XtGem Forum catalog
Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328803

Bình chọn: 8.00/10/880 lượt.

nh tĩnh, cũng bị chọc giận như vậy, thật không hỗ là Phương Lam, quả nhiên có tài.

Mà Mặc Thâm Dạ vẫn ngồi trên ghế bình tĩnh thưởng thức rượu, đột nhiên đem rượu vang trong ly uống một hơi cạn sạch, sau đó thần kinh trong cơ thể nháy mắt căng thẳng, đề phòng hành động của Chung Khuê .

Phương Lam thấy hắn có vẻ tức giận, cô tiếp tục cười, sau đó một bước đi tới trước mặt của hắn giả bộ lo lắng nói “Thế nào ? Tức giận ? Tức giận thì sẽ chết nhanh hơn đó!”

“Nha . . . đầu . . . thối !” Chung Khuê từng chữ từng chữ một mắng ra, hiển nhiên đã phẫn nộ đến cực điểm.

Phương Lam hoàn toàn không sợ hãi, ngược lại càng thêm vui vẻ nói “Xem ra ông giận thật rồi, như vậy thừa dịp ông tức giận, mà thời điểm này tôi lại vui vẻ,thì hãy để tôi bắt đầu tính sổ đi,đầu tiên. . . .”

Lời của cô đột nhiên dừng lại, rất nhanh sau đó giơ tay phải của mình ra, dùng sức hướng má trái của hắn mà tát.

“Bốp ”

Giòn như một tràng pháo tay, vang khắp phòng ăn .

Mặc Thâm Dạ, Vũ Chi Húc, còn có Chung Khuê, cùng nhau khiếp sợ trừng lớn hai mắt!

CHƯƠNG 305: TÔI LÀ CHA CỦA MẶC TỬ HÀN…MẶC HÌNH THIÊN!

Phương Lam đắc ý nhìn gương mặt khiếp sợ của Chung Khuê , một cái tát vừa rồi đã khiến tay cô đau rát , nhưng cô tát cũng rất thoải mái , chắc cuộc đời này của Chung Khuê cũng không có được mấy người đánh vào mặt của hắn chứ?

“Nha Đầu thối . . . . .” Chung Khuê tức giận hai mắt hung hăng trừng cô.

“Cái tát vừa rồi là vì Bách Hiên , mặc dù tôi với hắn không có giao tình gì , nhưng hắn đã hai lần cứu Tử Thất Thất , làm chút chuyện này cho hắn cũng là đúng ,còn một cái tát này . . . . .” Phương Lam đang nói một lần nữa giơ cánh tay vừa nãy lên tát thẳng vào mặt hắn nói “Cái này là vì Tử Thất Thất , nguyên nhân là do ông ở trước mặt cô ấy nói lung tung !”

Nói lung tung ?

Trong lòng Chung Khuê đang tức giận không khỏi có chút nghi ngờ.

Mà Phương Lam nói dứt lời , lập tức lần nữa dùng sức hướng tới mặt của hắn mà tát.

Chung Khuê lập tức đưa tay trái của mình ra , bắt được tay của cô.

Phương Lam đối với động tác của hắn không có một chút bất ngờ , ngược lại giống như đã dự đoán được , cô mỉm cười nói “Ngu ngốc , con người có hai cái tay đấy!” Cô nói xong câu đó , liền nhanh chóng vươn một cái tay khác ra , tốc độ lần này so với lần trước nhanh hơn mấy lần, làm cho người khác không thể né tránh.

“Bốp”

Tiếng vỗ rất giòn rất to vang vọng trong phòng ăn .

Hai gò má của Chung Khuê trong nháy mắt đỏ bừng sưng lên , hai mắt tức giận trợn to giống như sắp từ trong vành mắt nhảy ra ngoài vậy .

Lúc này, chân mày Vũ Chi Húc nhíu lên thật sâu , cảm nhận được hơi thở nguy hiểm , Mặc Thâm Dạ cũng hơi nắm chặt quả đấm, dưới chân bắt đầu rục rịch , nhưng gương mặt của Phương Lam vẫn tự nhiên , khóe miệng vẫn treo lên nụ cười sáng lạn.

Đột nhiên!

Ở thời điểm Chung Khuê muốn mở miệng , đồng thời cũng muốn ra tay, Phương Lam đem thân thể của mình nhích đến gần hắn , đối diện với khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông ấy sau đó cười nói “Hai mươi bảy năm trước, chính ông đã thề cái gì , ông còn nhớ chứ?”

Trong nháy mắt , mặt Chung Khuê đang tức giận lại chuyển thành khiếp sợ.

“Cô . . . . Rốt cuộc cô là ai?” Hắn giật mình hỏi.

Phương Lam mỉm cười lui về phía sau một bước , cùng hắn tạo ra khoảng cách, sau đó cười nói “Tôi là ai cũng không quan trọng , nhưng ông đã không giữ đúng lời thề , đây chỉ là một chút trừng phạt thôi, ông đừng nghĩ hiện tại mấy người kia đều chết hết , cũng không có người biết những chuyện trước kia , lại dám lấy những chuyện trước để uy hiếp Tử Thất Thất , còn dám tổn thương đến Tử Thất Thất , nếu bọn họ còn sống ông . . . . . Nhất định sẽ chết rất thảm!”

Nghe Phương Lam nói những lời này, Chung Khuê đã hoàn toàn quên mất chuyện bị ăn hai cái tát kia , mà trong đầu đang nhớ về chuyện hai mươi bảy năm trước , bốn người bọn họ cùng phát bốn lời thề , mà lời thề của hắn là: Nếu hắn đem bí mật này nói ra ngoài ,thì sẽ chết không được tử tế . . . . .

“A. . . . . .” đột nhiên hắn nhẹ giọng cười , sau đó càng lớn tiếng cuồng tiếu “Ha ha ha ha. . . . . . Ha ha ha ha . . . . .Cô cũng nói bọn họ đã chết hết rồi, như vậy cho dù tôi nói ra thì sẽ như thế nào đây ? Coi như thật sự chết không tử tế thì sao ? Cô cho rằng Chung Khuê tôi sẽ sợ ba con quỷ đó ưh ? Cô cho rằng Chung Khuê tôi sợ chết sao ? Thật buồn cười. . . . . . Ha ha ha. . . . . . Ha ha ha ha ha. . . . . .”

“Đúng , cái gì ông cũng không sợ, nhưng bây giờ ông sợ nhất chính là cái này đó!” Phương Lam đột nhiên đưa tay kéo tay của Mặc Thâm Dạ đang đứng ở bên cạnh , vừa thân mật kéo khoác cánh tay của hắn vừa đắc ý nói “Ông cũng thấy đấy , hắn rất thích tôi , cũng có thể nói là hắn vô cùng yêu tôi , cho nên lời tôi nói hắn cũng sẽ nghe theo, nếu như tôi nói hắn muốn ngồi lên vị trí đầu rồng , thì tôi sẽ tự sát, ông nghĩ xem . . . . Hắn sẽ lựa chọn thế nào?”

Hai mắt Chung Khuê phẫn hận trừng lên, lửa giận trong nháy mắt ngất trời, cũng xung động tiến lên một bước.

Mặc Thâm Dạ vội vàng cũng tiến lên một bước , đem Phương Lam kéo về phía sau mình, đối mặt với Chung Khuê.

Mặc dù hắn