm gì với anh, cho nên tôi khuyên anh nên quý trọng tính mạng của mình!”

Cái gì? Đại ca?

Bách Hiên hết sức kinh hãi, hốt hoảng lùi về sau hai bước!

Thì ra… anh ta cũng là thủ hạ của Mặc Tử Hàn, như vậy ông chủ thật sự của tập đoàn Kim King… là Mặc Tử Hàn?

Người đàn ông kia rõ ràng ở trong ngục bảy năm, rốt cuộc anh ta đã làm gì ở trong đó?

CHƯƠNG 46: ĐÀN ÔNG, KHÔNG NÊN LÀM BÁ VƯƠNG ĂN CƠM

Mặc Tử Hàn ôm Tử Thất Thất đang hôn mê không trở lại phòng mà đi thẳng tới bãi đỗ xe, chuẩn bị đưa cô đi.

Nhưng mà chợt

“Linh linh linh… Linh linh linh…”

Di động trong túi quần bò Tử Thất Thất vang lên, Mặc Tử Hàn không biểu cảm nhíu mày.

Đem cô để vào trong xe, lấy điện thoại di động trong túi cô ra, nhìn thấy màn hình hiện lên bốn chữ – con trai bảo bối!

Là Mặc Thiên Tân?

Khuôn mặt bỗng chốc giãn ra, ngón tay cái ấn vào phím kết nối, đưa di động đặt ở bên tai.

“Con nói này mẹ, từ lúc tan ca cho tới bây giờ đã năm tiếng đồng hồ, tốc độ của mẹ có thể kết nghĩa anh em với ốc sên rồi đó. Nói, mẹ đang ở đâu, địa điểm ở đâu, ở cùng với ai, đang làm những gì? Con nghiêm trọng cảnh cáo mẹ, thành thật khai, kháng cự trừng phạt nghiêm, giả vờ im lặng… mang ra ngoài – trảm!”

Mặc Tử Hàn nghe cậu nói liên thanh, tựa như chất vấn, đôi lông mày không nhịn được túi khởi.

“Mẹ ngươi hiện đang ở chỗ ta!”

“…” Qua di động Mặc Thiên Tân kinh ngạc trầm mặc, năm giây sau, “Ba, là ba sao?”

“Là ta”

“Ba sao lại ở cùng với mẹ? Sao ba lại tiếp điện thoại của mẹ? Ba muốn làm gì mẹ?”

“Ta chưa làm gì cả!”

“Hả? Vì sao lại chưa làm? Thật là… Mỹ nhân trong ngực, ba chẳng lẽ không biết cái gì gọi là ‘Nên ra tay thì ra tay’ sao?”

Mặc Tử Hàn đổ mồ hôi! (→﹏→|||)

Đây là lời một đưa con trai nên nói sao?

“Ba…” Thanh âm Mặc Thiên Tân chợt trầm ổn, còn thật nghiêm túc nói: “Thực ra con kiên quyết, mãnh liệt, nghiêm trọng, ủng hộ ba làm cái loại chuyện tình này với mẹ, nhưng mà con chỉ có một yêu cầu.”

“Yêu cầu gì?” Mặc Tử Hàn nghi hoặc.

“Đó chính là không thể làm Bá Vương ăn cơm!”

“Bá Vương ăn cơm?”

“Đúng vậy, lấy tư cách là một người đàn ông đội trời đạp đất chân chính, nếu đã ăn xong, sẽ chịu trách nhiệm, nếu không muốn chịu trách nhiệm thì không nên ăn, không nên đụng, không nên nhìn, thậm chí ngay cả nghĩ cũng không được, cho nên ba à… Con tin tưởng, cũng tin chắc, càng tin tưởng vững chắc, ba nhất định sẽ không là một Bá Vương ăn cơm tiểu nhân bỉ ổi, đúng không ạ?”

Mặc Tử Hàn nghe lời cậu nói, khóe miệng hơi nhếch lên.

Tiểu quỷ này thật đúng là lợi hại, dĩ nhiên dùng phép khích tướng để bảo vệ mẹ mình.

Có chí!

“Không sai, lời ngươi vừa nói rất có đạo lý, nhưng mà ngươi lại quên ta là người như thế nào sao, ta không phải chính nhân quân tử gì đó, đối với những người trong hắc đạo chúng ta mà nói, nhược nhục cường chế, không từ thủ đoạn, tiên hạ thủ vi cường, đây mới là đạo lý.”

“Vậy ý của ba là… thà làm tiểu nhân, cũng không làm trượng phu?”

“A…” Mặc Tử Hàn không giận, ngược lại cười thần bí nói: “Ngươi không phải rất thông minh sao? Vậy thử cân nhắc ý nghĩa trong lời ta vừa nói đi…”

“Hả? Cái gì? Con…”

Mặc Thiên Tân lời còn chưa nói hết, Mặc Tử Hàn đã cắt đứt liên lạc, vừa vặn Kim Hâm cũng tới trước mặt anh.

Kim Hâm nhìn thấy miệng anh vẫn còn cười vui vẻ, biểu hiện trở nên sững sờ.

Đại ca đang vui vẻ sao?

“Chúng ta đi thôi!” Mặc Tử Hàn nói xong, an vị ngồi phía sau xe.

“Đại ca, đưa Tử tiểu thư về sao?” Kim Hâm ngồi ghế lái xe, khởi động động cơ.

“Không, chúng ta tới chỗ khác!”

“Chỗ khác?” Kim Hâm nghi hoặc.

“Lái xe đi”

Mặc Tử Hàn ra lệnh nhưng không có giải thích…

CHƯƠNG 47: THẦN TƯỢNG CỦA TA, ĐỐI TƯỢNG NÔN MỬA…

Khu chung cư Hạnh Phúc

Mặc Thiên Tân lo lắng bất an đi đi lại lại trong phòng khách, trong lòng nóng như lửa đốt.

Câu cuối cùng mà ba nói là có ý gì? Ba muốn làm gì mẹ? Chẳng lẽ ba thật sự định làm Bá Vương ăn cơm?

Không được, phải có cách để cứu mẹ, thế nhưng… cách nào?

“Ai…” Cậu thở dài nặng nề, đầu cúi rụp xuống, chợt…

“Leng keng – Leng keng”

Chuông cửa thanh thúy vang lên, cắt đứt suy nghĩ lo phiền của cậu.

Bên ngoài là ai a?

Cậu gắt gao nhíu đôi lông mày, phiền muộn bước tới trước cửa phòng mở ra.

Hai mắt đen kịt trợn tròn, kinh ngạc nhìn Mặc Tử Hàn đứng ở cửa.

“Ba?” Mặc Thiên Tân bật ra tiếng gọi ngạc nhiên, hai mắt chuyển tới Tử Thất Thất trong ngực anh, kinh hoảng nói: “Mẹ? Mẹ làm sao vậy?”

“Không có việc gì, chỉ cần ngủ một giấc là được.”

Mặc Tử Hàn lãnh nói xong liền ôm Tử Thất Thất bước vào trong phòng, hai mắt nhìn qué