u chủ.
Cụm từ ông xã cứ quay tới quay lui trong đầu cô, quay tới mức cô chóng hết cả mặt.
Để cho “ông xã” thấy cô có thể hoàn thành được cả việc gia đình và công việc, vừa làm người hầu trong sạch lại kiêm thêm chức vợ, cô cũng có thể làm tốt việc của nữ phục vụ, ngày nào cũng đi làm đúng giờ, ra về đúng giờ, tuyệt đối không dây dưa lằng nhằng, thay quần áo xong thì phóng ra đường.
Vì sợ cậu chủ nghi ngờ, sau lần làm thêm giờ kia, cô lén nhắn cho phó tổng Thư một cái tin, nội dung như sau…
“Ánh sao lấp lánh, gió mùa hè phơi phới, tôi đã về nhà an toàn, không cần lo lắng. PS: Tổng quản bảo mẫu nói tôi hỏi thăm anh hộ ông ấy!”.
Tuy gửi tin nhắn cho phó tổng Thư muộn một ngày, nhưng chắc anh ta cũng không để ý đâu! Dù sao tổng quản bảo mẫu sẽ không để ý.
Cúi người, nhón chân, Diêu Tiền Thụ chạy về phía xe ô tô của cậu chủ đang đậu ở bên đường, lau mồ hôi hoảng sợ trên trán mình, duỗi chân cởi giày cao gót ra theo thói quen, thay đôi giày búp bê bằng da để ở dưới ghế từ mấy hôm trước, lắc lắc hai chân lẩm bẩm: “Cậu chủ. Ô tô của cậu lóa mắt quá, em sợ bị đồng nghiệp phát hiện lắm!”.
“…”. Cậu liếc mắt nhìn cô, chẳng thèm ý kiến gì về bộ dạng lén lút như kẻ trộm, xòe tay ra rất tự nhiên.
Không cần phải hỏi, Diêu Tiền Thụ hiểu ý ngay, móc ví tiền trong túi Doraemon, rút ra một tờ nhân dân tệ cung kính đưa cho cậu chủ, rất thành thạo, “Cậu chủ, đây là tiền tiêu vặt cảu cậu hôm nay”.
Cậu chủ nhận lấy, cau mày, “Không phải là năm mười tệ à? Sao lại đưa tôi một trăm”.
“Hả? Cậu chủ, hôm nay em mới đi nộp tiền điện thoại, hết tiền lẻ nên mới không có”.
“…”.
“Không sao mà. Coi như em chi trước cho ngày mai!”.
“…”. Cậu im lặng không nói gì, nghiêng người lấy một tờ tiền trong cái ngăn bé bé cạnh cửa xe nhét vào tay cô.
“Cậu… cậu chủ?”.
“Trả cô năm mươi tệ. Hôm qua không tiêu gì”.
“…”. = =||| Sao lại có cảm giác kì cục như thể sau khi cho tiền ăn mày còn được trả lại tiền thừa…
Óa! Đại nghịch bất đạo, xin lỗi xin lỗi, sao cô có thể ví cậu chủ với bang chủ Cái Bang chứ… không thể nghĩ như thế, cô phải tự hào vì có một cậu chủ giản dị tiết kiệm, hào quang lấp lánh chứ… nhưng mà… cô quay mặt đi… cậu chủ, có thể đừng kiên trì với cái nguyên tắc hơi vô dụng đó không?
“Cậu chủ cậu chủ, trước khi về nhà, cậu đưa em đi cửa hàng hoa nhé!”.
“Cửa hàng hoa? Làm gì?”. Cậu chủ cất tờ một trăm tệ, lái xe đi.
“Oa. Cậu quên ngày mai là ngày gì rồi sao?”.
“Kỉ niệm ngày cưới còn chưa tới”.
Kết hôn giả có cái gì mà kỉ niệm? Cậu chủ lại đang kể chuyện cười nhạt thếch à? Diêu Tiền Thụ chẳng thèm để ý, rút quyển sổ ghi nhớ ra, “Là sinh nhật tổng quản bảo mẫu tròn năm mươi tuổi!”.
“..”. Cậu chủ trợn mắt bất đắc dĩ nói, “Cho nên sao?”.
“Em muốn mua quà cho tổng quản bảo mẫu! Em không giống cậu chủ, người hầu nhỏ bé đáng thương sống dựa vào người khác như bọn em nhất định phải nhanh trí một chút, biết ăn ở.
CHƯƠNG 26: CẬU CHỦ, TỔNG QUẢN BẢO MẪU VÙI DẬP EM! (2)
Biết được ngày quan trọng mà nịnh nọt tổng quản bảo mẫu. Không thì sẽ bị làm khó dễ!”.
“…”. Giờ cô đang tố cáo với cậu chủ, phía sau ngôi nhà hoa lệ giàu có ẩn chứa rất nhiều quan hệ mờ ám và tình trạng tham ô hủ bại mà cậu chủ không biết à? Nhưng cậu hoàn toàn không có hứng thú liêm khiết chống hủ bại, nhấm ga lái xe thẳng tới cửa hàng hoa.
“Ông chủ! Bó cho tôi năm mươi bông hồng!”. Cô hầu vừa vào cửa hàng bán hoa liền hô to đầy khí thế, cậu chủ đằng sau khó chịu.
“… Cô tặng ông ấy hoa hồng à?”. Còn dám làm trò trước mặt cậu à? Khinh cậu không biết ý nghĩa cảu hoa hồng chắc?
“Hả? Vâng! Tặng quà cho người ta đương nhiên phải tặng thứ họ thích rồi, không thì nịnh làm sao được ạ? Tổng quản bảo mẫu thích hoa hồng! Lần nào cũng đặt hoa hồng xung quanh chân dung của cậu đấy, quần áo của cậu cũng được ông ấy xịt nước hoa hồng lên nữa nha! Ừm… sao mặt cậu trông sầu đời thế?”.
Chẳng sao cả, cậu chủ hình như vô cùng ghét hoa hồng, tiện tay rút một bông hoa, nhét vào tay cô, “Tặng ông ta hoa này”.
“Cậu chủ… đó là hoa cúc”. =_=|||
“Tặng cái này!”.
“… Nhưng mà…”.
“Tôi quyết định!”.
“…” Nhưng người bị oán hận, bị gây khó dễ sẽ là cô…>3<
Không thể trái ý cậu chủ. Nhưng nếu nói với tổng quản bảo mẫu hoa này cậu chủ tự tay chọn, ông ấy sẽ kích động tới chảy cả nước mắt ấy nhỉ? Nghĩ như thế… cũng không tồi đâu.
“Ông chủ, bó cho tôi năm mươi bông hoa cúc, tôi muốn tặng sinh nhật người ta đó, bó đẹp đẹp chút!”.
Hình như ông chủ cũng bị tính cách độc đáo của cậu chủ làm cho sợ hãi, nhìn cô bằng bản mặt bất đắc dĩ, “Năm tệ một bông, tổng cộng là hai trăm năm mươi tệ”.
“Hả? Hoa cúc mà cũng năm tệ một bông á? Đòi tôi hai trăm năm mươi tệ ấy hả? Ông chém vừa thôi!”. Tuyệt đối không thể đòi hai trăm năm mươi tệ được! Quá đáng lắm đó!
“Quy định của cửa hàng tôi, hoa sinh nhật đồng giá năm tệ một bông…”
“Nhưng chúng tôi mua hoa cúc mà!”. Là loại rẻ nhất vừa tốn ít tiền lại mang điềm rủi ấy!
“… Đúng thế. Tôi không ngờ có người tặng sinh nhật người ta hoa cúc…”
“…”. TT_TT Được rồi… cô cũng không ngờ suy nghĩ của cậu chủ lại khó lường như thế. Cô phải trả hai trăm năm mươi t